49-50. Ông Lý lập tức cau mày quở trách:
– Ôi trời đất ơi, anh mới ngót nghét 30 thôi chứ mấy, thế mà anh lú lẫn rồi hả? Để quên cả con bé Mận ở nhà sách? Vậy lúc lái xe về anh không thấy thiếu hử?
Chung Dương lắc đầu: – Không ạ!
Ông bà Lý nghe xong chịu thua vỗ trán thở dài ngao ngán, trước giờ chưa thấy Chung Dương lơ đễnh mất tập trung như vậy. Đón được vợ quên luôn cả con bé người làm. Kiều Chi quay sang nhỏ giọng hỏi.
– Chú không nhớ thật ạ?
– Không, nhìn thấy em nên anh quên hết sạch rồi.
Kiều Chi nhăn mặt nói không thành lời. Ông bà Lý lật đật đứng dậy, bà Lý liếc mắt nhìn qua đồng hồ, xong cất giọng thúc giục:
– Chung Dương, con mau lái xe ra nhà sách đón con bé Mận về đi, khổ thân chưa đi cùng cậu Dương cuối cùng đón được vợ liền vứt người ta ở lại.
– Vâng.
Chung Dương ngay lập tức xoay người bước đi ra tới cửa liền trông thấy Mận đang lọ mọ từ cổng vào, nét mặt ủy khuất hai tay còn cầm theo túi đồ đã mua, cô bé đi tới cửa lớn thì òa khóc trách.
– Cậu Dương, sao cậu bỏ Mận? Cậu hứa chờ Mận rồi mà, sao cậu để Mận lại một mình chứ hức…
Tiếng khóc nức nở của Mận đã thu hút ông bà Lý và Kiều Chi, ba người cùng đi ra. Chung Dương luống cuống vội bước đến cẩn thận xách giúp Mận hai bọc đồ ngay tay, anh ngượng nghịu đáp.
– Cậu xin lỗi, cậu quên mất.
– Hức… cậu đón được mợ Chi liền quên Mận, cậu có biết Mận dí theo muốn hụt hơi.
– Được, là lỗi của cậu, lần sau cậu không vậy nữa.
– Không, lần sau Mận không bao giờ đi cùng với cậu Dương nữa đâu, cậu lại thất hứa rồi sẽ vứt Mận thêm lần nữa cho xem.
Mận uất ức khóc ròng, mồ hôi trên trán nhễ nhại, gò má hây hây đỏ vì cái nắng gắt ngoài trời rọi vào, thực tình càng nhìn lại càng tội nghiệp vô cùng. Chung Dương lúng túng câm nín, ngoài câu xin lỗi anh cũng không biết phải nói cái gì. Quên Mận quả thực là anh đã sai, nhưng mà lúc đó gặp Kiều Chi xong anh cũng không còn nhớ gì cả, để con bé khổ thân như này nói thật anh áy náy lắm.
Bà Lý chầm chậm đi xuống cạnh Mận, chất giọng du dương nhẹ nhàng an ủi: – Thôi rút kinh nghiệm lần sau không đi cùng với cậu Dương nữa, nếu con muốn mua cái gì thì nói với mẹ Ba, hoặc gọi bác Hai lấy xe đưa đi là được. Cậu Dương bây giờ đã có vợ là sẽ quên một số thứ.
Mận sụt sùi, đưa tay lau nước mắt gật đầu: – Vâng ạ.
– Con vào nhà rửa mặt cho mát rồi đi ăn cơm.
– Dạ!
Ông Lý cũng nhẹ giọng thêm lời dỗ:
– Phải đấy con, mau vào nhà đi rửa mặt cho tỉnh táo, mà con mua gì đấy? Sao bị Cậu Dương bỏ lại mà không đứng chờ hay điện thoại về cho ông, ông bảo bác Hai ra rước.
Gương mặt Mận lấm lem nước mắt, nghẹn ngào đáp:
– Con đi mua quà cho anh Hai, toàn là sách anh hai cần ạ, mà con cũng quên đem điện thoại theo trong người.
– Lần sau nhớ phải mang theo, nếu không có thì xin mượn nhờ của mọi người gọi về cho ông nghe hong.
