54 🔞 – Chà chà, cái ghế này buồn cười thật đấy, ngồi kiểu gì bà nhỉ? Nhìn như cầu trượt vậy, để tôi trải nghiệm thử xem.
Ông Lý vừa cười nói vừa chậm rãi bước lại, phải loay hoay vài phút ông mới tìm được một tư thế thoải mái ngã người cảm nhận, miệng cười nói.
– Bà Lý coi bộ cũng ổn lắm bà à, nằm khá êm ái. Bà cũng mau thử đi, không khéo tôi bảo Chung Dương đặt mua cho tôi và bà mỗi người một chiếc nằm nhỉ?
Dáng vẻ bà Lý trầm mặc thất thần, cũng không nghe ông Lý vừa bảo gì, ruột gan bà lúc này sôi lỏng chỏng, lo lắng mà nhìn ra hướng cửa. Ông Lý không thấy vợ trả lời liền quay đầu nhìn, ông ngồi dậy thấp giọng gọi.
– Bà Lý?
Bà Lý giật mình quay đầu: – Ông gọi tôi có gì đấy?
– Bà làm gì mà cứ đứng như người mất hồn, thất thần thế, vừa nãy tôi nói chuyện bà không nghe luôn sao?
Bà Lý thở dài sải bước lại phía giường ngồi xuống, lo âu đáp:
– Tôi nghĩ tới hai đứa con, chẳng biết giờ như thế nào rồi. Ông à, hay gọi bác sĩ cho con đi.
Trái ngược với dáng vẻ sốt sắng của vợ thì ông Lý rất điềm tĩnh, ông tỉnh táo nhìn vợ một chập thì cất giọng nói:
– Gọi bác sĩ đến cũng bằng thừa thôi, ngoài việc cho Chung Dương ngâm người hạ hỏa thì chi bằng để vợ chồng hai đứa tự giải quyết có phải nhanh hơn không? Hơn nữa vừa nãy bà cũng nhìn thấy bộ dạng của Chung Dương rất khổ sở, chật vật, cứ để hai đứa tự xử lý đi, bà không phải lo đâu, dầu gì Chi Chi cũng là vợ Chung Dương rồi.
– Nhưng tôi vẫn không yên tâm ông à, tôi sợ Chung Dương thế kia không tự chủ sức mạnh khiến Chi Chi phát hoảng thì nguy to.
Ông Lý phá cười, trêu:
– Bà như thế là không hiểu về đàn ông rồi. Bà an tâm đi không phải lo đâu, chuyện kia tự bọn trẻ biết xử trí.
Nghe chồng nói vậy bà Lý nặng nề thở dài một hơi cũng đành thôi, dù sao bà cũng không thể sang suốt đêm chầu chực canh chừng được. Có lẽ ông Lý nói đúng cứ để Kiều Chi và Chung Dương tự xử lí thì hay hơn, tầm mắt bà Lý lơ đễnh va vào chiếc quần chồng đang mặc, bà phì cười hỏi.
– Ông đổi quần với bác Hai đấy hử?
Ông Lý gật gù, miệng lại than:
– Phải nhưng mà quá trật, bận không vừa, đến cúc cũng không thể gài vào đây này.
Bà Lý cười hơn được mùa: – Nhìn chẳng giống ai hết ông à, xem kìa lòi cả chiếc bụng mỡ tròn của ông rồi.
Ông Lý ngã lưng, thong thả xoa xoa chiếc bụng bình thản đáp:
– Giống chồng của bà là được.
Đang tận hưởng sự thoải mái bất ngờ ông Lý lại ngồi bật dậy, bà Lý trố mắt nhìn thấy chồng vội vàng móc điện thoại từ trong tui quần ra. Bà Lý không hỏi ngồi im xem thử ông nhà đang muốn làm gì, ông Lý lụi hụi tìm số rồi bấm gọi đầu dây rất nhanh đã có người nghe.
Giọng điệu như vừa choàng tỉnh ngủ vừa hớt hải vừa lễ phép trả lời.
– Dạ cháu nghe thưa bác Lý.
– Cậu Trương đấy hả?
– Dạ vâng, là cháu ạ, bác Lý có chuyện gì căn dặn ạ.
– Không… không, bác muốn là hỏi hồi chiều nay cậu Dương đã đi gặp khách nào thế?
– Dạ cậu Dương được anh Hải mời dùng cơm ạ, buổi hẹn không có trong lịch trình của cậu, do anh Hải mời gấp, vì đối tác làm ăn nên cậu Dương bấm bụng đồng ý.
– Là cậu Hải sao?
