Advertise here
Chồng Già Vợ Trẻ

Chương 59



59. – Dạ Cậu Dương ơi, có người giao 10 hợp tăng sinh lý nam cho cậu ạ.

“Phụt… khụ khụ”

– Con… con xin lỗi ạ!

Kiều Chi quay đầu qua một bên dùng tay che miệng nói, tay còn lại ôm ng.ự.c kho sặc sụa, phút chốc gương mặt đỏ chót chảy cả nước mắt! Ông Lý đang cầm đôi đũa trong tay bỗng dưng đánh rơi, đũa inox va chạm xuống nền nhà phát lên những tiếng “leng keng” chói tai.

Bà Lý cũng không khác gì khựng lại tại chỗ, tất thảy cả ba người đều đổ dồn ánh mắt về phía Chú Dương đang ngồi.

Chung Dương bắt gặp ánh mắt của mọi người thì có chút dè dặt mất tự nhiên, anh ho ho và cái nhìn sang Mận bảo.

– Chắc là ship lộn nhà rồi đấy, không phải của cậu.

Mận ngây ngô lắc đầu kiên định: – Không đâu ạ, trên thùng hàng có ghi tên cậu Dương ạ, vả lại địa chỉ, số điện thoại đều đúng của cậu luôn.

Chung Dương vô cùng điềm tĩnh nhắc lại, nhưng mà cơ hồ trong lòng thì đang rạo rực dậy sóng, mất mặt:

– Không phải của cậu đâu!

Nghe Chung Dương chắc nịch nói vậy, Mận chu môi căng hai mắt nhìn kỹ lại. Rõ ràng trên giấy ghi tên cậu hơn nữa có cả số di động, chẳng nhẽ cậu Dương đã đổi số rồi, Mận gãi đầu đang định lên tiếng thì đột nhiên nghe ông Lý nói trước.

– Mình đặt thì nhận đi, còn chối bay chối biến làm cái gì hả? Không đặt sao người ta có địa mà giao? Mang vào thư phòng cho cậu Dương đi Mận.

– Dạ!

Mận ôm thùng hàng xoay lưng lửng khửng đi thẳng vào thư phòng làm việc cất! Lúc Mận khuất bóng bà Lý và Kiều Chi cũng thu hồi lại ánh mắt. Bà vội vàng cầm ly nước lọc đưa sang cho Kiều Chi, cẩn thận hỏi han.

– Có sao không con?

Kiều Chi đón lấy cốc nước từ tay mẹ chồng, đưa lên miệng uống hai ngụm cho thông, lắc đầu, mỉm cười nhẹ giọng đáp:

– Dạ… con không sao ạ!

Bà Lý vuốt ve tấm lưng Kiều Chi gật gật: – Ừm, uống thêm ít nước đi con.

– Vâng!

Bà Lý nhìn vào trong gian bếp gọi: – Cô Ba? Lấy giúp tôi đôi đũa mới.

– Dạ bà chủ.

Dì Ba từ trong bếp đi ra cẩn trọng đặt đôi đũa xuống bàn, mắt nhìn thấy đôi đũa của ông chủ bị rơi dưới sàn nhà thì cúi người lượm lên đưa vào trong, ông Lý nhìn nhìn Chung Dương nãy giờ vẫn nín thinh, nặng nề thở dài rồi nói.

– Cả nhà mau ăn cơm đi, thức ăn nguội hết rồi!

Bà Lý thấy không khí căng thẳng liền cười cười thúc giục: – Đúng vậy, hai đứa mau ăn cơm đi, Chi Chi để mẹ múc chén canh khác cho con.

– Vâng, con cảm ơn mẹ.

Kiều Chi cùng cả nhà ngồi dùng cơm tối, nhưng khi nghĩ đến những lọ th.u.ố.c Chung Dương đặt khiến Kiều Chi lại thắc mắc, thậm chí là sợ hãi nữa. Sức lực của anh còn chưa đủ hay sao? Hay là những lần đấy đều nhờ sự hỗ trợ? Nhưng dù thế nào Kiều Chi cũng đâu có chê bai.

