38-39. – Anh… không phải là chồng của cô Thanh Nhã sao?
– Đúng!
Người kia ngay lập tức khựng cứng trong vài giây khi nghe ngữ khí chắc nịch, xen lẫn đôi chút sự lạnh lùng dứt khoát từ Chung Dương. Sau một chút người đàn ông liền dè dặt cẩn thận cất giọng nói, thanh âm nhè nhẹ giải thích.
– Thật ngại quá, chuyện là thế này, tôi vô tình thấy cô Thanh Nhã ngất xỉu ngay bên đường nên đã đưa cô ấy vào bệnh viện, tôi hỏi cách thức liên lạc để đặng thông báo cho người nhà đến thì cô ấy bảo đi cùng chồng, rồi đưa điện thoại của mình cho tôi gọi, hiện tại cô ấy đang truyền nước, tình trạng khá mất sức.
– Ngất xỉu bên đường?
– Vâng, đúng rồi, hình như là lội bộ một đoạn đường khá dài nên thế, chân cũng bị thương, tôi thật không biết người nhà cô Nhã là ai, nếu mà anh biết xin báo lại để họ đến bệnh viện vì bây giờ tôi có việc phải rời đi.
– Phiền anh gửi địa chỉ bệnh viện giúp tôi.
– Được.
Chung Dương cúp máy hàng mày bỗng dưng cau lại, anh rốt cuộc không thể hiểu nổi, đang yên đang lành Thanh Nhã đi bộ dẫn đến ngất xỉu là sao? Kiều Chi ở bên thấy anh cứ đăm chiêu thẫn thờ thì duỗi tay quơ quơ trước mắt anh, khẽ tiếng hỏi.
– Chú Dương? Chú bị sao thế, bộ có chuyện gì ạ?
Chung Dương thu hồi lại dáng vẻ thất thần, anh cười cười lắc đầu: – Thanh Nhã nhập viện.
Kiều Chi tròn xoe hai mắt kinh ngạc: – Chị ấy bị bệnh ạ.
– Là bị ngất xỉu, giờ có lẽ anh phải vào viện một chút.
– Em đi với chú.
– Được.
Kiều Chi tức tốc đứng dậy khoác thêm chiếc áo cùng Chung Dương rời khỏi phòng khách sạn, vừa bước ra đã thấy chị Đình Huệ và Mận. Mận thấy Kiều Chi liền lon ton chạy lại.
– Cậu Dương và Mợ Chi định đi đâu ạ?
– Cậu đã đặt bàn rồi, hai người cứ xuống dùng trước, cậu và mợ Chi vào bệnh viện một lát sẽ về, khỏi phải chờ cậu mợ.
Mận sốt sắng hỏi: – Mợ Chi bị bệnh ạ?
Kiều Chi lắc đầu: – Không phải, là chị Thanh Nhã.
Mận nghe đến cái tên đó thì sượng ngang tụt hứng, phồng má bĩu môi. Vốn dĩ không có cảm tình nên cô bé cũng chẳng muốn hỏi han. Chị Đình Huệ quay đầu hướng mắt nhìn về phòng của Thanh Nhã xong ôn hòa lên tiếng.
– Thanh Nhã bị sao thế ạ?
– Bị ngất, tình trạng cụ thể ra sao tôi cũng không rõ, phải vào bệnh viện thì mới biết được, nhưng chắc là không nghiêm trọng.
– Vâng, thế cậu và mợ Chi đi đường cẩn thận.
– Ừ.
Dứt lời Chung Dương nắm tay Kiều Chi bước đi, Mận ở phía sau lèm bèm.
– Cô Nhã cũng bệnh nữa sao? Khi nãy còn thấy khỏe re cạnh khóe được người khác nữa mà.
Chị Đình Huệ phụt cười thành tiếng: – Cái này người ta thường nói là nghiệp quật đấy Mận.
