Advertise here
Hoá Ra Tiểu Đáng Thương Lại Là Thái Tử Gia Bệnh Kiều

Chương 12



“Lần này tôi bỏ qua. Lần sau… cẩn thận hơn.”
Sau khi đối phương rời đi, Tống Kỳ Duệ đứng bên cạnh tôi, nắm chặt tay tôi, như đang cố kiềm chế điều gì
đó.
“Anh chỉ rời mắt một chút… em đã muốn theo người khác về rồi… thật sự muốn chặt luôn cái tay đó của
hắn!”
Tôi nắm chặt tay lại, mở mắt ra — ánh mắt tỉnh táo đến đáng sợ.
Cạn lời. Uống nước trái cây thì say thế nào được?
Cậu ta giật mình, định xoay xe lăn bỏ đi, lại bị tôi kéo lại.
“Tống Kỳ Duệ, cậu không cần tôi nữa, còn phá chuyện tốt của tôi, giờ còn có mặt mũi nói mấy lời như thế
à?”
“Bé con, anh…”
Trước khi gặp lại Tống Kỳ Duệ, tôi đã tưởng tượng ra hàng vạn cách để trả thù cậu ta.
Nhưng khi thật sự nhìn thấy cậu, tôi mới nhận ra — tôi nhớ cậu đến nhường nàoCó lẽ… nước trái cây thật sự khiến người ta say cũng nên.
Tôi không kiểm soát nổi bản thân mà ôm chầm lấy cậu, khóc đến nỗi không ra hơi.
“Tống… hic… Kỳ Duệ… cậu… tại sao lại… tại sao lại không cần tôi nữa… để tôi đợi cậu một mình… rõ
ràng cậu còn quan tâm đến tôi mà!”
Cậu cũng không kiềm được nữa, cúi người ôm tôi thật chặt:
“Xin lỗi… bảo bối… xin lỗi… anh yêu em…”
23
Tôi và Tống Kỳ Duệ cùng nhau trở về nhà.
Cậu kéo quần lên, cho tôi xem vết thương trên chân mình.
“Bác sĩ nói khả năng hồi phục rất thấp… Anh không biết phải làm sao. Anh sợ… sợ mình không xứng với
em, sợ em sẽ ghê tởm anh, nên mới không dám gặp em.”
Tôi túm lấy cổ áo cậu, nghiến răng:
“Tống Kỳ Duệ, bà đây chửi cậu đấy. Cậu nghi ngờ tình cảm của tôi thì thôi đi, nhưng còn dám nghi ngờ cả
nhân cách của tôi?! Vết thương đó là vì cứu tôi mà có, tôi thì có tư cách gì mà chê bai cậu chứ? Trong lòng
cậu, tôi là loại bội bạc như thế à?!”
Tống Kỳ Duệ lần đầu tiên thấy tôi chửi thề, đơ luôn tại chỗ, rồi ngay sau đó kích động đến ôm chặt lấy tôi
không buông.
“Bé con… em không chê anh… còn nói em yêu anh… anh thật sự, thật sự mừng đến phát khóc…
“Những ngày qua anh sống như người mất hồn. Anh sợ em hận anh, nên mới cố gắng buông tay, cho em tự
do… Nhưng khi em thật sự rời khỏi anh, anh mới nhận ra… anh không thể sống thiếu em.
“Em đừng rời xa anh nữa… anh thật sự… sợ lắm rồi…”
Dù đã nói rõ lòng mình, Tống Kỳ Duệ vẫn chẳng khá lên bao nhiêu, trong lòng luôn bất an.
Tôi lấy từ túi ra một chiếc nhẫn — chính là chiếc nhẫn năm đó cậu từng muốn tôi đeo.
Lần này, tôi chủ động đeo vào tay cậu.
“Tống Kỳ Duệ, đời này cậu đừng mong thoát khỏi tôi.”
Tống Kỳ Duệ vừa mừng rỡ, lại vừa lộ ra chút tội lỗi:“Bé con… em biết hết rồi à?”
“…Cái bộ mặt giả vờ ấy của cậu lúc đó rõ mồn một như thế, tôi không phải đứa ngốc.”
Tống Kỳ Duệ ôm lấy tôi:
“Anh không trốn nữa. Em ở đâu, anh ở đó. Em không được bỏ rơi anh.”
24
Tôi và Tống Kỳ Duệ đính hôn.
Chân anh cũng dần hồi phục.
Nhưng trong khoảng thời gian chưa hoàn toàn khỏe lại, một số “mặt trận” khác, dù muốn… cũng lực bất
tòng tâm.
Trong tình huống đó, căn phòng nhỏ ngày xưa lại phát huy tác dụng.
Tôi đã học được cách trói người, thậm chí chơi hết roi da, nến, băng keo, vòng cổ các kiểu.
Lúc đầu tôi còn hơi lo Tống Kỳ Duệ không chấp nhận được.
Thế nhưng, khi nghe tiếng khóa còng “cạch” một cái, gương mặt anh lộ rõ vẻ phấn khích, phản ứng của cơ
thể thì…
Tôi liền biết — anh không phải có xu hướng bạo lực, anh chỉ là thật sự… biến thái.
Tôi cúi đầu, hôn lên vết thương trên chân anh:
“Nhanh khỏe lại nha… Tống Kỳ Duệ…”
Đừng chỉ biết sung sướng một mình… đến lúc đó cũng phải để tôi hưởng thụ nữa chứ…
-HẾT


               
Mẹo: Bạn có thể sử dụng các phím trái, phải, A và D trên bàn phím để chuyển giữa các chương.                
 
×           Ad Banner