Advertise here
Bảo Bối Nhỏ Của Lâu Kiêu

Chương 57



– Che được cái núm của em à?

Bàn tay đang chuẩn bị trút bỏ trang phục xuống của Cổ Lạc Hy bỗng dưng khựng lại, cô nghiêng đầu nhìn hắn, thấy người đàn ông đang dùng miếng dán của mình ướm vào ngực. Cô nhíu mi, muốn giơ tay ra đoạt lại bị hắn ngăn lại.

Lạc Hy nhăn mặt, bực bội:

– Lâu Kiêu, trả cho em!

– Em nói xem, thứ này thì che được gì?

– Không phải chú đã biết rồi à? Còn hỏi em làm gì.

Sắc mặt người nào đó càng sa sầm, ánh mắt khe khẽ di chuyển xuống ngực cô.

Chăm chú quan sát, giống như là đang tính toán gì đấy. Lạc Hy thấy hắn đột nhiên im lặng thì thở dài một hơi. Nhân lúc, Lâu Kiêu không để ý. Cô nhanh nhẩu lấy lại miếng dán ở trong tay hắn nói thêm.

– Đừng phiền em nữa! Em còn phải

thay quan ao.

– Quay người sang đây, để anh làm.

Nghe xong, Lạc Hy bất giác dùng bàn tay che người đề phòng tránh né, cô khước từ.

– Không cần, em có thể tự làm.

Khóe môi hắn nhếch lên, ẩn hiện nụ cười gian manh, Lâu Kiêu vươn tay ôm lấy vòng eo nhỏ của cô kéo lại, thảnh thơi đáp.

– Che cái gì? Từng nơi trên người em anh đều nhớ rõ.

Vừa nói, Lâu Kiêu vừa rời bàn tay xuống bóp vào cặp mông thịt của cô. Cổ Lạc Hy giật mình, ngượng nghịu đánh mạnh vào người hắn, quen miệng mắng.

– Đồ già không nên nết!

Trước câu mắng của cô, hắn dửng dưng phì cười thật lớn, bàn tay ân cần cẩn thận cởi bỏ quần áo trên người cô xuống. Lạc Hy mim mim cánh môi, thở nhè nhẹ, thấy trước sau đuổi Lâu Kiêu không có tác dụng cô đành để hắn muốn làm gì thì làm.

Ban đầu lõa lồ trước mặt hắn Lạc Hy có hơi ngượng, nhưng qua đi vài phút liền cảm thấy bình thường.

Nhìn thấy thân thể mịn màng nuột nà của người con gái, Lâu Kiêu lại kiềm lòng không được, hắn cúi xuống hôn lên bờ vai mảnh khảnh, rồi chầm chậm di chuyển xuống khuôn ngực. Lạc Hy nhíu mày, đẩy đẩy người hắn ra.

– Đừng quấy nữa, trễ giờ của chú bây giờ.

Đúng thật… để người đàn ông này thay đồ là một sai lầm lớn.

ra chính đôi này cô đã phang rách cả đầu hắn.

Cô ho ho nhẹ, dịu dàng lên tiếng hỏi:

– Sao không mang đôi khác?

Lâu Kiêu khẽ khàng hôn lên chân cô, mỉm cười bình thản đáp:

– Kỷ niệm.

Kỷ niệm? Là kỷ niệm cô đánh rách đầu hắn sao? Lạc Hy lặng thinh.

Quả thật, sở thích thật khác người.

– Người của chúng ta báo, khách mời đã đến đủ thưa anh, bên băng của Bạch Hiển Minh cũng đã đến.

Nơi khóe môi hắn nhếch lên:

– Đến sớm thế sao?

– Ông ta rất mong chờ cho lô đất lần này để mở rộng lãnh địa làm ăn, có thể nghĩ rằng bản thân nắm chắc phần trăm thắng trong tay.

Lâu Kiêu nghe chỉ cười, hoàn toàn thấy không nói gì, hắn gật gù.

chọc nụ hồng cô vài lần, khiến nó được tiếp xúc liền nở rộ lên.

– Thật xinh xắn!

Sau khi mặc xong xuôi quần áo cho cô,

Lâu Kiêu cúi xuống nhẹ nhàng hôn má cô khen ngợi.