– Vâng ạ, mà cuối tháng này xưởng hình như là tiếp tục ký hợp đồng với anh Hải đấy ạ, chắc cậu Dương đi ăn sẵn tiện trao đổi công việc luôn.
Ông Lý gật gù, nghiêm nghị nói thêm:
– Trương này, hết tháng, từ chối ký hợp đồng, ngưng cung cấp vải cho họ đi.
– Dả
Anh Trương một phen giật mình, vừa rồi đang còn lơ mơ buồn ngủ nghe xong liền tỉnh táo hẳn nhưng anh lại không dám làm trái lời, cũng không dám hỏi lý do, vội thu hồi bộ dạng ngốc nghếch rối rít nói.
– Dạ… dạ vâng ạ! Cháu sẽ thông báo với bên đó.
– Ừ, thế cháu nghỉ ngơi tiếp đi.
– Dạ cháu chào bác Lý.
Nói xong ông Lý liền cúp máy, đặt chiếc di động qua một góc, khóe môi mấp máy lầm bầm:
– Cậu Hải, đường quang cậu không đi, lại đâm đầu vào bụi rậm, chuyện này cậu tự chuốc lấy đừng trách sao ông già này không niệm tình.
Dù cho chồng lầm bầm nhưng cơ hồ bà Lý vẫn nghe, bà nhíu mi mắt hỏi:
– Ông làm thế có sao không, hổm rày ông không quản việc xưởng ngộ nhỡ lại ảnh hưởng tới kế hoạch của con thì phải làm sao hử?
Ông Lý xua tay:
– Bà không phải lo, cậu Hải này chỉ đối tác nhỏ lẻ của xưởng, có loại trừ thì cậu ta ch.ế.t chứ chúng ta vẫn bình thường, tiền đồ sáng lạng cậu ta không muốn lại đi giúp con bé Thanh Nhã làm cái chi, lần này tôi dạy cho cậu ta một bài học.
Bà Lý cũng không nói thêm, cũng bởi vụ việc này bà rất bức xúc, nếu muộn một xíu nữa không chừng con bé Thanh Nhã đã thành công với ý đồ rồi, lần này bà tuyệt nhiên để chồng giải quyết.
Bà tạm gác lại chuyện xử lý của chồng, hơi bồn chồn đứng dậy đi tới cửa, đang định ra ngoài thì nghe ông nhà hốt hoảng gọi.
– Ơ kìa, bà đi đâu đấy?
Bà Lý quay đầu: – Tôi đi ra xem phòng con.
Ông Lý mặt mày nhăn nhó đứng dậy kéo ngược tay bà Lý lại, miệng càm ràm bảo:
– Bà cứ hay lo xa quá đấy, cứ mặc con đi, để thời gian đấy nghỉ ngơi cũng trễ rồi.
– Tôi định ngó một xíu thôi.
– Ôi dào, ngó nghiêng cái gì không biết, đâu phải tôi không cho bà có gì mà tò mò hiếu kỳ?
Lời nói thẳng thắn trần trụi của ông Lý thốt ra tức khắc khiến mặt mũi bà đỏ bừng, thèn quá liền đánh lên người ông quở trách.
– Già rồi còn nói chuyện linh tinh!
Ông Lý cười hà hà thích thú: – Tôi già về ngoại hình chứ tâm hồn như trai đôi mươi.
– Khiếp!
Bà Lý nhăn mặt để lại một chữ xong thằng thừng đi về giường ngủ nghỉ ngơi không tiếp tục đôi co, khuôn mặt bà lúc này không giấu nổi nét ngại ngùng phiếm hồng. Ông Lý cười càng rôm rả, an nhàn bước theo nhìn vợ thế này quả thực đáng yêu hệt như cái thời hồi trẻ, hai người không ai chọc ai yên lặng nghỉ.
*****
Sang phòng Kiều Chi, khung cảnh chăn gối hỗn độn. Hơi thở của anh nặng nề khản đục phát ra trong không gian yên tĩnh. Kiều Chi lật đật bước từ phòng toilet đi ra, bước đến khẽ gọi.
– Chung Dương, em đưa anh vào phòng toilet nhé?
Kiều Chi còn chưa kịp làm gì. Đột nhiên anh đưa tay nắm lấy cổ tay cô, như muốn dùng sức nghiền nát cô ra thành từng mảnh. Nơi cổ tay cô lúc này nóng đến mức như muốn bốc cháy. Kiều Chi có chút hoảng hốt cô biết Chung Dương của lúc này đang bị d.ượ.c tính không chế.
Có tiếng rên rỉ phát ra từ cổ họng Chung Dương, cô chưa rút tay về thì anh đã đè cô xuống dưới giường!
– A!