– Dạ.
– Thôi mau con vào nhà đi.
Mận gật đầu xong liền bước vào nhà, bà Lý quay qua nhìn Chung Dương một cái rồi đi cũng theo vô trong luôn. Chung Dương nặng thở dài khóe môi mấp máy cười nhẹ cầm hai tui đồ đi vào.
Dùng cơm trưa xong xuôi Kiều Chi có pha nước cam mang ra sau cho Mận, cũng muốn xem cô bé sao rồi, may mắn Mận vốn tính cách vui vẻ, không để bụng, cô bé nhanh chóng trở lại dáng vẻ bay nhảy, cười cười nói nói. Cô ngồi chuyện trò, tán gẫu với Mận đôi ba câu thì cô quay lên nhà trên, đang đi vô tình nhìn thấy Chung Dương. Anh biết cô vừa ra sau nhà liền hỏi han.
– Mận sao rồi em?
– Mận bình thường rồi ạ, không còn giận dỗi gì nữa.
– Ừ, thế thì may rồi.
Kiều Chi che miệng cười lại trêu: – Chú Dương, chú đã có tính hay quên rồi sao.
Sắc mặt Chung Dương lập tức sa sầm, anh hiểu ngụ ý trong câu vừa rồi của Kiều Chi. Không nói gì Chung Dương ma mị nhanh chóng bước lại vác Kiều Chi lên vai đi thẳng lên tầng hai, Kiều Chi tá hỏa trợn mắt.
– Chú Dương, chú làm gì đó mau bỏ em xuống, đang còn ở trong nhà, bố mẹ đang ở phòng khách.
– Bố mẹ đi nghỉ rồi.
– Nhưng mà chú bỏ em xuống trước, ngộ nhỡ có ai nhìn thấy phải làm thế nào?
– Dù sao mọi người có thấy cũng không nói gì đâu.
Bước chân của Chung Dương ngày càng dài càng nhanh, Kiều Chi xanh mặt nhăn nhó muốn cựa quậy nhưng lại không được, cứ thế bị Chung Dương vác đi lên phòng, mở cửa anh bước đến bên giường thả cô xuống, Kiều Chi còn chưa kịp chạy đã bị anh giữ chặt dưới thân.
Kiều Chi đề phòng, dè chừng hỏi: – Chú… sao đấy.
– Vừa nãy em đã bảo gì?
Ánh mắt Kiều Chi bỗng dưng láo liên, cô cười trừ lắc đầu ngầy ngậy nũng nịu: – Có ạ, em không nhớ mình đã bảo gì hết.
– Ưm…
Câu nói vừa dứt cũng vừa lúc Chung Dương cúi đầu khóa chặt môi Kiều Chi, cô tròn xoe hai mắt muốn đẩy anh ra nhưng liền bị Chung Dương áp chế giữ lại khiến cô không thể nhúc nhích ngoài miệng nằm yên đón nhận.
Nụ hôn ướt át làm đầu óc Kiều Chi lâng lâng, đang mơ màng cô cảm giác cơ thể Chung Dương có điều thay đổi, bàn tay đang giữ chặt cô cũng bắt đầu dời xuống mơn trớn vuốt ve. Kiều Chi hoảng loạn vội vã né tránh nụ hôn, thở hổn hển.
– Không được.
Nghe lời cự tuyệt thẳng thừng của Kiều Chi ngay lập tức động tác của Chung Dương cũng ngừng lại, anh quay sang nhìn Kiều Chi với ánh mắt đục ngầu. Kiều Chi cắn môi lúng túng nói tiếp.
– Lát… lát nữa em phải vào với bố rồi, với lại bây giờ không được.
Chung Dương bật cười khổ, nhưng sau đó cũng thỏa hiệp mà gật đầu, anh trầm giọng: – Được, lát anh sẽ đưa em vào bệnh viện.
Nói xong Chung Dương cúi đầu hôn lên môi Kiều Chi một cái rồi đứng dậy rời khỏi người cô, Chung Dương xoay người đi thẳng vào nhà tắm, Kiều Chi lọ mọ thở phào nhìn anh đi khuất.