– Vợ anh thật đẹp.

Lạc Hy bĩu môi, im lặng không nói gì.

Trang phục, giày cao gót đều được Lâu Kiêu chu đáo làm cho. Khoảnh khắc lúc hắn đeo giày vào chân, Lạc Hy liền nhớ

Sức kiềm chế của hắn dường như bằng số khÔng!

Lâu Kiêu phì cười:

– Được, không quấy em nữa.

Hắn vươn cánh tay cầm lấy chiếc váy, đang chuẩn bị mặc vào người cô, liền bị

Lạc Hy ngăn.

– Chú phải dán miếng kia trước.

– Ùm.

– Hy à, đúng là chỉ che được cái núm.

Cô căng mắt lườm, hắn lại cười càng lớn không đứng đắn bồi thêm.

– Nhưng cũng rất tiện khi muốn

“LÀM” em.

Cổ Lạc Hy thoáng chốc câm nín tặc lưỡi, câu nói quá rõ ràng làm cô đỏ má.

Nhìn cô đỏ mặt, hắn lại thỏả mãn, tiếp tục dán thêm bên còn lại. So với lần đầu, thì lúc này đã thành thục hơn. Trước khi dán còn không quên vươn ngón tay trêu

– Dạ!

Lão nhướng mày:

– Cô không khỏẻ?

– Dạ không ạ.

– Thế thì khôn ngoan tươi tắn lên, buổi tiệc hôm nay có vài người cần cô tiếp đãi hiểu chưa?

Bàn tay đang cầm ly rượu của Bạch

Băng, bỗng miết chặt lại! Tiếp đãi? Nói trắng ra là bắt Bạch Băng phải dùng thân

Hắn gật đầu, cầm lên hai miếng bông hoa màu hồng nho nhỏ, hắn cúi đầu nhìn mãi. Lạc Hy đứng đối diện lên tiếng.

– Chú phải gở miếng đó ra.

– Là thứ này sao?

– Phải.

Nghe cô chỉ, hắn như học sinh ngoan làm theo. Ngay sau khi đã tháo xong hắn liền cẩn thận dán vào ngực cô, nhìn hình bông hoa hắn bật cười.

Sửa soạn mọi thứ xong xuôi… Lạc Hy cùng hắn sánh vai đi xuống dưới tầng, vừa xuống đến nơi, cũng vừa hay Lưu Hạo đi đến, anh bước vào nhà, nhã nhặn cúi đầu.

– Anh Kiêu.

Ánh mắt Lưu Hạo khẽ nhìn sang hướng

Lạc Hy, mỉm cười gật đầu.

Cô nhoen môi cười, vui vẻ chào hỏi lại.

– Bên đó thế nào rồi?

– Joyce đến chưa?

– Anh Joyce đã đến hơn 10 phút thưa anh.

– Xuất phát đi.

– Vâng.

Lưu Hạo gật đầu tuân lệnh, Lâu Kiêu ôm lấy vòng eo cô rảo chân bước đi.

Theo phía sau là Lưu Hạo.

Rất nhanh, chiếc xe liền rời khỏi biệt

thự.

Tại buổi tiệc lớn. Khách hứa được mời đã tề tựu đông đủ, lão Hộ liếc mắt nhìn thấy Joyce chỉ đến một mình ý cười trên môi lão càng đậm.

Mấy ngày nay, tuy rằng thông tin của

Lâu Kiêu được giữ kín nhưng thuộc hạ

bao chac chan la bi thuong nang, boi vay

mới không thấy Lâu Kiêu lộ diện, ở căn cứ cũng vậy, hầu như mọi việc đều là đàn em của hắn xử lý.

Lão nhấm nháp ly rượu, gương mặt tràn trề niềm vui thỏa mãn.

còn muốn tiếp tục lợi dụng em gái, biến

Bạch Băng thành món đồ chơi nữa.

Bạch Băng nuốt nổi gớm ghiếc xuống, mỉm cười gật đầu.

– Vâng ạ.

– Đừng có làm hỏng chuyện của tôi!

Nếu không, hậu quả cô gánh không nổi.

– Dạ, Bạch Băng đã hiểu ạ.