Suốt bữa cơm không một ai nhắc gì đến vấn đề th.u.ố.c tăng sinh lý của Chung Dương. Mà hôm nay anh đột nhiên kiệm lời hẳn từ đầu chí cuối cũng chả thấy anh nói câu nào. Ăn xong xuôi Chung Dương đi thẳng vào thư phòng làm việc khóa cửa.

Ở phía ngoài phòng khách, ông Lý nhìn thì càng não nề thở dài cau mày than: – Chậc! Chậc, thế là có vấn đề thật rồi!

Bà Lý huých tay chồng, khéo léo nhắc nhở:

– Đừng nhắc nữa kẻo con lại mặc cảm với bản thân đấy, dù sao chuyện này Chung Dương cũng đâu có muốn chứ.

– Ôi chao, thế mà hôm kia còn sập cả giường, hóa ra chỉ là hình thức che mắt thôi sao.

Bà Lý trầm ngâm im lặng không nói thêm. Kiều Chi bên cạnh ngồi nghe mặc dù rất muốn giải thích nhưng cô vốn dĩ không biết mở lời thế nào, căn bản những chuyện này thì khá tế nhị. Ngồi một lúc Kiều Chi đúng dậy xin phép.

– Bố mẹ, con đưa trái cây vào cho anh Dương ạ.

Bà Lý cười: – Ừ, con đi đi.

– Dạ!

Kiều Chi nhanh chóng sải bước rời khỏi phòng khách chuẩn bị trái cây mang vào cho anh. Vì Chung Dương khóa cửa nên bắt buộc Kiều Chi phải gõ cửa, khoảng một lúc sau anh mới lọ mọ bước ra mở, nhìn thấy người đứng trước mặt là Kiều Chi Chung Dương có hơi ngỡ ngàng.

– Vợ?

– Em mang hoa quả cho anh này!

Kiều Chi vừa nói vừa bước vào trong căn phòng, anh cũng hiểu ý đứng sang một bên nhường lối. Kiều Chi đảo mắt nhìn thấy thùng hàng Chung Dương ném ở một góc tường thì cười khẽ, động tác nhẹ nhàng đặt khay trái cây lên bàn, Kiều Chi xoay người cất giọng chọc ghẹo, bởi hiếm khi mới có dịp cô phải vận dụng.

– Anh đặt th.u.ố.c mà quên bảo người ta che tên sản phẩm sao? Chung Dương? Anh có phải…

– Chi Chi à? Em cười nhạo anh hửm?

Kiều Chi lắc đầu vô tội đáp: – Em đâu có chứ, nhưng mà… anh cần uống đến tận 10 hộp luôn ạ?

Chung Dương nhíu mày thẳng thừng bác bỏ:

– Thuốc đó không phải dành cho anh đâu, chẳng nhẽ em không tin anh hử. Em là người trải nghiệm rõ nhất còn gì?

– Không phải cho anh thì cho ai?

Chung Dương suy nghĩ trong vài giây lại buộc miệng đáp:

– Là… cho cậu Trương đấy.

– Dả?

Kiều Chi ngơ ngẩn. Hóa ra là cho anh Trương hả, sao mà dùng tận 10 hộp chứ? Ở ngoài Kiều Chi thấy anh Trương rồi, vóc dáng chững chạc, mạnh mẽ đầy nam tính lắm.

Chung Dương lặng lẽ quan sát Kiều Chi, trong lòng thầm thở phào nhẹ nhõm nhưng thiệt tình xin lỗi cậu Trương rất nhiều, bởi chuyện vỡ lẽ anh không biết nói như thế nào? Rõ ràng khi đặt th.u.ố.c anh đã dặn dò kỹ lưỡng phải che tên sản phẩm cơ mà chẳng hiểu tại sao ship lại để tên khơi khơi, khiến anh thật sự mất mặt ch.ế.t. Hơn nữa anh đặt th.u.ố.c mục đích tăng cường thúc đẩy nhanh có con! Tự dưng nghĩ đến chuyện này Chung Dương lại nảy ra một ý định. Ánh mắt chăm chăm nhìn vợ gọi.

– Chi Chi?

– Dạ?

Kiều Chi giật mình ngẩng đầu nhìn anh, Chung Dương ngập ngừng vài giây xong liền ngỏ lời, giọng điệu vô cùng thành khẩn.

– Bây giờ bố mẹ đã nghi ngờ khả năng của anh hay em giúp anh đi.

