Nhỏ bạn thân bên cạnh cũng trông như vừa nhìn thấy quỷ, quay sang nhìn tôi.
Thời đại bây giờ sa đọa vậy rồi sao?
Trai đẹp bây giờ toàn yêu nhau hết rồi à?
Nhỏ bạn thân run run làm rơi túi xách, lao vào lòng tôi, ai oán gào lên.
“Tôi là gì? Chúng ta rốt cuộc là gì? Là một phần trong trò chơi của mấy người họ sao?”
“Chị chỉ muốn yêu đương đàng hoàng, sao lại khó vậy chứ?”
Tôi vỗ vai nó đầy đồng cảm, kéo nó ngồi xuống ghế.
An ủi: “Đừng gào nữa, trời rộng đất lớn, trai còn đầy, qua khúc cua tiếp tục tìm.”
Nhưng nó lắc đầu, vừa sụt sịt vừa nói.
“Bạn trai quen qua mạng nửa năm, đến buổi họp mặt gia đình mới phát hiện là em họ mình…”
“Vất vả lắm mới vực dậy tinh thần, theo đuổi một anh trai trong phòng gym suốt nửa tháng, cuối cùng phát hiện đó là chồng của dì ruột…”
“Mày nói xem, tao chỉ muốn có một người đàn ông, sao mà khó vậy hả!!!”
Tôi đau đầu đỡ trán, nhưng bạn thân của mình, đành phải cưng chiều thôi.
Tôi ngước nhìn sân khấu, cắn răng bao nguyên một suất diễn của dàn vũ công.
Nhỏ bạn thân nhìn ba anh vũ công múa bụng trước mặt, hạnh phúc đến mức nước mắt chảy ra từ khoé miệng.
Còn tôi nhìn số dư trong tài khoản trống trơn, nước mắt đau khổ cuồn cuộn chảy trong lòng.
Ba anh chàng người mẫu này, vậy mà hết tận ba mươi tám triệu…
Số tiền vừa bị trừ chưa đầy ba phút, tôi đã nhận được tin nhắn cảnh báo từ trung tâm chống lừa đảo.
“Xin chào, hệ thống phát hiện tài khoản của bạn vừa có một giao dịch lớn… Hãy cảnh giác với lừa đảo!”
Tôi quay sang nhìn nhỏ bạn thân đang vui vẻ cười tít mắt, ôm trai đẹp hai bên.
Đúng là bị nó lừa mà!
Mười phút sau, tôi lại nhận được cuộc gọi từ tổng đài chống lừa đảo khi đang ở trong nhà vệ sinh.
“Xin chào, có phải cô Lý Vi Vi không?”
“Là tôi, ai đấy?”
“Chúng tôi là trung tâm chống lừa đảo. Hệ thống phát hiện tài khoản của cô vừa có giao dịch hơn ba mươi triệu. Chúng tôi gọi để nhắc nhở cô cảnh giác, nếu bị lừa đảo, hãy gọi ngay 110 để báo án.”
“Tôi không bị lừa đâu, cảm ơn mấy anh nhé. Tôi chỉ vô tình chọn vài nam vũ công thôi, ai ngờ đắt vậy.”
Cúp điện thoại, trong lòng tôi không nhịn được mà oán thầm.
Mấy anh vũ công này có đính kim cương không vậy? Sao đắt cắt cổ thế chứ!
3.
Nhỏ bạn thân chơi vui vẻ, còn tôi thì nhận được một cuộc gọi khẩn cấp.
Nhà tôi bị rò nước, nước chảy xuống tầng dưới…
Tôi vội vàng chạy về nhà, lại gặp ngay Trần Vũ Triết đứng chặn trước cửa.
“Anh về sớm, sao không vào đi?”
Trong men say, tôi quên mất hai đứa đã chia tay, theo thói quen gọi anh ta về nhà.
Đóng cửa lại, tôi xoay người, quăng giày cao gót, rồi nhào vào lòng Trần Vũ Triết.
“Chồng ơi~ bế em qua đó đi~”
Tôi vòng tay ôm eo anh ta, ngẩng đầu chu môi làm nũng.