Bạch Băng cun cút ngoan ngoãn mà nghe lời. Ở trên môi còn đọng lại nụ

Nhưng, ả không muốn Lâu Kiêu thiệt mạng. Ả không thể nhìn người đàn ông đó chết.

Đang lan man suy ngẫm, bỗng một giọng nói lập tức kéo Bạch Băng quay về thực tại.

– Bạch Băng.

Ả giật thót mình vội vàng quay đầu, nghe thấy là lão Hộ Bạch Băng lại cảm thấy cực kỳ kinh tởm, gớm ghiếc, nhưng bên ngoài mặt phải học cách giấu giếm che đậy.

làm món đồ chơi trao đổi, ngoan ngoãn phục vụ, để những bọn người đấy thỏa sức dẫm đạp giải quyết nhu cầu, mỗi lần nhớ đến Bạch Băng kinh tởm không thôi.

Bạch Hiển Minh cắn chặt răng, bàn tay đút trong túi quần đã sớm siết lại, nhưng mệnh lệnh của lão Hộ anh ta căn bản không dám chống đối. Nói đúng hơn, là bản thân chưa đủ mạnh để lật đổ chiếc ghế mà lão đang ngồi.

Anh ta hiểu Bạch Băng khinh miệt chuyện này, ngay cả anh ta cũng không

Joyce nghiêng đầu, trông thấy là Bắc Dạ Xuyên, anh liền nhún vai.

– Tuân thủ quy định của buổi tiệc, còn sự khoa trương của Joyce thì làm sao thiếu? Vệ sĩ đang ở bên dưới.

Bắc Dạ Xuyên phá cười.

– Lâu Kiêu không đến sao?

– Không biết nữa!

Joyce lắc đầu, không gợi nhiều về chuyện của thằng bạn thân, anh uống cạn ly rượu, nhíu mày hỏi:

ghế đầu tiên phía bên tay trái có Joyce và

Bắc Dạ Xuyên, phía bên tay phải là băng của Bạch Hiến Minh lão già Hộ. Lạc Hy ngồi ghế giữa hai người đàn ông lịch lãm là Lâu Kiêu Lưu Hạo,

Vừa ngồi xuống, Cổ Lạc Hy nghe bạn của hắn là Bắc Dạ Xuyên cười hỏi.

– Kiêu, tôi còn tưởng cậu không tới.

– Bận chút chuyện, nhưng mà ngài Bắc đã chốt được mảnh nào chưa.

Lão bật cười, nụ cười mang theo 8 phần trào phúng, cơ mà lời thốt ra lại cực kỳ đạo mạo.

– Tuổi trẻ tài cao, người giỏi chúng ta không nên trách.

Đinh Mổ cười cười gật đầu tán thành, hai người miệt mài nói chuyện. Vì đang cần lô đất D4 lão không hề tiếc thời gian làm thân.

Bên cạnh đó Đinh Mổ cũng giới thiệu kha khá người có máu mặt.

Trái ngược với bên kia, thì Joyce khá trầm tính, ít bắt chuyện, dường như chỉ thưởng thức rượu trong dáng vẻ cực kỳ phong trần.

Thi thoảng liếc mắt sang hướng của lão

Hộ rồi thôi.

Đang nhấm nháp ly rượu bỗng từ đằng sau vọng lên giọng nói:

– Joyce thiếu gia chỉ đến một mình thôi?

Bình thường tôi nghe cậu rất khoa trương đi đâu đều sẽ có hàng dài vệ sĩ theo cùng.

– Cậu biết đấy, đất ở đây không dễ chốt.

Joyce thở dài huých cánh tay bồi thêm vào vạch trần.

– Ngài Bắc, không phải lô đầu tiên thuộc về tay ngài rồi ư?

Bắc Dạ Xuyên nghe xong cười càng lớn:

– Joyce, tôi còn nghĩ vừa rồi cậu không theo dõi đấy.

Joyce nhún nhún vai không nói gì.

Tầm hơn 5 phút, cửa khán phòng được đẩy ra. Tất cả đồng loạt ngoảnh lại nhìn, song chụm đầu xì xầm nho nhỏ. Bạch Băng theo sự hiếu kỳ cũng quay mặt, ngay lập tức liền rạng rỡ.