Mận nghe xong ngặt nghẽo ôm bụng cười! Phải, cho chừa cái tật sống không ra gì, vừa đấy đã bị ông trời quật cho nhập viện luôn rồi. Đúng là ông trời có mắt đáng đời lắm. Đình Huệ khoác vai Mận.
– Vào nghỉ một lúc rồi chị và em xuống ăn, chắc cậu mợ đi một chút là về ngay thôi, sẽ không qua đêm ở bệnh viện đâu.
– Vâng!
Hai người tung tăng vui vẻ sải bước đi vào phòng! Chung Dương và Kiều Chi xuống thẳng sảnh khách sạn gọi một chiếc taxi để đến bệnh viện. Địa chỉ người đàn ông kia gửi cách khách sạn anh ở không quá xa, ngồi xe tầm 15 phút là tới nơi.
Cũng không rõ Thanh Nhã nằm bên nào nên Chung Dương đành gọi lại lần nữa vào số điện thoại chị ta. Rất nhanh là người đàn ông kia bắt máy, anh ta nhiệt tình bước ra dẫn vào, cẩn thận gửi lại túi xách, di động của chị ta.
– Tôi gửi lại hai người nhé, hai người kiểm tra lại đi.
– Không cần đâu, cảm ơn anh nhiều.
– Không có gì, đi đường gặp cảnh đó ai cũng giúp cả không riêng gì tôi, nhưng may mắn là cô Nhã không gặp phải bọn côn đồ, chứ khu đấy nổi tiếng là tệ nạn nhiều lắm.
Chung Dương nghe xong thì càng hoài nghi, nhưng anh không hỏi lại. Nói thêm dăm ba câu thì người kia đi trước. Kiều Chi cũng thở phào nhẹ nhõm, thật hên khi Thanh Nhã gặp được người tốt. Mà người đàn ông vừa rồi cô thấy rất nho nhã, lịch thiệp. Đúng là đi du lịch ở nơi đất khách quê người gặp được người tốt quả là điều may.
Cô và Chung Dương vào phòng bệnh xem tình hình Thanh Nhã, do mệt nên hiện tại chị ta vẫn chưa tỉnh, bác sĩ bảo tình trạng cũng không có nghiêm trọng chỉ bị hoảng sợ, kiệt sức mới ngất, truyền nước xong xuôi nghỉ ngơi qua ngày mai kiểm tra lại là có thể về.
Chung Dương gật gật đầu, Kiều Chi thấy phòng tận 4 người nằm có chút hơi ồn thì nói khẽ với Chung Dương chuyển Thanh Nhã sang phòng riêng để nghỉ cho yên tĩnh, dù sao Thanh Nhã cũng đi công tác với anh gặp chuyện này ít nhiều Chung Dương là cấp trên phải đứng ra quan tâm. Chung Dương nghe lời vợ gật gật.
– Vậy em ở đây, anh đi đăng ký.
– Dạ.
Kiều Chi mỉm cười buông cánh tay Chung Dương ra để anh đi. Sau khi anh đi khuất cô nặng nề thở dài, động tác nhẹ nhàng kéo chăn đắp cho chị ta. Thật ra cùng là con gái phụ nữ như nhau Kiều Chi không muốn hở ra ghen ghét tị nạnh! Nhìn hình ảnh Thanh Nhã ngã bệnh nằm trên giường Kiều Chi cũng không thấy vui vẻ hay hả hê, cô chỉ cảm thấy vừa tội nghiệp vừa đáng thương.
Chung Dương đăng ký xong Thanh Nhã cũng được y tá chuyển sang phòng khác ngay. Vì chị ta còn chưa tỉnh nên Kiều Chi và Chung Dương ráng nán lại thêm một chút.
Tầm khoảng 30 phút, Thanh Nhã cũng có dấu hiệu tỉnh, chị ta nằm trên giường bệnh cảm giác bàn chân đau nhói liền nhăn mặt la lên.
– Aaa…
Kiều Chi ngồi ở ghế bỗng dưng nghe tiếng động thì đứng lên bước lại.
– Chị tỉnh rồi à?