Tầm 30 phút sau Chung Dương mới bước ra, nhìn sơ qua hình như anh vừa tắm xong, anh quay đầu sang Kiều Chi hỏi.
– Bao giờ em vào với bố.
– Dạ bây giờ luôn ạ, em thay đồ xong rồi.
– Ừ, vậy anh đưa em đi.
– Hôm nay chú không đi làm hả? Em thấy chú về hơi sớm hơn mọi khi.
Chung Dương lắc đầu: – Không, anh giải quyết công việc xong rồi.
Anh khoác nhanh chiếc áo xong bước đến chỗ Kiều Chi ngồi duỗi tay ra gọi: – Đi thôi em.
– Dạ.
Lúc Kiều Chi đặt tay vào bàn tay anh khiến cô khựng tại giật mình, tay Chung Dương lạnh ngắt. Nếu đoán không lầm có lẽ anh ngâm người bằng nước lạnh. Cô muốn nói gì đó nhưng lại thôi, cùng anh đi xuống tầng. Mận đang lau chùi bình hoa trông thấy liền hỏi.
– Cậu mợ đi đâu thế ạ?
– Cậu vào viện, nếu ông bà có hỏi thì nói lại thế nha.
– Dạ, cậu mợ đi đường cẩn thận ạ.
– Ừ.
Kiều Chi gật đầu mỉm cười tạm biệt Mận rồi đi thẳng ra ngoài, chiếc xe nhanh chóng rời khỏi nhà.
Đến bệnh viện!
Kiều Chi cùng Chung Dương đẩy cửa bước vào cảm nhận đầu tiên bầu không khí ở trong phòng có chút nặng nề không thoải mái, Thím Chín mọi hôm vui vẻ cười nói rôm rả đột nhiên im lặng trầm mặc bất thường, nét mặt buồn buồn, cả bố Kiều Chi cũng thế.
Kiều Chi thận trọng dò xét bước lại lên tiếng: – Bố và Thím Chín sao vậy ạ?
Thím Chín cười nhẹ đáp: – Không có gì đâu con, mà hai đứa ghé chơi đấy à?
– Vâng ạ.
Nhìn nét mặt Thím Chín như thế Kiều Chi chắc chắn khẳng định một điều có chuyện. Cô cùng Chung Dương ngồi xuống gặng hỏi, thì mới biết hóa ra con Thím Chín trở về có ý muốn đưa thím Chín lên thành phố để tiện chăm sóc, chắc tầm mai mốt gì là thím đi thôi. Thím lại vấn vương nơi này nên không nỡ nhưng mà Thím Chín căn bản tuổi tác không còn trẻ nữa, hai người con lo lắng, không muốn thím lẻ loi ở một mình, lần này đi thú thật cũng tiện nhiều cái lắm thím cũng được gần các con.
Đột nhiên biết chuyện trong lòng của Kiều Chi mang máng buồn không muốn thím đi, nhưng cô lại không dám nói ra, dầu sao cô đâu thể nào ích kỷ như vậy chứ. Việc thím Chín được đoàn tụ với các con cô phải mừng mới đúng. Bố Kiều Chi ngồi trên giường thở dài nói.
– Bà lo thu xếp đi với các con đi, đừng có lo lắng chi hết, nhà cửa đợi tôi ra viện thỉnh thoảng tôi qua dọn dẹp trông chừng hộ cho.
Thím Chín gật đầu, mắt không dám nhìn bố cô: – Ừ, tôi biết rồi, cảm ơn ông.
– Thời gian qua bố con tôi cảm ơn bà nhiều lắm.
Thím Chín nghẹn ngào nói không nên câu. Sau một hồi thím liền đứng dậy lảng tránh sang chuyện khác.
– Phòng hết nước rồi, để tôi đi mua nhé.
Thím Chín vội vàng cầm túi lên đi mất, Kiều Chi nhìn sang Chung Dương, thật may khi cô không cần phải nói gì anh cũng hiểu. Chung Dương gật đầu, Kiều Chi tức tốc chạy theo Thím Chín, trong phòng giờ chỉ còn lại hai người đàn ông, Chung Dương không vòng vo, anh nhìn bố vợ lễ phép hỏi.
– Bố có tình cảm với Thím Chín đúng không ạ.