Chỉ là… khi trông thấy người con gái xinh đẹp, duyên dáng xuất hiện ở bên cạnh Lâu Kiêu liền sanh ra lòng ghen ghét, tức giận. Bàn tay Bạch Băng vô thức siết lại.

Trên gương mặt hiện rõ sự ước ao. Ước ao, một ngày cũng được Lâu Kiêu e ấp, săn sóc như vậy.

Còn giống như… chưa từng xảy ra chuyện gì?

Lão Hộ siết chặt điếu xì gà trong tay lực mạnh tới nổi khiến điếu thuốc nát ra.

Biểu cảm đắc thắng vừa rồi, sau khi thấy hắn lộ diện liền thay đổi hoàn toàn.

Lão nghiến răng, khóé môi mấp máy một câu: “Khốn kiếp! Lâu Kiêu.”

Đinh Mổ miệng cười rối rít, đích thân ra nghênh đón hắn vào.

– Ngài Hộ quả nhiên có mắt nhìn. Khu

D4 được đánh giá rất có tiềm năng về sau. Ngoài ngài Hộ ra thì Lâu Kiêu cũng đang ngắm đến.

Mặc dù biết rõ, thế nhưng ông ta vẫn vờ vĩnh.

– Thế sao?

– Đúng vậy, nhưng lại không biết Lâu Kiêu hôm nay có “Đại giá quang lâm!” bớt chút thời gian tới không nữa, nghe nói gần đây Lâu Kiêu rất bận.

– Hiếm khi mới thấy Ngài Bắc đến những nơi này đó.

– Đôi khi cũng phải biết nắm bắt cơ hội, mở rộng thị trường.

– Thế nào, đã ưng được khu nào chưa?

Bắc Dạ Xuyên uống chút rượu, thốt ra đúng một chữ “Tạm.”

Joyce gật gù, cười trêu.

– Bắc Dạ Xuyên, cậu nói xem, làm như thế thì tiền để ở đâu cho hết chứ?

Trái ngược, với sự phấn khởi, vui vẻ khi thấy Lâu Kiêu của Bạch Băng, thì lão Hộ lại giật mình, thậm chí còn căm phẫn.

Lão nhíu mày như không tin vào mắt mình, tên thuộc hạ đứng cạnh lão cũng phải ngỡ ngàng.

Không phải, Lâu Kiêu đã bị thương rất nghiêm trọng sau cú va chạm đó ư? Sao bây giờ…

Một chút vết tích cũng không có, hoàn toàn lành lặn.

Tất thảy trố mắt nhìn nhau, lại không hiểu có chuyện gì xảy ra.

Riêng Joyce thong dong nhếch môi cười!

Lão Hộ hoài nghi nhìn sang nhưng cũng không dò ra được điều gì.

Lão rít một hơi thuốc, bắt đầu cáu kỉnh với sự không chuyên nghiệp này.

Anh em nhà họ Bạch chỉ ngồi nhìn, tuyệt nhiên cũng không mở miệng.

cười duyên, một chút bất mãn ả tuyệt nhiên không dám để lộ ra ngoài.

Lão Hộ khoan khoái tiếp tục thưởng thức rượu ngon, được chừng một lúc liền có một người bước đến rôm rả chào hỏi.

– Ôi trời, ngài Hộ đến sớm thế?

Ông ta cười khà khà:

– Còn không phải tôi xem trọng Đinh

Tổng sao?

Bạch Hiển Minh trông biểu cảm của em gái liền cố ý cụng vào ly rượu trên tay ả, thấp giọng nhắc nhở.

– Đừng có làm gì ngu ngốc trong buổi tiệc này.

Bạch Băng liếc mắt, rồi cũng im lặng! Từ hôm vô tình biết chuyện tai nạn của Lâu Kiêu, ả đã nóng lòng muốn đi tìm hắn…

thế nhưng đều bị Bạch Hiển Minh ngăn cản lại, dùng lời lẽ uy hiếp cảnh cáo.

Để giữ mạng sống, không khiến cho lão

Hộ nổi giận buộc Bạch Băng phải nghe lời.

