Ba ngày sau…
Chính là thời điểm quyết định.
Hoặc là đóng đinh ông nội lại, hoặc là ông giết chết tôi và cha tôi, lột bỏ nhân thân, trở thành một thứ không
phải người cũng chẳng phải tiên.
Tôi ở lại đạo quán hai ngày nhưng không hề thấy Trần Thúc đâu. Cha tôi thì trốn trong phòng, không dám
bước ra, suốt ngày lẩm bẩm nói mê, nỗi sợ hãi khiến ông ta trở nên tiều tụy, hốc mắt trũng sâu.
“Không phải tao… không phải lỗi của tao… là tại mày… tại mày muốn chạy trốn…” Giọng ông ấy run rẩy,
không ngừng lặp đi lặp lại những câu đứt quãng.
Tôi mơ hồ đoán được… những gì ông ấy đang nhắc đến, hẳn có liên quan đến việc mẹ tôi mất tích năm
xưa.
Bất chợt, ông ấy trợn trừng đôi mắt đỏ ngầu, gào lên, lao tới bóp cổ tôi!
Tôi hoảng hốt vùng chạy ra khỏi phòng, ngồi thẫn thờ trên bậc thềm.
Khi ấy, tôi nghe thấy có người gọi tên mình.
Giọng nói rất quen thuộc.
Là một người phụ nữ.
“Ai đó?”
Tôi quay đầu nhìn theo hướng phát ra âm thanh, nhưng chỉ thấy vài chiếc lá vàng úa rơi lác đác.
Chắc là tôi nghe nhầm…
Vừa nghĩ vậy, giọng nói kia lại cất lên, vẫn từ hướng ấy: “Tiểu Tuệ… Tiểu Tuệ…”
Tôi giật mình đứng bật dậy, do dự một lúc rồi bước đi theo tiếng gọi.
Âm thanh lúc xa lúc gần, lơ lửng bên tai.
Đi được một đoạn, tôi chợt thấy phía sau đạo quán có một căn tĩnh thất dán đầy phù vàng.
Bốn phía trống trải, chỉ có duy nhất gian nhà này, không hề có phòng ở nào khác, trông vô cùng quái dị.
Tôi nhớ rõ… hôm qua, sau viện không hề có căn phòng này!
Tôi đứng trước cửa một lúc, cảm thấy tự tiện xông vào không hay lắm nên quay lưng định rời đi.
Nhưng ngay lúc đó, giọng nói của người phụ nữ lại vang lên.
Tôi dám chắc mình đã từng nghe giọng này ở đâu đó. Không kìm được, tôi gõ nhẹ lên cánh cửa.
Bên trong không có ai trả lời.
Tôi ghé mắt nhìn qua khe cửa sổ, chỉ thấy một màu đỏ rực, không rõ hình dạng.
Bỗng…
“Bộp!”
Có ai đó vỗ mạnh lên cánh cửa từ bên trong.
Tôi giật thót, hỏi lớn: “Ai? Ai ở trong đó?”
Ghé sát tai vào, tôi nghe thấy bên trong có rất nhiều tiếng trẻ con ríu rít.
Có đứa khóc, có đứa cười, có tiếng bước chân chạy lộn xộn trên sàn nhà.
Đạo quán này làm sao lại có trẻ con?
Linh cảm bất an dâng lên trong lòng tôi.
“Bộp! Bộp! Bộp!”
Tiếng đập cửa càng lúc càng lớn, rung chuyển cả khung cửa sổ.
Bị ai đó xui khiến, tôi không kìm được mà đẩy cửa ra.
Cửa không khóa.
Vừa mở cửa, tôi liền chết lặng.
13
Bên trong, cả căn phòng được sơn đỏ chói, bụi bặm phủ đầy, nền nhà đầy dấu chân trẻ nhỏ, rối loạn vô
chừng.
Nhưng không hề có đứa trẻ nào.
Rõ ràng ban nãy tôi còn nghe thấy tiếng chúng…
“Hì hì hì…”
Tôi quay đầu lại…
Trước mắt tôi là một bệ thờ lớn, trên đó xếp đầy hàng trăm tượng đất nhỏ bé.
Tượng đều là hình dáng trẻ con, mỗi bức tượng bị trói chặt bằng sợi chỉ đỏ, trên đỉnh đầu cắm một sợi tim
đèn.
Ngọn lửa trên tim đèn cháy lập lòe, quỷ dị đến khó tả.
Những bức tượng này…
Từng gương mặt đều mang vẻ thù hận tột cùng, dữ tợn độc ác
Chỉ nhìn thoáng qua thôi, tôi đã cảm thấy nỗi sợ lạnh buốt len vào từng khớp xương.
“Mày vào đây làm gì?” Giọng của Trần Thúc đột ngột vang lên.
Ông ta nhíu mày, từ sau bệ thờ bước ra. Tôi đứng sững tại chỗ, không biết phải làm sao.
“Mày đã thấy hết rồi.” Ông ta tiến đến, trong tay cầm chặt cây chùy Kim Cang.
Tôi hoảng loạn lắc đầu.
Ông ta nghi ngờ: “Ông nội mày chưa từng dạy mày những thứ này sao?”
Tôi vội vàng lắc đầu: “Dạy cái gì? Ông chưa bao giờ dạy chúng tôi những thứ đó. Ông nói học cũng chẳng
có ích lợi gì.”
Trần Thúc liếc tôi một cái, nhắc nhở: “Đừng chạy lung tung. Những bức tượng đất này đều phong ấn linh
hồn của những đứa trẻ chết yểu. Chúng mang đầy oán khí. Tao phải làm phép để hóa giải lệ khí của
chúng.”
Ông ta giải thích điều gì đó.
Thật vậy sao? Tôi cười lạnh trong lòng.
Muốn hóa giải lệ khí, tại sao lại cần dùng dây đỏ phong hồn và đốt nến dẫn hồn?
Tôi không tỏ thái độ gì, chỉ lặng lẽ rời đi. Trước khi đi, tôi nhìn về phía sau bàn thờ, một tấm rèm che khuất
thứ gì đó. Phía sau tấm rèm, có vô số hũ sành được dán đầy bùa chú.