Thanh Nhã ngay lập tức lật mặt, chị ta trợn trừng hai mắt lườm khi thấy người xuất hiện lại là Kiều Chi? Dù đang bị đau chị ta cũng ngồi dậy điên tiết gặng hỏi.
– Mày làm cái quái gì ở đây?
– Em đến đóng tiền viện phí cho chị.
– Nực cười thật, anh Dương đâu tại sao mày phải tới đây đóng hả. Anh Dương đâu, hay là mày bắt anh ấy không được vào với tao?
Kiều Chi thật sự bó tay chịu thua, cô cười nhạt, lãnh đạm đáp:
– Em đóng hay chú Dương đóng thì cũng như nhau mà chị Nhã, tiền cũng từ một túi mà ra. Hơn nữa chị là nhân viên của nhà họ Lý, là nhân viên của Chú Dương, bây giờ chị có chuyện em làm vợ phải đứng ra quan tâm, hỏi han chứ?
– Kiều Chi, mày ra vẻ là bà chủ của tao sao?
– Em không ra vẻ nhưng đó vốn dĩ là sự thật, sự thật em là của vợ chú Dương, là con dâu nhà họ Lý, vả lại chồng em là đàn ông tay chân vụng về, cứng nhắc sẽ không biết chăm sóc người bệnh đặc biệt là người bệnh khác giới đâu, vẫn nên để em thì hơn, dù gì em và chị cũng là phụ nữ như nhau.
Thanh Nhã nghiến răng ken két, hai tay siết chặt ga giường đối đáp không lại. Nhớ tới lý do phải ngất xỉu ở đường liền nổi khùng lên cầm gối ném về phía Kiều Chi đang đứng quát.
– Cút đi con ranh.
Chung Dương từ phía ngoài mở cửa cầm nước đi vào nhìn thấy cảnh tượng Thanh Nhã tỉnh dậy liền nổi điên ức hiếp Kiều Chi thì vội bỏ nước xuống bước lại ngăn, anh kéo Kiều Chi vào lòng nhíu mày quát.
– Cô điên đủ chưa? Thanh Nhã tôi thấy cô càng ngày càng đi quá giới hạn rồi đấy, cô còn dám đánh vợ tôi.
Thanh Nhã lúng túng thu lại bộ dạng đanh đá, sợ hãi lắc đầu ngầy ngậy thanh minh.
– Dương à, Không phải không như anh suy nghĩ đâu.
– Tôi không suy nghĩ mà chính mắt tôi thấy.
– Em…
Chung Dương quay qua ôn hòa vuốt lại tóc Kiều Chi lo lắng hỏi: – Em không sao chứ?
– Dạ không.
Miệng Kiều Chi thì đáp không nhưng một bên má đã hơi ửng đỏ lên vì vừa rồi bị chiếc gối mạnh bạo đánh thẳng vào, nhìn vết đỏ trên gương mặt Kiều Chi càng khiến Chung Dương thêm tức. Anh xoa xoa vài cái, nghiêm nghị sắc lạnh nhìn Thanh Nhã.
– Trở về cô bị tôi sa thải.
– Dương… anh nói gì thế? Tại sao anh đối xử với em như vậy hả? Anh có biết suýt nữa em đã bị đám lưu manh kia cưỡng hiếp không? Em còn đang rất sợ hãi vì sao anh còn nhẫn tâm với em.
Hàng mày đen nhánh khẽ nhíu, anh nghi hoặc hỏi:
– C-ư-ỡ-ng hiếp?
Thanh Nhã được cơ hội nước mắt liền giàn giụa, chị ta nấc lên, khổ sở sợ sệt kể lể.
– Đúng vậy, lúc chiều em định đi dạo mát cho khuây khỏa đầu óc, em đã bắt taxi đi nhưng người đàn ông kia chở em đi khắp nơi sau đó thì lạc đường, em rất sợ nên bảo ông ta dừng, ông ta liền muốn giở trò đồi bại với em, em hoảng loạn chạy trốn lại lạc vô khu ở của bọn lưu manh, chúng thấy em cũng muốn…
Càng nói Thanh Nhã càng khóc lớn hơn như muốn nhận sự thương cảm từ Chú Dương, hai mắt chị ta đỏ au, run rẩy nói tiếp.