Kiều Chi giật mình mà la lên, ngay lập tức Chung Dương cúi đầu hôn lên môi cô. Kiều Chi vì nghẹt thở bất ngờ lấy sức đẩy anh ra khỏi người! Làn da anh ở dưới lồng bàn tay cô nóng hổi, quần áo khi nãy đang còn ướt sũng nay đã khô ráo hẳn. Kiều Chi hì hục hít thở khẽ giọng.
– Chung Dương, anh bình tĩnh một chút, ngoan.
Chung Dương quả thực nghe lời, anh bất chợt dừng lại, hít thở khó khăn. Đôi mắt đỏ ngầu nhìn Kiều Chi, bỗng dưng gọi một tiếng.
– Vợ!
Kiều Chi cong môi mỉm cười nhẹ, cũng thật may anh vẫn còn nhận ra cô là vợ anh! Trên mặt Chung Dương hiện một tia chật vật, khổ sở. Anh thấp người khàn giọng nỉ non.
– Chi Chi! Được không em?
Kiều Chi tròn xoe hai mắt, Chung Dương vẫn còn giữ vững lí trí để xin ý kiến của cô sao, cô tưởng lí trí của anh đã bị th.u.ố.c nuốt chửng rồi chứ. Bỗng dưng giờ phút này Kiều Chi nhìn anh vừa thương lại vừa buồn cười. Chung Dương cúi xuống cắn lên cổ cô.
– Chi Chi!
Từ cắn dần biến thành mút vào, đầu lưỡi ấm áp mơn trớn trên da thịt mềm mại của Kiều Chi, mang theo sự nghịch ngợm không thể ngừng lại. Kiều Chi run lên từng hồi, do dự một lúc cô dừng việc phản kháng vòng tay ôm chặt cổ anh, ngoan ngoãn nằm dưới thân, chính động tác đó làm cho Chung Dương thấy sự hợp tác của cô, Chung Dương vội vã xé rách quần áo mặc trên người Kiều Chi ra để tìm kiếm nơi tư mật kia. Anh điên cuồng trút bỏ những thứ vướng ở trên thân thể hai người vứt xuống sàn nhà. Hô hấp trở nên hỗn loạn, giữa vô số âm thanh ngắt quãng vang lên đều là hơi ấm của anh.
Kiều Chi cắn răng, thâm tâm dậy sóng lo sợ, sợ cảm giác đau đớn kia một lần nữa ập đến. Đầu óc đang mông lung đột nhiên bàn tay anh chạm vào nơi mẫn cảm nhất tức khắc kéo cô quay về.
Kiều Chi đỏ mặt không khỏi hoảng hốt. Theo chuyển động của ngón tay anh, những giọt nước trong suốt bắn ra ngoài, dính hết lên bàn tay anh dính vào khắp đùi trong của Kiều Chi, mắt cô đỏ bừng úp mặt lên vai anh nức nở, trong miệng phát ra những âm thanh ngâm nga, Chung Dương vùi đầu vào ngực cô ra sức gặm cắn, lưu lại từng chuỗi vết hồng.
– Chung… Chung Dương… aaa ưm…
Kiều Chi vì đau cũng vì dòng khoái cảm, bỗng cắn mạnh vào vai của anh, thân thể run rẩy kịch liệt, hoa huyệt phun ra một dòng nước tưới ướt đẫm trên ga giường.
– Chung…
Còn chưa kịp kêu lên, anh đã dùng miệng khóa chặt, những tiếng sau cùng liền thay bằng âm thanh lí nhí rên rỉ. Chung Dương nhanh chóng cởi kéo quần nhỏ xuống, cự thú màu tím thâm lập tức nhảy vọt ra ngoài. cự thú cọ xát vài cái rồi thúc vào. Kiều Chi cấu mạnh lên lưng trần của Chung Dương, đau đến mức nhe răng trợn mắt, một lần nữa thân thể cô như bị ai đó hung hãn xé ra làm hai, cảm giác này không khác gì so với khi đi du lịch. Nước mắt Kiều Chi trực trào cô thật sự muốn bài xích thứ đang trong người. Kiều Chi né tránh nụ hôn, nhăn mặt.
– Aaa… Chung Dương… em đau…
T/iểu huyệt của cô vẫn chưa thể hoàn toàn thích ứng với kích cỡ của anh. Quá thô, quá to. Dù bị hạ th.u.ố.c nhưng hành động của Chung Dương cũng không quá sỗ sàng, anh chậm rãi di chuyển, thật vất vả mới có thể ngậm hết.