Ông Hà nghe nhưng không đáp lời, thấy bố như thế Chung Dương càng thêm chắc chắn, Anh chậm rãi bước đến kéo ghế ngồi xuống, tiếp tục lên tiếng nói.
– Nếu bố thích thím thì đừng để thím đi.
Ông Hà càng thêm phiền lòng, ông khàn giọng:
– Bố không có tư cách giữ bà ấy, bố không muốn người ta khổ theo bố, huống hồ bố không muốn Kiều Chi thất vọng.
Chung Dương cong môi cười nhè nhẹ, anh điềm đạm nói thêm: – Theo như con nghĩ hẳn là Kiều Chi muốn bố có cuộc sống hạnh phúc nhất đấy ạ. Nếu bố thật sự quý mến thím Chín thì hãy giữ thím ở lại đừng để thím đi, hơn nữa con thấy thím Chín cũng có tình cảm với bố, do thím là phụ nữ nên ngại nói đấy ạ! Về phần Kiều Chi bố hãy tin tưởng giao cho con, con sẽ chăm sóc cô ấy, vợ chồng chúng con mong bố sống hạnh phúc vui vẻ.
Ông Hà gật gù im lặng như đang ngẫm ngợi chuyện gì đó. Chung Dương ở bên cũng không nói thêm nữa vì dù sao quyết định cũng nằm ở bố nhưng theo mắt nhìn thì rõ ràng cả hai người đều có tình cảm. Bởi những gì Thím Chín làm cho nhà Kiều Chi quá nhiều, ở mức độ chòm xóm thì đúng thực anh chưa thấy có ai, nhưng nếu bố và thím đến với nhau thật anh nghĩ Chi Chi sẽ vui thôi.
Lặng thinh một chút Chung Dương cũng quay trở lại chủ đề chính của bản thân bộ dạng vô cùng tha thiết thành khẩn xin xỏ bố vợ.
– Bố ạ.
Ông Hà cũng gạt bỏ suy nghĩ trong đầu đi, ông nhìn Chung Dương ôn hòa đáp: – Ừ bố nghe có chuyện gì thế?
Chung Dương lưỡng lự song liền thẳng thắn:
– Con và Chi Chi có thể tổ chức lễ đính hôn sớm hơn một chút không ạ?
Ông Hà nghe xong im bặt, nét mặt hơi ngỡ ngàng bất ngờ. Chung Dương liền kéo ghế lại gần hơn, anh nắm chặt tay ông, khổ sở mách.
– Vợ con, có trai trẻ tia bố ạ.
– Hả? Trai… trai trẻ?
– Vâng xét về tuổi tác con đấu không lại, người ta trẻ lắm bố, vừa trẻ vừa thư sinh.
Ông Hà phụt cười, nói: – Thế bây giờ con muốn đánh dấu chủ quyền sớm đấy hử.
– Dạ! Nhưng nếu phải tận 5 tháng nữa mới được tổ chức con thật sự không thể chờ nổi, bố biết không, 2 tháng tới là sinh nhật ở tuổi 31 của con rồi, bố có thể cho điều ước của con thành hiện thực không.
– Điều ước có vợ ở tuổi 30 sao?
Chung Dương tủm tỉm cười cười gật đầu lia lịa, hai mắt cũng sáng rực lên như đèn pha. Ông Hà gật gù chấp thuận.
– Chuyện này để bố nói lại với bố mẹ con xem sao.
– Con cảm ơn bố.
Chung Dương cảm kích ôm lấy ông Hà. Lúc Kiều Chi quay lại vừa hay trông thấy cảnh này thì hết hồn, cô đứng ở lỗi cửa nhìn chằm chằm. Cứ cảm giác Chung Dương gần đây có nhiều biểu hiện lạ kỳ.
Thím Chín ở phía sau vọng lên giọng nói: – Sao thế Chi Chi?
– Dạ không có gì đâu ạ.
Kiều Chi nhanh chân cười bước vào đặt những bình nước xuống bàn ánh mắt cứ dòm ngó Chung Dương, khóe môi Kiều Chi mấp máy muốn hỏi gì đó nhưng vì có bố cô cũng thôi.