– Họ muốn cưỡng đoạt em… em rất khổ để chạy trốn bọn chúng, Dương à, em sợ cả đời này sẽ không còn gặp được anh nữa nhưng may mắn em thoát khỏi và được người ta cứu.
– Bọn lưu manh cô nói ở đâu.
– Em… em không nhớ rõ, vì em chỉ mãi chạy, em chỉ muốn thoát khỏi chỗ kinh khủng kia, em không biết địa chỉ.
– Thế còn tài xế taxi?
Ánh mắt Thanh Nhã láo lia nhưng ngay lập tức sụt sịt lắc đầu, nghẹn ngào đáp:
– Em không nhớ, ông ta đứng bên đường thấy em đi bộ liền chạy tới ngỏ lời muốn chở đi. Ông ta bảo biết nhiều chỗ đẹp, hơn nữa từ sáng tới giờ ông ta không khách, vì em thấy tội nghiệp, đã lên xe mà không đề phòng.
Thanh Nhã khôn khéo lấp liếm rất nhanh, lời nói thốt ra vô cùng trơn tru biến bản thân trở thành nạn nhân bị hại. Chung Dương nghe xong không hỏi nữa trong đầu cơ hồ đang ngẫm ngợi điều gì đấy. Chị ta len lén quan sát nhưng lại mù tịt không phát hiện điều gì cũng chả rõ rốt cuộc anh có tin không? Nhưng với tài diễn như vậy hẳn là không thể lộ được!
Để tăng thêm phần đáng thương Thanh Nhã nhanh chóng quỳ trên giường, đè lên chiếc chân đau, nhăn mặt nhẫn nhịn van xin.
– Dương à, xin anh đừng đuổi em, anh biết lý do em như thế mà, vì em yêu anh, em yêu anh từ rất lâu rồi, em xin vào xưởng vì muốn ở cạnh anh.
Chung Dương nhếch mép, thái độ cực kỳ lạnh nhạt, hờ hững: – Thế thì cô Thanh Nhã càng nên nghỉ việc sớm hơn.
– Anh Dương…
– Là đàn ông đã có gia đình tôi không muốn làm việc có lỗi với vợ của tôi. Huống hồ cô đã có tạp niệm thì hẳn trong công việc không còn chú tâm hết lòng, tôi không muốn giữ lại người như thế ở bên cạnh. Trở về cô có thể nghỉ việc.
– Đừng đối xử với em như vậy, em hứa sẽ sửa đổi.
– Không cần! Mọi chuyện cứ quyết định vậy đi, trở về tôi sẽ nói rõ bây giờ cô nghỉ ngơi đi, vợ tôi đã chi chả toàn bộ tiền viện phí. Hơn nữa cũng nhờ y ta thường xuyên ghé lui nên cần gì cô cứ việc nhấn nút gọi bên giường.
Thanh Nhã khóc nấc lên lắc đầu: – Chung Dương…
– Vợ chồng tôi về trước.
Chung Dương dường như không quan tâm, anh lạnh nhạt thốt ra vài chữ rồi cưng chiều nhìn Kiều Chi khẽ vỗ vỗ eo cô nhắc.
– Mình về thôi em.
– Dạ.
Chung Dương xoay người đưa Kiều Chi rời đi mặc kệ Thanh Nhã đang nức nở khóc ở phía sau. Chị ta gào khan cả cổ nhưng vẫn không thể lay chuyển được gì. Bước chân của hai người một lúc một xa. Thanh Nhã điên cuồng nén chăn trên giường xuống khóc lóc vô cùng thảm thiết.
Phía ngoài Kiều Chi nhàn nhã đi bên cạnh anh, nặng nề thở dài dè dặt hỏi.
– Chú Dương.
– Hửm.
– Đuổi Thanh Nhã liệu có quá không?
