Advertise here
Lời Yêu Không Ước Hẹn

Chương 7



#7

Linh Đan nghẹn họng không ăn nữa mà uống hết sạch cốc nước trên bàn. Sau bữa ăn, anh để xe ở quán đưa cô đi dạo. Bàn tay vừa được nắm lấy, cô liền gỡ ra.

– Nếu bị đàn ông nhìn trúng tôi không giúp em đâu.

Cô nhìn quanh thấy có người nhìn mình nên bước sáp lại bên cạnh Lâm Khải chủ động nắm lại tay anh, không hiểu sao bàn tay anh rất lạnh, trừ vài chỗ hơi có vết chai ra thì những nơi còn lại đều mềm mại còn có chút ướt. Cô xòe ngón tay lồng với ngón tay anh đan chặt chẽ để không bị bỏ rơi. Để chắc chắn hơn, bàn tay còn lại cô nắm lấy cánh tay anh, cả người dựa sát thân mật giống như một cặp tình nhân.

Dù anh có làm việc xấu thì vẫn là người an toàn nhất với cô lúc này. Chỗ này là biên giới, lỡ bị bắt b/án đi dễ như trở bàn tay.

Anh dắt cô vào vài cửa hàng giục dã:

– Em tranh thủ mua đồ dùng cá nhân đi, tôi không biết em cần gì cả.

– Anh cho em vay ti/ền chứ?

– Mua đi, về nhà nhớ lấy ti/ền trả tôi.

Cô bĩu môi ghét bỏ nhưng vẫn nắm chặt tay anh không buông. Ở nơi này, cô phải hết sức cảnh giác mới được. Đưa mắt nhìn đâu đâu cũng thấy đàn ông không phải người tốt đẹp gì? Họ nhìn cô bằng ánh mắt đục ngầu hau háu khiến cô cảm giác mình chính là con nai nhỏ lạc vào giữa đám thú dữ đói đang săn mồi.

Chọn mua thêm quần áo và đồ l/ót, cô chỉ lấy theo số đo mà không vào thử. Giờ nơi nào khuất mắt Lâm Khải cô đều không muốn tới…

– Muốn tôi vào thử đồ cùng em không?

– Không cần, chắc vừa thôi ạ.

Anh thanh toán rồi lại đưa cô đi mua thêm những thứ khác, một tay anh xách nặng còn tay kia bị cô nắm chặt không buông.

– Vào hiệu thuốc một chút.

– Chẳng phải chỗ đó có phòng y tế sao?

– Mua thứ chỗ đó không có.

Cô theo anh vào trong, người bán thuốc là cô gái trẻ vừa thấy Lâm Khải đã đon đả chào:

– Lâu rồi không thấy anh, em tưởng anh quên luôn em rồi chứ?

Không ngờ có thể gặp người cùng ngôn ngữ ở đây, Linh Đan bắt gặp ánh nhìn thiếu thiện cảm của cô ta thì dùng cả hai tay ôm cánh tay Lâm Khải. Cô ta hừ lạnh với cô, xoay về phía Lâm Khải cười thảo mai dịu dàng.

– Em mới về thuốc giải rượu anh vẫn dùng đấy, anh lấy thêm không?

– Không, tôi mua thuốc trá/nh th/ai kh/ẩn cấp và b/ao c/ao s/u.

Linh Đan nghe xong sặc nước bọt ho lấy ho để, ánh mắt nhân viên bán thuốc nhìn cô trân trân, thái độ còn hung hăng hơn khi vừa xuất hiện. Với trách nhiệm của người bán, cô ta lấy thuốc khuyên nhủ:

– Thuốc này uống không tốt đâu nên anh dùng bảo hộ đi còn vui chơi qua đường thì không quan trọng. Anh còn muốn lấy không?

– Có

Anh lãnh đạm trả lời dứt khoát, cô ta lấy thuốc xếp lên quầy rồi quay người lấy b/ao c/ao s/u giơ lên:

– Vẫn loại này chứ?

Linh Đan xụ mặt biết anh có nhiều phụ nữ nhưng nghe câu hỏi ấy vẫn thấy buồn phiền. Thuốc k/hẩn cấp có lẽ là do anh ngủ với cô gái nào đó không kịp mua bảo hộ nên mua rồi. Cô nén thở dài, rầu rĩ không ít nên chẳng để tâm anh nữa.

– Phải loại tốt nhất không?

Câu hỏi của anh là sao vậy? Rõ ràng anh không biết loại ấy dùng thế nào mà cô ta lại đặt câu hỏi như anh dùng thường xuyên vậy. Linh Đan trong thoáng chốc giãn cơ mặt chúm chím cười nhìn cô ta sượng trân lấy ra mấy loại giới thiệu size cũng như hiệu quả của từng loại.