– Aaa…
Chung Dương nhẹ nhàng luật động, một phần muốn để Kiều Chi thích ứng được kích cỡ. Kiều Chi ngửa đầu rên rỉ, nước mắt vì thế cũng tuôn ra rơi xuống gối, tay cô nắm chặt ga giường đón nhận từng đợt ra vào từ anh, thật sự của anh quá lớn, bản thân khổ sở lắm mới có thể phun ra nuốt vào, chân cũng bị giang rộng.
– Aaa…
Đột nhiên Chung Dương tăng tốc đâm vào, từng cú đều khiến Kiều Chi như muốn ngất đi.
– Ưm… Chung Dương… ưm…
Chung Dương thở dốc khom người tiếp tục hôn lên cánh môi Kiều Chi, mút lấy.
Cô vươn lưỡi đáp lại, tay chân mềm mại như rắn quấn lấy cổ và thắt lưng anh. Bên dưới vẫn ra vào kịch liệt. Chất giọng trầm khàn vang lên.
– Chi…
Anh vừa gọi vừa dùng sức thúc sâu, Kiều Chi choáng váng mà kêu rên. Thân thể mềm nhũn rung động theo từng cú đẩy mạnh của anh mỗi lần anh tiến vào đều không muốn lui ra.
Sau một hồi thân thể cũng thích ứng, đau đớn qua đi thêm vào đó là sự sung sướng mãnh liệt! Thời gian cứ thế trôi, lúc Chung Dương ngừng lại Kiều Chi nghĩ anh sẽ kết thúc thì bất ngờ anh lật người cô lại. Kiều Chi thở hổn hển bị dọa trợn tròn mắt! Cô đã mệt lắm rồi, không thể…
Kiều Chi nằm sấp, cặp mông tròn căng mọng hướng lên trên, Chung Dương từ phía sau đâm vào, từng cú đều có thể khiến cô ngã quỵ.
– Aaa… em… em không chịu được nữa!
Chung Dương thích cảm giác này, căng chặt tới mức không có một khe hở, khiến da đầu anh phút chốc như muốn nổ tung, hai tay bám chặt lấy bờ mông cô, g/ậy th/ịt nhanh chóng tăng tốc tiếng nước cùng tiếng da thịt va đập vào nhau vàng dội, anh khép hờ hai mắt tận hưởng.
Kiều Chi ngửa đẩu rên lên, mái tóc dài rối tung, đổ lên vai cô.
Môi hồng răng trắng, gò má hây hây đỏ, kiệt tác làm đàn ông càng phát điên.
– Chung Dương… chậm lại, em đau…aaaa.
Chung Dương điên cuồng nắm chặt lấy tay Kiều Chi, kéo ra phía sau, thắt lưng không ngừng mạnh mẽ thúc lên. Chung Dương cúi người, hôn dày đặc trên tấm lưng trần trắng nõn mịn màng của Kiều Chi, ghé sát vào tai cô, giọng nói khản đục đứt quãng.
– Chi… Chi…
– Ưm… Chung Dương…
Chung Dương rút ra thúc mạch, g.ậ.y th.ị.t càng vào sâu, đỉnh đến tận t/ử cung non mềm. Kiều Chi cắn răng chỉ biết cam chịu đón nhận những đợt tr/a t/ấn của anh.
Chung Dương dần thả chậm tốc độ, nhưng ra vào lại rất sâu, từng cú đều khiến Kiều Chi mất thăng bằng ngã về phía trước. Cô rên lên, hai bàn tay từ phía sau rất nhanh đã vươn lên ôm trọn lấy bầu ngực, vừa xoa vừa nắn.
Hai tiếng sau, Kiều Chi lại một lần nữa cao trào, cơ thể run rẩy, t/iểu h/uyệt cũng co rút, anh ôm chặt lấy cô ra vào thật nhanh mấy chục lần bắn toàn bộ bên trong. Mồ hôi nhễ nhại bết rít. Bên dưới cũng đã lầy lội một mảnh d*m dịch hỗn độn.
Kiều Chi khan cả giọng, Chung Dương thoải mái đặt cô nằm ngửa, cũng không thèm đi ra, trực tiếp đè lên cơ thể vẫn còn nóng do vừa trải qua cơn k/ích tình, bộ dạng mãn nguyện thong thả gối đầu lên ngực Chi Chi khép mi mắt ngủ, cánh tay bao bọc cô rất chặt.
Kiều Chi thở hổn hển hít hà không khí, mặc kệ anh nằm không đẩy.
Sau một hồi cô cũng bình tâm trở lại, cúi xuống nhìn người đàn ông đang yên tĩnh, say giấc. Kiều Chi duỗi tay, từng ngón tay thon dài chậm rãi luồn vào mái tóc ướt nhèm của anh..
Tuy đau nhưng rất tuyệt.
Cô mệt mỏi cũng chả buồn động cứ thế khép mi ngủ theo.