– Không quá.
Chung Dương đối đáp rất dứt khoát, gương mặt chả hề xuất hiện một chút gọi là xót thương. Kiều Chi im lặng cắn môi. Kỳ thực những chuyện này cô vốn không nên xen vào, nhưng mà Kiều Chi cứ thấy cồn cào khó chịu, chắc tại từ nhỏ cô hiểu cảnh cùng cực khổ sở như thế nào nên cảm thông chăng? Mặt khác ở bên Chung Dương thấp giọng nói tiếp.
– Chi Chi, anh biết em đang đồng cảm nhưng mà em phải hiểu rằng, không phải ai cũng đáng để mình rủ lòng, trước giờ anh và bố đều làm việc có nguyên tắc hết, anh đưa ra quyết định tất cả có lý do.
Kiều Chi nghe Chung Dương nói thế chỉ gật đầu cười nhẹ một cái cho qua, thôi không tiếp tục nhắc đến nữa, dù gì công chuyện ở xưởng cô cũng không biết, đang đi đột nhiên cô cảm giác bên vai nhẹ tênh, ngó qua thì phát hiện túi xách cô để quên ở trong phòng bệnh. Kiều Chi nhăn mặt nhỏ giọng.
– Chú Dương… em để quên túi trong phòng chị Nhã.
Bước chân của Chung Dương cũng dừng lại nghiêng đầu xem thì đúng thật.
– Em đứng ở đây, anh vào lấy cho em.
– Dạ.
– Em nhớ không được đi lung tung, ở yên chờ anh ra đấy nhé.
Kiều Chi nhẻo miệng cười:
– Em đâu còn là trẻ con lên ba chứ?
– Anh sợ vợ anh xinh sẽ bị người ta bắt mất.
Cô nghe càng híp mắt cười tươi! Đúng là trẻ con, nhưng vẫn ngoan ngoãn gật đầu đứng im ở một góc chờ anh. Chung Dương hài lòng quay người đi ngược lại phòng bệnh Thanh Nhã! Đứng trước cửa phòng yên tĩnh đã không còn tiếng động Chung Dương đẩy của sải chân bước vào.
Bên trong bề bộn gối chăn nằm lăn lóc dưới sàn, còn chị ta co ro cuộn người ngồi trên giường, ngẩng mặt thấy Chung Dương quay lại Thanh Nhã mừng rỡ, vội vàng bước xuống khập khiễng đi lại.
– Dương à, em biết anh không bỏ em mà.
Chung Dương phớt lờ, đi lại cầm túi xách Kiều Chi để ở bàn lên, điềm nhiên đáp.
– Tôi quay lại là lấy túi cho vợ tôi.
Thanh Nhã nhanh chóng tụt cảm xúc, giây phút anh xoay người định bước đi Thanh Nhã hớt hải bước tới ôm chặt anh ở phía sau.
– Dương, đừng bỏ em, em có gì không bằng Kiều Chi chứ? Thậm chí em còn đẹp hơn nó nữa. Anh vì cái gì không thích em?
– Buông ra.
– Em không buông, anh phải là của em.
Chung Dương kinh tởm mạnh mẽ kéo bàn tay Thanh Nhã ra khỏi người mình. Quay đầu nhíu mày nhìn chị ta.
– Đừng ví vợ tôi với cô.
– Em có gì không bằng nó hả? Nó cho anh thân xác thì Thanh Nhã em cũng cho được.
Vừa nói dứt câu Thanh Nhã kéo chiếc váy của mình xuống, toàn bộ cảnh xuân da thịt đẫy đà phơi bày ra trước mắt. Thanh Nhã trong lòng vô cùng đắc ý, bởi đàn ông một khi gặp cảnh này sao mà cưỡng lại? Hơn nữa Thanh Nhã rất tự hào về thân thể của mình. Nhưng chị ta đã nhầm, Chung Dương không hề dao động, thậm chí ánh mắt anh cũng không di chuyển nhìn xuống ở dưới, anh đối mặt thẳng về phía Thanh Nhã khinh bỉ đáp.