Lâm Khải liếc nhìn sang Linh Đan hỏi:

– Em muốn loại nào thì chọn đi?

Cô thoáng đỏ mặt mím môi gắt nhẹ:

– Anh dùng chứ em có dùng đâu?

– Tôi dùng nhưng cảm xúc là em nhận hay thích chơi trần?

Lời nói quá trắng trợn và trần tục, hai người mới chỉ hôn thôi chứ đã làm chuyện đó đâu mà nghe như thành thạo lắm vậy. Cô đã từng có người yêu nhưng chưa trải qua chuyện này, mọi kinh nghiệm đều do đọc tiểu thuyết mạng lắm mà có. Mẹ nói khi chưa gặp được người đàn ông đủ tin tưởng để kết hôn thì đừng dễ dãi trao thân, giữ lấy sự tôn trọng của bạn đời trong mọi hoàn cảnh. Hơn nữa lần đầu tiên của con gái rất quan trọng phải trao cho người xứng đáng… tốt hơn thì xác định kết hôn hãy vượt quá giới hạn.

Cô đã từng nói như vậy với bạn trai và anh ta nói mẹ cổ hủ bây giờ thời đại nào rồi, yêu nhau không có tình dục khác gì tình đồng chí. Khi mẹ biết anh ta nói vậy đã dạy dỗ cô một trận sao có thể yêu đương với gã đàn ông tầm thường như vậy? Sau đó thì ép cô chia tay ngay và luôn dù xét về thân thế anh ta hoàn toàn phù hợp với gia cảnh cũng như địa vị nhà cô. Cô còn chưa kịp nói chia tay thì bị đá trước khi bận rộn lăn lê với công việc và học tập vào thời gian Quỳnh Trang về Gia Phúc làm việc thay chồng.

Có lẽ đàn ông đều giống nhau… dễ dãi trong quan hệ, phóng túng trong lối sống. Không đạt được mục đích thì sớm buông tay tìm niềm vui mới.

Thấy cô ngại không nói, Lâm Khải nhón lấy một loại:

– Mỗi hộp bao nhiêu chiếc?

– Hộp nhỏ 3 chiếc còn lớn 10 chiếc, anh lấy mấy hộp?

Bán hàng mà cô ta cứ liếc mắt nhìn cô khó chịu lẫn ghen tị, Linh Đan vẫn bám chặt cánh tay Lâm Khải không buông.

– Lấy 5 hộp lớn đi.

Cô giật mình chớp mắt ngước nhìn Lâm Khải, anh cũng rũ mắt nhìn khẽ cười hỏi:

– Đủ không?

Linh Đan cười gượng như mếu, hai má hây hây đỏ. Chẳng phải anh mua để qua lại với phụ nữ hay sao? Cứ đem cô hỏi làm gì chứ? Nhìn mặt người bán hàng, Linh Đan miễn cưỡng nói:

– Vậy thôi, hết lại mua.

Lâm Khải lấy tiề/n thanh toán cầm theo túi đồ vừa mua thả vào túi quần áo của cô rồi chẳng chào hỏi người bán cứ vậy ôm eo cô ra ngoài.

Linh Đan ngoảnh mặt nhìn lại cô ta, gương mặt cau có nhăn nhúm lườm cô muốn rơi cả con ngươi ra ngoài. Cô đoán có lẽ đây là một bóng hồng của anh rồi. Nhìn lạnh lùng như thế sao lại đa tình dễ dãi vậy? Nghĩ đến điều ấy, cô thở dài thườn thượt.

– Cô ta chuyên cung cấp mấy loại thuốc kích thích cho đám người trong tổ chức nên có quan hệ khá thân với người trong đó.

– Vậy nên anh mua đồ là để diễn sao?

– Diễn?

Cô gật đầu chớp chớp mắt, anh nhẹ bóp eo cô mới trả lời:

– Mua để dùng

Linh Đan không hỏi nữa yên lặng đi bên cạnh anh trên đường sáng tối nhập nhoạng. Anh mua thêm cho cô cốc trà sữa uống rồi mới quay lại quán ăn lấy xe trở về.

Dù sớm biết anh có cuộc sống phóng túng nhưng tận mắt trải qua, cô vẫn thấy hụt hẫng. Từ lúc anh nói mua những thứ kia dùng, cô không còn nói chuyện cũng không cười với anh nữa.