Chừng hơn 10 phút buổi đấu giá chính thức bắt đầu, xuyên suốt không thấy bóng dáng của Lâu Kiêu xuất hiện khiến lão Hộ càng vui ra ngoài mặt.

Không có Lâu Kiêu, hiển nhiên không còn đối thủ để mà có thể đấu lại ông ta khi tranh giành khu D4.

Mọi người nhanh chóng yên vị ở hàng ghế, riêng dãy ghế đầu tiên còn thừa ra 3 vị trí.

– Được ngài Hộ xem trọng là vinh hạnh của Đinh Mố tôi.

– Không cần khách sáo…

Lão cười một cái, lại mưu mô nhắc khéo:

– Đều là người làm ăn, tôi phải công nhận Đinh Tổng đây có số nắm giữ rất nhiều mảnh đất đắc đạo. Nhất là mảnh

khu D4.

Đinh Mổ nghe liền hiểu ý phá cười lớn.

Joyce ngồi xuống, nghiêng đầu nhìn, lại vô tình chạm phải sự đắc thắng của lão.

Y cười khó dò trên cánh môi Joyce dần dần hiện lên song lại hờ hững nhìn lên bục lớn, chả mấy quan tâm.

Buổi đấu giá cũng đi vào hoạt động, những lô đất đề xuất hầu hết đều rất có tiềm năng. Sở hữu nhiều yếu tố tốt.

Đi từ mảnh vừa, mới đến lớn nhất.

Trải qua hai vòng, người không đệ bảng đấu giá hình như chỉ có vài người, trong đó có Joyce và lão Hộ.

Joyce vẫn bất cần đời ngồi đó, nghe xung quanh rôm rả ra từng giá. Giống như hôm nay anh đến tham dự chỉ để mua vui.

Lão Hộ ung dung trên ghế, thưởng thức điếu xì gà, vì cốt lõi lão đến chỉ để lấy khu D4, những mảnh còn lại lão không để trong mắt.

Lúc chuẩn bị đến lô thứ 3 bỗng Đinh

Mổ trì hoãn, xin lỗi khách mời có mặt xong vội vội vàng vàng rời khỏi khán phòng.

Bạch Băng đứng cạnh bên anh trai, gương mặt được trang điểm tỉ mỉ, trang phục trên người hớ hênh, phô ra đường cong khiêu gợi mỹ miều, dù được rất nhiều ánh mắt thèm khát quan sát nhưng ả chẳng mấy bận tâm, trái ngược trong lòng luôn bất an bồn chồn, ánh mắt liếc ngang liếc dọc, như muốn tìm kiếm một bóng hình.

Mặc dầu là người của lão Hộ nhưng ả rất trướng mắt khi biết ông ta ra tay muốn mưu sát người đàn ông ở trong lòng ả.

– Cậu đến muộn, còn khiến tôi nghĩ là cậu không tới.

Hắn cười:

– Sao tôi có thể không đến chứ?

– Cậu bớt chút thì giờ tới tham gia buổi đấu giá, thực sự làm Đinh Mổ tôi rất vui! Nào, mời, tôi đã để sẵn vị trí tốt cho cậu.

– Cảm ơn.

Lâu Kiêu ôn hòa, nắm bàn tay Lạc Hy bước qua hàng ghế ngồi xuống, hàng

– Để ở chỗ vợ, người chưa gia đình như

Joyce thì làm sao mà hiểu được. Rất thú vị đấy.

Joyce nín họng, bàn về chủ đề nào cũng được nhưng nói về gia đình thì thực sự anh không ăn nhập.

Bởi, anh theo chủ nghĩa độc thân.

Còn Bắc Dạ Xuyên và Lâu Kiêu thuộc kiểu cuồng vợ, cực kỳ mê vợ.

Tình trường của Bắc Dạ Xuyên và vợ, nghe nói cũng rất mãnh liệt…

– 200.

Càng lúc, lần lượt số đấu giá càng thêm cao hơn, mọi người ngồi chỉ xúm lại bàn luận.

Bắc Dạ Xuyên cười, hoàn toàn không hứng thú với vị trí D4.

Lâu Kiêu thản nhiên:

– 250.

Joyce vẫn tiếp tục cà lơ.

– 255.

– 400.

– 450.

– 500.