– Thanh Nhã, tôi khuyên cô nên yêu bản thân mình, thân thể của cô, cô còn chả coi trọng thì đừng mong người khác nâng niu. Hành động dễ dãi cởi đồ trước mặt đàn ông chỉ thể hiện con người cô quá thấp kém rẻ tiền. Tôi xưa nay tuyệt đối không bao giờ chạm vô những thứ như vậy, bởi vì tôi sợ bẩn.
– Anh…
– Nếu cô nghĩ chỉ cần cởi đồ trước họ, là có thể khiến họ yêu thì cô nhầm rồi, có thể họ sẽ vui vẻ lên giường với cô đấy, nhưng cô biết gì không? Đơn giản họ chỉ coi cô là đồ chơi, nơi giải tỏa chơi chán thì vứt.
Những lời nói của Chung Dương không khác gì dao găm đâm thẳng vào tim Thanh Nhã. Chị ta đứng đần tại chỗ, hai tay nắm chặt tức đến run người. Giờ phút này cổ họng của chị ta như có ai bóp, vừa khó thở lại vừa không thể nói thành lời.
Không muốn ở lại lâu Chung Dương lạnh lùng, hờ hững quay người, liền nghe Thanh Nhã nổi điên chế nhạo.
– Con Kiều Chi đó có gì hơn tôi? Nó cũng cởi đồ trước mặt anh đấy thôi, loại như nó cũng thấp kém, rẻ tiền.
Chung Dương không quay lại, anh thong thả đút tay vào túi quần, vóc dáng cao lớn, sống lưng thẳng tắp, thoát ra vẻ cao ngạo, anh đáp.
– Cô sai rồi, Chi Chi là do tôi cởi, mà một khi Chung Dương tôi đã cởi, thì tôi nhất định sẽ cho cô ấy một danh phận đàng hoàng.
Dứt câu Chung Dương sải chân bước đi, Thanh Nhã xấu hổ, nhục mặt ê chề. Bị người đàn ông chị ta yêu coi khinh không ra gì. Thanh Nhã ngồi sụp dưới sàn gào khóc nức nở. Ý niệm xấu xa cũng vì thế nhảy lên trong đầu chị ta.
***
Phía ngoài Kiều Chi đứng đợi mãi mà anh vẫn chưa quay lại liền xót ruột! Cô định vào trong xem thì thấy Chung Dương vội vã đi ra, mặt mày nhợt nhạt trắng bệch, điệu bộ như vừa gặp phải chuyện gì đó rất khinh khủng. Kiều Chi chạy lại.
– Chú Dương, chú sao thế?
– Vợ à, mau đưa anh đi rửa mắt đi.
– Tại sao phải đi rửa mắt ạ? Mắt của chú bị dính gì ư?
Đắn đo một hồi Chung Dương mới dám bộc bạch dè dặt nói ra.
– Thanh Nhã, cô ta… cởi hết đồ trần truồng trước mắt anh.
Kiều Chi lập tức đen mặt, giọng cũng thay đổi, nghe như đang giận.
– Chú nhìn hết rồi sao?
– Không có, anh không có nhìn, anh thề!
– Vậy tại sao chú còn muốn đi rửa mắt hả?
Kiều Chi hờn dỗi trách, hóa ra bên trong Thanh Nhã muốn dùng cách này níu giữ anh sao? Hèn gì đi lâu như vậy. Chung Dương lúng túng giải thích khi cô vợ trẻ dỗi.
– Anh thề, anh không có, vợ dẫn anh đi gặp bác sĩ nha, anh muốn vệ sinh mắt, anh không muốn lưu lại mấy thứ kia, một chút cũng không.
Kiều Chi xụ mặt, khoanh tay:
– Không đi, dù gì cũng là thân thể phụ nữ, nhìn thì bổ mắt chứ có hại gì đâu.
– Không muốn, anh chỉ muốn nhìn của em thôi, Chi Chi à, đưa anh đi rửa mắt đi.