Cô và anh ở tận chiều muộn mới về, do ngày mai cô bắt đầu quay trở lại trường học hẳn là sẽ bị hạn chế thời gian đi vào với bố nên hôm nay Kiều Chi đặc biệt nán lại lâu hơn! Cả hai dùng cơm nước xong mới quay về.
– Bố nghỉ ngơi nhé, vợ chồng con xin phép về.
– Ừ, lái xe chú ý cẩn thận.
– Vâng ạ! Con chào Thím Chín.
– Ừ.
Thím Chín tiễn ra tận cửa, Thím vừa đi vừa bảo Kiều Chi, mục đích cho cô yên tâm.
– Tạm thời thím vẫn chưa có đi nên con không cần lo đâu, tập trung mà học hành. Khi nào thím đi thì thím báo cho con và chị Lý nghe.
Kiều Chi phụng phịu gật đầu: – Vâng ạ, con cảm ơn thím, con xin phép về.
– Ừm, Chung Dương à, lái xe cẩn thận nha con.
– Dạ.
Thím Chín nhìn hai người đi khuất mới trở vào phòng bệnh.
***
Nhà họ Lý.
– Bố mẹ con mới về.
– Về rồi đấy hửm, thế đã cơm nước gì chưa?
Chung Dương nắm tay Kiều Chi đi lại phòng khách ngồi xuống, anh gật đầu nhẹ giọng đáp: – Dạ con và Chi Chi ăn trong viện rồi.
Ông Lý uống chút trà: – Ừm, thế hai đứa lên phòng tắm rửa nghỉ ngơi đi cho khỏe, Chi Chi ngủ sớm nha con mai còn đến trường.
– Vâng.
– Vậy tụi con lên phòng trước.
Bà Lý mỉm cười: – Mau đi đi con, mẹ pha sữa đưa lên phòng cho
Hai người nhanh chóng đi lên tầng hai, vừa lên đến nơi Chung Dương liền vào phòng toilet bật nước cho Kiều Chi tắm.
– Nước xong rồi đấy, em mau đi tắm đi.
– Dạ.
Kiều Chi lon ton bước vào phòng tắm, nhìn Kiều Chi khuất bóng Chung Dương chậm rãi đi lại bàn làm việc xem sổ sách. Đang miệt mài tập trung thì bà Lý từ ngoài bưng sữa bước vô.
– Chi Chi tắm rồi hả con?
Chung Dương ngẩng đầu: – Dạ, Chi cũng vừa mới đi thôi.
– Ừ, thế mẹ để sữa ở đây, hai vợ chồng uống rồi nghỉ ngơi sớm đi.
– Vâng.
Bà Lý đặt khay sữa xuống bàn rồi liền xoay người đi ra khỏi phòng. Bà đi được một lúc thì Kiều Chi cũng tắm xong, cô vừa lau tóc vừa bảo.
– Em bật nước cho chú rồi, chú vào tắm đi ạ.
– Được.
Chung Dương cẩn thận gấp từng cuốn sổ sách xong liền đứng lên, anh chỉ tay sang hướng khay sữa nhắc nhở.
– Em muốn đi rồi ngủ.
– Dạ.
Kiều Chi dẹp gọn gàng chiếc khăn bước sang cầm ly sữa uống. Giải quyết xong cô lên giường nằm trước, trằn trọc mãi nhưng không sao vào giấc. Lúc Chung Dương đi ra thì thấy.
– Sao thế ngủ không được hửm?
Kiều Chi nằm trên giường, chăn trùm kín chỉ chừa ra hai con mắt tròn xoe nghe anh hỏi gật gật đâu. Chung Dương cười tắt đèn rồi bước đến leo lên nằm cạnh cô, hành động vô cùng nhuần nhuyễn duỗi tay kéo cô vào lòng. Mà Kiều Chi cũng không phản kháng, cô còn nhích lại rúc trong ngực anh, trong đầu nhớ đến chuyện trong bệnh viện liền ngẩng mặt hỏi.
– Chú Dương?
– Hửm.
– Hồi chiều chú nói gì với bố á?