Lúc còn yêu nhau, tôi luôn như vậy. Lười đến mức cực hạn, ngay cả từ phòng ngủ ra nhà vệ sinh cũng phải bắt anh ta bế đi.
Trần Vũ Triết cúi đầu nhìn tôi, ánh mắt sâu thẳm, đứng yên không nhúc nhích.
Bàn chân tôi lạnh lẽo trên sàn nhà, hơi mất kiên nhẫn, liền nhón chân giẫm lên chân anh ta.
Tay từ eo trượt lên, vòng qua cổ anh ta.
“Chồng ngoan~ cầu xin anh mà~”
Tôi ngửa cổ, hôn lên môi anh ta một cái.
Chỉ một giây sau, tôi đã bị bế bổng lên, nhẹ nhàng đặt xuống giường.
Men rượu ngấm sâu, tôi nằm trên giường mềm mại, đầu óc càng thêm mơ màng.
Trong cơn lơ mơ, tôi bị Trần Vũ Triết kéo dậy.
“Dậy đi, uống chút nước mật ong nào.”
Tôi ngoan cố lắc đầu, chu môi nhõng nhẽo như con nít.
“Không thích uống! Trừ khi chồng đút cho em!”
Thìa sứ mát lạnh chạm vào môi, tôi lại tiếp tục làm trò.
“Chồng đút em cũng không uống, trừ khi chồng dùng miệng đút em.”
Dưới ánh đèn trắng sáng, ánh mắt Trần Vũ Triết nhìn tôi đầy do dự và kiềm chế.
Còn tôi thì chẳng có chút tự giác nào, ngửa người ra sau, nhấc chân đạp lên ngực anh ta – nơi chiếc sơ mi xanh còn chưa kịp cởi cúc.
“Anh đút không? Không đút em đi tìm người khác!”
Giây tiếp theo, môi tôi bị chặn lại, vị ngọt của mật ong lan tràn trong miệng.
Bên tai vang lên giọng nói trầm khàn.
“Vậy thì đừng có hối hận!”
Không khí trong lồng ngực bị rút cạn, khoé mắt tôi rịn ra vài giọt nước mắt sinh lý.
Cơ thể xoay vòng theo nhịp chao đảo của không gian, tôi mất dần ý thức.
Chỉ cảm giác như mình đang trôi nổi giữa đại dương, từng đợt sóng cuốn lấy, đẩy tôi lên cao rồi lại chìm xuống.
Mơ hồ, bên tai vang lên giọng nói dịu dàng, lặp đi lặp lại.
“Chị ơi, đừng bỏ rơi em, em rất ngoan mà.”
“Chị ơi, em nghe lời hơn bọn họ nhiều, chọn em được không?”
“Chị ơi, em sẽ làm chị vui vẻ mà.”
Tôi mở mắt ra, ánh nắng rực rỡ chiếu vào phòng.
Xoa xoa thái dương đau nhức, tôi mơ hồ cảm thấy mình vừa trải qua một giấc mơ.
Trong mơ, tôi giống như Trụ Vương bị Đát Kỷ mê hoặc.
Giang sơn thiên hạ cũng chẳng là gì, chỉ cần đổi lấy một nụ cười của mỹ nhân, chuyện gì cũng đồng ý.
Tôi bật cười vì sự hoang đường của mình, nhưng khi quay đầu lại, tôi lại thấy bát nước mật ong đã nguội lạnh trên tủ đầu giường.
Tiếng thông báo tin nhắn kéo tôi về thực tại.
Tôi mở điện thoại, quét vân tay để mở khóa.
Tin nhắn của Trần Vũ Triết gửi đến dồn dập.
“Đồ ăn sáng để trong lò vi sóng, quay 2 phút rồi hãy ăn.”
“Quần áo giặt xong rồi, nhớ phơi nhé.”
“Anh sửa xong đường ống nước rồi, không cần gọi bên quản lý tòa nhà đâu.”
“Còn bát thì để trong bồn rửa…”
Tin nhắn dừng ở đó.
Tôi chỉ nhắn lại một chữ “Ừ”.
Sau đó đứng dậy đi vào phòng tắm, bỏ lỡ mất dòng tin nhắn tiếp theo:
“Anh sẽ về nhà rửa bát tối nay.”