– Giúp… giúp anh? Dạ vậy để em ra ngoài giải thích.

Kiều Chi gật đầu đang định bước đi thì bất ngờ được Chung Dương bế bồng lên đi lại ghế sofa, anh để cô ngồi trên đùi, cánh tay ôm chặt vòng eo. Kiều Chi cũng không quậy, yên lặng để im cho anh muốn làm gì thì làm. Ánh mắt Chung Dương trở nên thâm tình nhìn Kiều Chi, cưng chiều bảo.

– Không phải cách đó.

Hàng mày Kiều Chi hơi nhăn, ngờ nghệch hỏi lại:

– Không phải cách này thì cách nào ạ? Bố mẹ đang nói chuyện ở ngoài phòng khách, anh và em đi ra chỉ cần nói số th.u.ố.c tăng sinh lý nam kia anh mua cho anh Trương là được. bố mẹ sẽ không ngoài nghi đâu.

Chung Dương ranh mãnh lắc đầu: – Thật ra chúng ta có thể giải thích bằng một cách thiết thực hơn.

Kiều Chi cắn cắn môi ngồi im nhìn anh, đột nhiên tay Chung Dương chuyển hướng sờ vào bụng cô vuốt ve nói tiếp.

– Cho anh một cục cưng là được.

Kiều Chi tròn xoe hai mắt, chậm rãi cúi đầu nhìn xuống bàn tay đang vuốt ve kia! Chung Dương thấy cô im lặng không đáp thì cẩn trọng nhắc lại một lần nữa.

– Vợ à? Em chỉ cần sinh cháu nội cho bố mẹ là chắc chắn bố mẹ sẽ tin ngay thôi.

– Sinh con?

Chung Dương cười rạng rỡ gật đầu: – Đúng vậy.

Kiều Chi mím môi trầm ngâm! Thú thật chuyện sinh con ở thời điểm này Kiều Chi chưa nghĩ đến bao giờ, cơ bản cô còn chưa học xong lớp 12 thì sao mà sinh em bé? Hơn nữa ý định và sự thỏa thuận lúc trước là khi cô hoàn thành xong 4 năm đại học mới tính tới chuyện đó. Mà chuyện này Mẹ Chồng cô là người đề nghị ra, bà cam đoan không để cô dang dở việc học, nên khi ấy cô cảm giác vô cùng an toàn.

Nhưng không hiểu sao bây giờ Chung Dương lại có đề nghị này, do dự một hồi lâu Kiều Chi cất giọng ích kỷ đáp.

– Không được, em vẫn còn đi học, chuyện con cái để sau này được không?

Nghe xong, sự hào hức của Chung Dương phút chốc bị vụt tắt. Gương mặt hiện hữu nổi buồn, nhưng nghĩ kỹ lại thì đúng như lời Kiều Chi nói, cô mới 18 tuổi thì đâu thể dang dở việc học ở nhà sinh con? Nhận ra vẻ buồn buồn trên mặt Chung Dương. Kiều Chi lúng túng chữa lại.

– Chung Dương, không phải em không muốn sinh con cho anh nhưng hiện tại chưa phải thời điểm, anh chờ em được không?

Chung Dương cười, gật đầu thuận theo: – Được, khi nào em muốn thì chúng ta sinh.

Mặc dù anh cười nhưng Kiều Chi biết rõ Chung Dương chẳng vui chút nào mà cô thì cũng không thể vì lí do này gật đầu đồng ý được, Chung Dương nặng nề thở hắt một hơi nhìn đồng hồ trầm khàn nói tiếp.

– Em lên phòng nghỉ trước đi, anh xem nốt sổ sách sẽ lên sau.

– Dạ.

Kiều Chi vừa dứt lời Chung Dương nhẹ nhàng buông tay ra giúp cô đứng dậy. Kiều Chi xoay người, nhưng trước khi đi cũng nán lại dặn dò anh vài câu.

– Anh nhớ lên nghỉ ngơi sớm nha!

– Được.

Kiều Chi cười mỉm rồi sải bước đi khỏi, trở về phòng ngủ cô thẫn thờ suy nghĩ. Tự dưng lại bị cảm xúc của Chung Dương lung lay, đang mông lung mất hồn thì phía ngoài mẹ chồng mang sữa đi vào, thấy cô ngẩn người bà liền gọi.