Cánh tay càng ôm chặt Kiều Chi, bao bọc cơ thể mềm mại lại thơm tho. Chung Dương không trả lời ngay mà hỏi ngược lại.
– Em thấy thím Chín thế nào? Có muốn thím ấy làm mẹ em không?
Đột ngột nghe câu hỏi Kiều Chi từ trong ngực Chung Dương ngồi chồm dậy, cô mím môi suy ngẫm một chút thì bộc bạch.
– Thật ra em rất muốn thím làm mẹ của em từ nhiều năm rồi, nhưng mà em thấy bố vẫn giữ khoảng cách như chòm xóm với thím, nên em không dám nói. Em sợ bố sẽ giận, nhưng sao chú lại hỏi em chuyện này?
– Anh hỏi bố có thích thím Chín không? Nếu bố thực sự có tình cảm hãy giữ thím lại.
Ánh mắt Kiều Chi sáng rực, cô tò mò rướn người về phía anh hỏi: – Bố trả lời thế nào ạ?
Chung Dương lắc đầu: – Bố không trả lời, nhưng có lẽ bố đang suy nghĩ.
Kiều Chi thở dài xụ mặt, miệng than: – Bố về chuyện tình cảm hơi khô khan, cũng không biết cách thổ lộ.
Chung Dương vươn tay kéo Kiều Chi trở lại, ôm chặt vào lòng khẽ vuốt tóc cô, thanh âm nhè nhẹ vang lên nói.
– Đến lúc ắt bố sẽ có quyết định, em đừng lo, nếu lỡ Thím Chín mà đi thì cũng xem như bố và thím không có quyên, cưỡng cầu không hạnh phúc.
– Dạ.
– Ngoan ngủ đi!
Kiều Chi ngoan ngoãn nghe theo, nhưng sau một lúc cô liền ngọ nguậy, nhi nhí giọng.
– Chú… chú Dương.
– Hử?
– Cái… cái đó cứ chọc vào chân em.
– Cái gì?
Kiều Chi cắn răng, cô không nói rõ chỉ dè dặt bảo:
– Hay chú đi dội nước thêm lần nữa được không, dội cho nó ngủm đầu xuống.
Chung Dương bất ngờ mở mắt, anh hiểu ý của Kiều Chi liền buông tay ngồi bật dậy, lật chăn nhìn xuống phía dưới quần, Chung Dương thở dài vỗ trán miệng than.
– Nó mà nhiễm phong hàn sẽ nguy đấy.
Kiều Chi khổ sở nuốt nước bọt: – Vậy… vậy phải làm sao?
– Em giúp anh đi.
Kiều Chi thẳng thắn từ chối lắc đầu kịch liệt: – Không được, mai em còn đi học.
Hai mắt Chung Dương rưng rưng: – Chỉ một lúc thôi.
Kiều Chi chậm rãi thụt lùi về phía đầu giường, thật ra không phải cô không muốn giúp mà cô sợ, nghĩ đến cái cảm giác đau đớn kia cô hơi e ngại, vả lại một lúc của anh hẳn phải rất lâu, cô mệt muốn ngất, Kiều Chi không muốn phải mệt mỏi, khổ sở trong việc đi đứng cho ngày mai! Đang định bỏ trốn liền bị Chung Dương một phát kéo lại, trong tích tắc anh đã đặt cô nằm gọn dưới thân. Nét mặt Kiều Chi xanh ngắt lắp bắp.
– Chú… chú Dương.
– Em định đi đâu hửm?
– Em nhường phòng lại cho chú tĩnh tâm, em sẽ qua phòng khác.
– Em không thấy tội anh à?
Vừa nói Chung Dương vừa kéo tay cô xuống phía dưới đặt ngay nơi phồng nhất. Lòng bàn tay Kiều Chi vừa chạm vào vật nam tính liền như có ngọn lửa bốc cháy, nóng hổi.
Gò má Kiều Chi phút chốc đỏ bừng, cô muốn rút tay về nhưng căn bản không thể. Chung Dương cúi đầu cắn vào vành tai quyến rũ mẫn cảm của Kiều Chi thì thầm.
– Em thấy thế nào?