Ai nấy há hốc mồm, nhưng bên cạnh đó lại cảm thấy cực kì thú vị. Vì không biết rốt cuộc đến cuối cùng sẽ thuộc về tay ai?

Cổ Lạc Hy mim đôi môi, cô không hiểu gì về việc làm ăn của Lâu Kiêu, cũng như không hiểu về đất đai. Vừa rồi chỉ nghe

Rất nhanh đã quay trở lại buổi đấu giá đất, thêm 4 lô mới đến mảnh cuối cùng đắt giá nhất chính là khu D4.

Trước 4 mảnh kia, một mảnh tiếp tục về tay của Bắc Dạ Xuyên, một mảnh về tay Joyce.

Khu D4, sau khi được giới thiệu kỹ lưỡng làm cho tất thảy mọi người đều phải trầm trồ ca ngợi.

Chủ trì nhanh chóng nêu ra con số:

– Giá khởi điểm 100 tỷ

Nữ nhân viên ngã xuống sàn, ly rượu bể tan tành, cô gái luống cuống đứng dậy cúi đầu.

– Xin lỗi, thành thật xin lỗi.

Tiếng động ngay lập tức gây ra sự chú ý của tất thảy mọi người.

– Thành thật xin lỗi, tôi sẽ bồi thường.

Lâu Kiêu xem xét Lạc Hy không bị thương, song lạnh lùng đáp.

– Không cần.

lòng thì lại chẳng cam tâm, bởi mức giá quá lớn so với ban đầu ông ta tính toán!

Mất đi lô đất cơ mà người nào đó vẫn rất dửng dưng, thậm chí còn mang vẻ khó dò.

Thật chẳng ai biết rốt cục đại ca Kiêu đang suy nghĩ cái gì?

Kết thúc buổi đấu giá, tiệc rượu đồng thời cũng được đưa lên, tất thảy mọi người có mặt nhân dịp tiếp tục trao đổi, giao lưu.

Đinh Mổ sau khi nói chuyện với lão Hộ xong xuôi liền mang theo nụ cười rạng rỡ tiến về phía Lâu Kiêu.

– Lâu Kiêu? Cảm ơn cậu.

Hắn cười nhạt:

– Không có gì!

Dứt câu, hai người cũng cụng li, Cổ Lạc Hy bên cạnh lại không hiểu họ nói gì?

Nhưng mà, dường như cả 2 người đang rất thỏa mãn về điều gì đó.

Đinh Mổ vội bước đến, nhìn nhân viên gắn giọng:

  • Còn làm gì thế, mau thu dọn.
  • Vâng.

Đinh Mổ quay mặt, cúi đầu kính trọng:

  • Thực ngại quá, cậu không sao chứ?
  • Không sao.

Lưu Hạo buông tay nữ nhân viên, cô gái vội vàng lui lại ngồi xuống thu dọn.

Lão Hộ bên trong đã rủa xả, nhưng ngoài mặt vẫn tỏ ra điềm tĩnh.

  • 160.
  • 170.
  • 175.
  • 180.
  • 190.
  • 195.

Joyce bĩu môi:

– Đất đẹp, nhưng theo không nổi.

Bắc Dạ Xuyên phải nhịn cười trước câu đùa từ Joyce, thiếu gia của dòng họ

Vincent sao không có nổi con số đó chứ?

Đối với Vincent Titus Joyce mà nói, chỉ có nhiều hơn chứ không có ít.

Lão Hộ bức bối, nhưng quyết không nhường.

– 340.

Đắn đo một hồi, lão Hộ hạ quyết tâm đoạt lấy.

– 550.

Lâu Kiêu không tiếp tục đưa bảng, chỉ thấy hắn cười một cái rồi thôi.

Chủ trì trên bục thông qua mic lên tiếng.

– Ngài Hộ đã ra giá 550 tỷ, xin hỏi các vị còn ai đưa giá cao hơn không?

Mọi ánh mắt nhìn về phía Lâu Kiêu thế nhưng hắn lại chẳng phản ứng.

Lạc Hy khẽ uống chút nước cam, lặng thinh.

Đợi sau khi Đinh Mổ rời khỏi, cô ngước mặt hiếu kỳ:

– Chú đến nhưng lại không chốt đất ạ.