– Chi Chi?

– Dạ.

Kiều Chi giật mình ngước lên đã thấy mẹ chồng bước đến nơi rồi. Bà Lý chậm rãi ngồi xuống đưa cốc sữa cho cô nói.

– Uống đi con.

– Vâng ạ, con cảm ơn mẹ.

Bà Lý ôn hòa vén tóc Kiều Chi hỏi: – Bộ có chuyện gì hở con? Sao lại thất thần thế kia, mẹ vào cũng không biết, có gì nói mẹ nghe.

Kiều Chi uống chút sữa ngập ngừng lưỡng lự một lúc thì mạnh dạn nói:

– Mẹ, anh Dương thích trẻ con lắm ạ?

Bà Lý phì cười gật đầu: – Đúng vậy, nhìn Chung Dương cứng nhắc khô khan thế thôi chứ nó thích trẻ con, và thích có em lắm, nhưng mà mẹ lại không thể sanh thêm.

Nói đến đây đột nhiên gương mặt bà Lý trầm xuống, Kiều Chi dè dặt hỏi lại.

– Sao thế ạ?

Bà Lý đăm chiêu đáp:

– Mẹ bị khó sanh, cái hồi mang bầu, rồi sanh Chung Dương rất khó khăn, suýt nữa là bỏ mạng luôn trên bàn sanh, kể từ đó bố con sợ nên ổng không cho mẹ sanh. Mẹ biết Chung Dương thích trẻ con, thích có em nhưng vốn dĩ mẹ không thể nào sanh thêm, nhưng mà sao thế con? Sao lại hỏi chuyện này chứ? Hay Chung Dương đã nói gì.

Kiều Chi cười lắc đầu lảng tránh: – Dạ không ạ, anh Dương không nói gì hết, đột nhiên con muốn hỏi vậy thôi.

– Ùm!

Bà Lý không hỏi nhiều, nhẫn nại ngồi chờ Kiều Chi uống hết ly sữa thì hiền hòa nói:

– Con đưa cốc đây cho mẹ mang xuống, nghỉ ngơi đi con, sớm mai còn đi học.

– Dạ, bố mẹ ngủ ngon ạ!

Bà Lý ôn tồn cười đứng dậy đi ra khỏi phòng, đợi mẹ đi khuất đầu óc Kiều Chi lại càng rối ren hơn, cô đưa tay sờ bụng, hai luồng suy cứ liên tục đánh vào nhau không thôi, vừa mềm lòng lại vừa cứng rắn.

Phía dưới lầu. Bà Lý cất chiếc cốc xong liền lật đật đi vào phòng ngủ, ông Lý ngồi trên giường thấy vợ gấp gáp thì gọi.

– Bà Lý, có chuyện gì thế.

Bà Lý bước nhanh đến ngồi bên mép giường bảo:

– Ông à, Chi Chi vừa mới hỏi tôi đến chuyện con cái, hỏi Chung Dương có thích trẻ con không.

Ông Lý mừng rỡ: – Hai đứa trẻ có dự định rồi sao?

Bà Lý lắc đầu:

– Không phải, nhìn nét mặt Chi Chi không hồ hởi, kiểu lo lắng băn khoăn, hơn nữa trước đây tôi và Chi Chi bàn bạc bảo học hết đại học rồi tính, thì chắc hẳn sẽ không có chuyện hai đứa muốn sinh con. Vả lại Chung Dương như thế làm sao mà được.

Ông Lý nghe xong im lặng càng rầu.

Hai người đang nói chuyện thì phòng vang lên tiếng gõ nhè nhẹ. Ông bà Lý khựng lại quay đầu nhìn, thấy cánh từ từ được cửa đẩy ra, bóng dáng nhỏ nhắn của Kiều Chi xuất hiện, làm ông bà Lý có chút ngây ngốc bất ngờ.

Bà Lý vội hỏi:

– Chi Chi à, có chuyện gì thế con?

– Mẹ ơi, con… có thể sanh em bé sớm hơn không ạ?


               
Mẹo: Bạn có thể sử dụng các phím trái, phải, A và D trên bàn phím để chuyển giữa các chương.                
 
×           Ad Banner