Khi trở về căn cứ, giữa sân lớn cả nhóm người rất đông tụ tập ăn uống hát hò. Mùi thịt nướng thơm phức bay khắp nơi, Linh Đan vốn tưởng ở đây chỉ có mẹ con Mây là phụ nữ nhưng hiện tại có rất đông. Cô gái nào cũng mặc như không mặc lả lướt bên cạnh đàn ông.

Lâm Khải đã nghe thấy tiếng gọi nhưng vẫn không dừng xe mà lướt qua sân đi về khu phòng nghỉ. Anh đỡ cô xuống hỏi:

– Có muốn ăn thử thịt thú rừng không?

– Em no rồi.

– Thực sự đã no?

– Vâng

– Vậy thì tốt, chuẩn bị sức khỏe một chút đi.

Cô không hiểu anh nói nhưng cũng chẳng hỏi, xuống xe liền ôm theo bọc đồ leo thang gỗ về phòng. Phía xa xa, ánh lửa bập bùng, tiếng hú hét nói cười ầm ĩ. Cô nhìn không thuận mắt những gã đàn ông không chút xấu hổ chơi phụ nữ ngay trước mặt nhiều người… thật bệnh hoạn.

Không để ý Lâm Khải, cô vào phòng xếp đồ dùng đã mua ra. Bọc túi lớn anh mua ở hiệu thuốc, cô để nguyên ném vào tủ quần áo rồi đem quần áo mới mua đi giặt.Tất cả đồ cô mua đều kín đáo đến không thể kín hơn, cô ghét ánh mắt của những gã đàn ông nơi đây nên bọc kín người là cách phòng vệ tốt nhất.

– Đan

Nghe thấy anh gọi, cô vẫn ngồi yên vắt khô quần áo nói vọng ra:

– Em giặt quần áo

Lâm Khải đẩy cửa phòng tắm vẫn ngậm điếu thuốc bên khóe miệng nhìn lướt qua liền đi tới vén tay áo lên đến khuỷu tay giúp cô vắt khô.

– Đi cùng tôi lên đó một chút.

– Em không thích chỗ đó, anh lên một mình đi.

Đồ lót cô đã cật lực tách ra giấu giấu giếm giếm vắt vì ngại mà anh còn nhón lấy vắt kiệt nước đem phơi lên mắc.

Cô trừng mắt nhìn còn anh phơi xong chế giễu:

– Tôi tưởng em làm thời trang có gu ăn mặc lắm sao mua mấy thứ này tệ vậy? Đồ lót nên mặc sexy một chút mới đẹp.

Ở đây mặc sexy khác gì dâng thịt vào miệng hổ, cô cố tình chọn những loại đơn giản nhất, nhiều vải nhất để giấu đi cơ thể mình. Thế nhưng cô cũng chẳng nói cho anh biết, mặc kệ anh nghĩ sao thì nghĩ…

Từ khi nãy thấy cô không còn cười nói, anh đá chân hỏi lại lần nữa:

– Tôi phải lên đó, em có đi không?

– Không, em muốn ngủ.

– Ngủ suốt rồi không chán à?

Cô lắc đầu đi về giường liền bị anh kéo lại, bàn tay anh giữ gáy cô nhẹ xoa vành tai mềm mại khiến cô tê dại ngước mắt nhìn lên. Anh cao hơn cô cả cái đầu, đứng cạnh cứ phải ngửa cổ mỏi muốn ch/ết.

– Giận tôi chuyện gì hửm?

– Không có

– Mặt nặng như chì thế này mà nói không giận?

Anh hơi cúi người, theo lời nói, hơi thở có mùi thuốc lá nhè nhẹ quẩn vào mũi. Linh Đan biết anh không phải người mình nên dây vào nhưng vẫn bị thao túng trước ánh mắt mê người kia. Không phải lần đầu biết yêu nhưng sao khi ở cạnh anh, cô luôn bị khơi gợi cảm xúc đến bấn loạn, mất kiểm soát và mất luôn cơ chế phòng thủ.

Điện thoại anh réo ầm ĩ, Lâm Khải một tay giữ mặt cô trong tay, ngón cái và ngón trỏ đậu trên vành tai cô xoa xoa, tay còn lại ấn nghe:

– Đợi một chút, đang dỗ bạn gái giận.

Đứng gần, Linh Đan nghe rõ tiếng cười phía bên kia cùng tiếng nói:

– Đại ca, anh Khải đang dỗ bạn gái.

Lâm Khải tắt điện thoại đút vào túi quần không thèm hỏi thêm ý kiến cô, tay từ ôm gáy trượt sang ôm vai kéo đi. Linh Đan ghim chân lại phản đối:

– Em không thích tới chỗ đó, bọn họ rất đáng sợ.