Hắn bật cười, giữa trốn đông người cúi đầu xuống ân cần hôn má cô thỏ thẻ nhỏ.

– Em yêu, anh tới không phải chốt đất.

Hàng mi xinh đẹp của cô khe khẽ nhíu càng nghe thì càng không hiểu! Hắn

Mặc dù hắn đã nói thế, nhưng cô gái vẫn cố bước tới còn muốn vươn tay muốn chạm vào hắn.

– Tôi sẽ bồi thường.

Tuy nhiên bàn tay còn chưa kịp chạm, đã bị Lưu Hạo vươn ra tóm lấy siết mạnh.

– Không cần, cô nghe không hiểu?

Bị bóp, cơn đau chuyền tới khiến cho cô gái phải cau mày, thái độ rụt rè.

– Tôi.

… tôi xin lỗi!

Lão Hộ trừng trừng to mắt, hận không thể xuống tay với Lâu Kiêu ngay tại chỗ này, lão nắm chặt chiếc bảng hô lớn.

– 280.

Lâu Kiêu điềm nhiên:

– 300.

Joyce phì cười một cái, chịu thua không tiếp tục đưa bảng, Bắc Dạ Xuyên nghiêng đầu.

– Sao đấy?

giới thiệu, và tiếng xì xâm thảo luận khen đất đẹp là hết.

Cô không nghĩ nó lại có giá trị khủng như vậy.

Lão Hộ lưỡng lự, căn bản ông ta cũng không thể tính trước được lại xảy ra vấn đề như vậy, lúc đầu ông ta đoán chắc mình sẽ nuốt chọn mảnh đất với giá trị ổn định.

Tuy nhiên người tính không bằng trời tính. Khi một lô giá khởi điểm 100 tỷ lại tăng lên thêm 400 tỷ.

không tới chốt đất, vậy vì sao luôn bảo là tiệc quan trọng? Vừa rồi còn kịch liệt đưa ra giá?

Cô “Ồ!” lên một tiếng rồi bụm môi, hắn mỉm cười tay nuông chiều vuốt lưng cô.

Trong lúc hai người đang tình cảm, phía sau bỗng có một nữ nhân viên bưng rượu đi đến, không biết là vô tình hay cố ý liền loạng choạng bước chân ngã về phía cô. Nhưng rất may mắn Lâu Kiêu kịp thời ôm cô tránh né. Cơ mà người hắn lại bị ly rượu trong tay đỗ vào áo.

  • Anh Kiêu, có quần áo dự phòng ngoài xe, để em ra lầy.
  • Ừ.

Lưu Hạo quay lưng tức tốc rảo bước…

anh vừa ra khỏi khán phòng, di động trong túi liền reo lên tiếng thông báo tin nhắn, Lưu Hạo chậm chậm mở ra xem, gương mặt không một chút biểu cảm.

Xem xong anh lại ấn nút xóa đi!

Nhưng khác với lần trước, Lưu Hạo lại ấn gọi lại, ngắn gọn nói đúng ba chữ.

“Tầng hầm xe!”

Nghe thấy con số mọi người xì xầm, bỗng một giọng khàn khàn hô.

– 120.

Lúc nhìn lại hóa ra là lão Hộ.

Nơi khóe môi mỏng của Lâu Kiêu bất ngờ hiện ý cười khó thấy, hắn đưa bảng.

– 150.

Joyce nhếch nhẹ môi, anh cũng đưa bảng nhưng thái độ lại rất cà nhây.

– 155.

Là không biết Lâu Kiêu đang suy nghĩ, hay là thực sự đã bỏ cuộc?

Chủ trì tiếp tục lên tiếng.

– 550 tỷ lần 1, 550 tỷ lần 2, 550 tỷ lần 3!

Chốt thuộc quyền sở hữu khu D4 của ngài Hộ.

Lô D4 đã chạm mức trần giá đất thị trường, và đồng thời là kỷ lục giá đất khủng nhất.

Mọi người đồng loạt vỗ tay chúc mừng, lão mim cười nhưng trái ngược trong thì lại chẳng cam tâm, bởi mức giá quá lớn so với ban đầu ông ta tính toán!