Càng nói Chung Dương càng ấn mạnh tay Kiều Chi lên nó, Kiều Chi nhăn mặt nổi hết da gà dùng sức xô anh ra, vừa định co cẳng chạy lại chẳng may Chung Dương giữ lấy. Kiều Chi nỉ non thương lượng.
– Hôm khác được không? Em chưa sẵn sàng.
Kiều Chi cựa quậy, Chung Dương đứng không vững cả hai liền ngã xuống giường, một âm thanh vô cùng lớn cũng vang lên.
“Rầm”
Kiều Chi nằm lên người Chung Dương, hoảng hồn với tiếng động ngẩng mặt nhìn, cô thấy sắc mặt anh đột nhiên tái nhợt miệng thều thào.
– Vợ à, sập giường rồi, lưng anh sắp gãy…
– Chú ổn chứ.
Kiều Chi vội ngồi dậy xem tình hình, xem chừng lưng Chung Dương bị trật thật rồi. Anh đau đớn nhăn nhó thảm thương, chiếc giường bây giờ là một mớ hỗn độn.
Phía dưới nhà ông bà Lý vẫn còn chưa ngủ, nghe có tiếng động lớn liền giật mình trợn tròn hai mắt, người lật đật từ trong bêp chạy ra ngóng, tất thảy hướng mắt lên tầng hai.
Ông Lý nhíu mày: – Có tiếng gì đấy?
– Dạ tôi không biết thưa ông, hình như từ phòng ngủ của cậu mợ đấy ạ.
Ông bà Lý chậc lưỡi, sốt sắng: – Hai đứa trẻ làm cái gì đấy? Tôi với bà lên xem thử.
Hai ông bà Lý rấp rẻng đi lên, đứng trước cửa phòng bà Lý lịch sự gõ cửa nhỏ nhẹ gọi.
– Chi Chi, có chuyện gì thế con?
Kiều Chi nghe giọng nói thì đứng lên chạy ra mở cửa, dáng vẻ sượng sùng cười gượng đáp.
– Dạ con và chú Dương làm sập giường ạ!
Ông bà Lý tá hỏa trợn mắt, nghía đầu nhìn vô, đập vào mắt là khung cảnh hỗn độn, Chung Dương nằm vật ra trên giường.
– Hai đứa làm cái chi mà sập giường?
Bà Lý vội huých tay chồng như lời nhắc nhở. Hỏi một câu quá buồn cười mà, sập giường thì còn làm cái gì nữa? Chẳng lẽ khơi khơi nằm ngủ mà gãy nguyên cái giường hả? Kiều Chi lúc này cũng không để ý lắm bố mẹ nghĩ gì, cô lo lắng chỉ tay ngược vaò.
– Dạ hình như chú Dương bị đau lưng.
– Đau lưng sao?
– Vâng, chắc là bị trật lưng ạ.
Hai ông bà Lý đi vào trông thấy cảnh tượng nghiêm trọng hơn mình nghĩ, ông Lý ngồi xuống liền vội hỏi.
– Dương à.
Khi ông chạm vô người Chung Dương anh liền la lên.
– Đau lắm hả con? Bà à, mau ra biểu cô Ba gọi bác sĩ đến nhà đi.
– Được được.
Ông Lý nhíu mày trách: – Trời đất ơi, có vui thì cũng không nên hăng hái như vậy chứ, bản thân yếu còn ra gió là sao hả con?
Chung Dương vốn đã đau lại nghe bố phán cho một câu thì vừa đau thể xác vừa đau tâm hồn. Bà Lý hớt hải chạy vào lại.
– Nghiêm trọng không ông?
– Gọi bác sĩ chưa bà?
– Đã gọi rồi, sẽ tới ngay bây giờ đấy, mà con có việc gì không?
Ông Lý đứng dậy lắc đầu khẽ giọng: – Không nghiêm trọng đâu, có lẽ bị đau một chút thôi, làm tới giường sập luôn mà.
Bà Lý quay qua muốn đánh anh nhưng lại không nỡ.
– Cái thằng này thiệt tình, Chi Chi à, thế con có sao không.
– Dạ… dạ không ạ.
– Vậy là tốt rồi.
Ông Lý khều tay vợ: – Không khéo phải đúc cho các con cái giường sắt thôi bà à.