– Ngoan… nghe lời…

Cô bị anh dùng mệnh lệnh, cơ thể thoáng run lên. Bước chân đi theo anh cũng trở nên nặng nề, dù cho thêm lá gan cô cũng không dám chống đối.

Càng đến gần nơi tụ tập, cô càng nép chặt trong vòng tay anh đến thở cũng chỉ nhè nhẹ. Dù trên người mặc bộ đồ kín mít nhưng cô vẫn có cảm giác ánh mắt của đám người đâm xuyên qua cơ thể mình.

Vốn đang ầm ĩ là vậy mà không gian đã dần lắng xuống khi thấy họ xuất hiện, Linh Đan đi không vững, gần như để bản thân cho Lâm Khải đưa đi. Cô vùi mặt trong lồng ngực anh không dám nhìn.

– Cô bé vẫn sợ sao?

Nghe tiếng ồm ồm của người đàn ông, Linh Đan vẫn không quay ra chỉ nín thở yên lặng. Lâm Khải nhẹ xoa đầu cô trả lời:

– Vâng, cô ấy vẫn thường gặp ác mộng nên có chút đề phòng.

– Không định chào hỏi à?

Linh Đan giật mình khi ông ta nâng tone giọng. Vòng tay đang ôm cô của Lâm Khải siết chặt hơn, anh cúi xuống hôn đỉnh đầu cô nhẹ giọng:

– Bé con, chào hỏi người lớn một chút.

Cô ngước mắt nhìn, trong đáy mắt anh ẩn chứa sự nhẫn nhịn, khóe môi anh động ý cười tạo niềm tin.

– Nào… ngoan, đừng sợ… chào chú ấy đi.

Linh Đan dần buông vòng tay đang ôm chặt anh xoay mặt đứng thẳng người cúi đầu lễ phép:

– Cháu chào chú.

– Ngẩng mặt lên xem nào, các vết thương khỏi rồi chứ?

Linh Đan ngẩng mặt lên, ánh mắt toát lên sự lo lắng. Bàn tay Lâm Khải khoác trên vai cô nhẹ vỗ về.

Người đàn ông bật cười lớn gật gù:

– Xinh đẹp như lời đồn, cậu thật biết chọn bạn gái. Hai đứa ngồi đi.

Lâm Khải ôm cô đến hai ghế ngay cạnh đó, vừa ngồi xuống liền nhổm người đón lấy hai cốc rượu mới được rót ra.

– Cô ấy vẫn đang phải dùng kháng sinh nên không uống được rượu, cháu uống thay được chứ?

– Một cốc thôi mà.

Linh Đan không muốn để họ làm khó Lâm Khải nên cầm lấy cốc rượu, tay còn lại nắm gấu áo anh ra hiệu. Lâm Khải ngồi lại ghế quan tâm:

– Em uống say làm càn không ai chiều em được.

Xung quanh cười rộ lên, toàn bộ ánh mắt quét đến cô. Linh Đan cong môi lườm anh rồi nhìn về phía người đàn ông trung tuổi kia nâng cốc rụt rè:

– Cháu mời chú.

Ông ta cũng nâng cốc một hơi uống cạn, Linh Đan đưa mắt nhìn Lâm Khải. Anh cũng đã uống hết nhìn cô yêu chiều:

– Uống một ngụm thôi rồi tôi uống giúp.

– Em uống hết nhưng lát nữa trở về anh cõng em đấy.

– Ừ

Cô xoay mặt dùng một tay che miệng uống hết cốc rượu, mặt mũi thoáng chốc bị đỏ lên do rượu quá mạnh. Cô không nghĩ rượu lại mạnh đến như vậy, cổ họng như bị thiêu chín.

Xung quanh ồn ã tiếng nói cười, Linh Đan choáng váng khi rượu chảy đến đâu nóng ran đến đó.

– Không uống được rượu mà liều thật đấy.

Tiếng cô gái ngồi cạnh người đàn ông trung niên kia dè bỉu, Linh Đan nhớ lời Lâm Khải dặn nên cũng chẳng thèm nói chỉ nhẹ liếc mắt nhìn bộ dạng dán bộ ngực vào gã đàn ông của cô ta đầy coi thường.

Lâm Khải gạt cốc rượu trên bàn đổ xuống người cô ta gằn giọng:

– Người của tôi đến lượt cô nói?.


               
Mẹo: Bạn có thể sử dụng các phím trái, phải, A và D trên bàn phím để chuyển giữa các chương.                
 
×           Ad Banner