Mất đi lô đất cơ mà người nào đó vẫn rất dửng dưng, thậm chí còn mang vẻ khó dò.

Thật chẳng ai biết rốt cục đại ca Kiêu đang suy nghĩ cái gì?

Kết thúc buổi đấu giá, tiệc rượu đồng thời cũng được đưa lên, tất thảy mọi người có mặt nhân dịp tiếp tục trao đổi, giao lưu.

Đinh Mổ sau khi nói chuyện với lão Hộ xong xuôi liền mang theo nụ cười rạng rỡ tiến về phía Lâu Kiêu.

– Lâu Kiêu? Cảm ơn cậu.

Hắn cười nhạt:

– Không có gì!

Dứt câu, hai người cũng cụng li, Cổ Lạc Hy bên cạnh lại không hiểu họ nói gì? Nhưng mà, dường như cả 2 người đang rất thỏa mãn về điều gì đó.

Lạc Hy khẽ uống chút nước cam, lặng thinh.

Đợi sau khi Đinh Mổ rời khỏi, cô ngước mặt hiếu kỳ:

– Chú đến nhưng lại không chốt đất ạ.

Hắn bật cười, giữa trốn đông người cúi đầu xuống ân cần hôn má cô thỏ thẻ nhỏ.

– Em yêu, anh tới không phải chốt đất.

Hàng mi xinh đẹp của cô khe khẽ nhíu càng nghe thì càng không hiểu! Hắn không tới chốt đất, vậy vì sao luôn bảo là tiệc quan trọng? Vừa rồi còn kịch liệt đưa ra giá?

Cô “Ồ!” lên một tiếng rồi bụm môi, hắn mỉm cười tay nuông chiều vuốt lưng cô.

Trong lúc hai người đang tình cảm, phía sau bỗng có một nữ nhân viên bưng rượu đi đến, không biết là vô tình hay cố ý liền loạng choạng bước chân ngã về phía cô. Nhưng rất may mắn Lâu Kiêu kịp thời ôm cô tránh né. Cơ mà người hắn lại bị ly rượu trong tay đỗ vào áo.

Nữ nhân viên ngã xuống sàn, ly rượu bể tan tành, cô gái luống cuống đứng dậy cúi đầu.

– Xin lỗi, thành thật xin lỗi.

Tiếng động ngay lập tức gây ra sự chú ý của tất thảy mọi người.

– Thành thật xin lỗi, tôi sẽ bồi thường.

Lâu Kiêu xem xét Lạc Hy không bị thương, song lạnh lùng đáp.

– Không cần.

Mặc dù hắn đã nói thế, nhưng cô gái vẫn cố bước tới còn muốn vươn tay muốn chạm vào hắn.

– Tôi sẽ bồi thường.

Tuy nhiên bàn tay còn chưa kịp chạm, đã bị Lưu Hạo vươn ra tóm lấy siết mạnh.

– Không cần, cô nghe không hiểu?

Bị bóp, cơn đau chuyền tới khiến cho cô gái phải cau mày, thái độ rụt rè.

– Tôi… tôi xin lỗi!

Đinh Mổ vội bước đến, nhìn nhân viên gằn giọng:

– Còn làm gì thế, mau thu dọn.

– Vâng.

Đinh Mổ quay mặt, cúi đầu kính trọng:

– Thực ngại quá, cậu không sao chứ?

– Không sao.

Lưu Hạo buông tay nữ nhân viên, cô gái vội vàng lui lại ngồi xuống thu dọn.

– Anh Kiêu, có quần áo dự phòng ngoài xe, để em ra lấy.

– Ừ.

Lưu Hạo quay lưng tức tốc rảo bước… anh vừa ra khỏi khán phòng, di động trong túi liền reo lên tiếng thông báo tin nhắn, Lưu Hạo chậm chậm mở ra xem, gương mặt không một chút biểu cảm.

Xem xong anh lại ấn nút xóa đi!

Nhưng khác với lần trước, Lưu Hạo lại ấn gọi lại, ngắn gọn nói đúng ba chữ.


               
Mẹo: Bạn có thể sử dụng các phím trái, phải, A và D trên bàn phím để chuyển giữa các chương.                
 
×           Ad Banner