Advertise here
Lời Yêu Không Ước Hẹn

Chương 29



#29

– Cái này chú không rõ lắm, Lâm Khải không nói chuyện với chú chỉ trừ khi có việc liên quan thôi.

Cô không cam tâm nên vẫn gặng hỏi:

– Chú biết cô ấy mà phải không?

– Đó là con gái bạn thân của mẹ Lâm Khải còn quan hệ của hai đứa như nào chú không rõ.

Quan sát kĩ sắc mặt của chú ấy, cô biết người đàn ông này biết nhiều hơn thế nhưng ông ấy giấu hoặc cũng có thể là do Lâm Khải không cho nói ra. Vì lẽ đó mà anh Khiêm và anh Vũ cũng cứ gạt đi nói không biết. Họ biết rất rõ nhưng giấu ắt hẳn là có vấn đề…

Đến giờ chú ấy phải đi làm nhiệm vụ nên Linh Đan không thể khai thác được thêm nữa. Chú ấy ra về, anh trai cô vào phòng ngồi xuống hỏi:

– Nói chuyện gì mà trông em như người mất hồn thế?

– Em đoán Lâm Khải hoạt động ở các tổ chức để trả thù cho mẹ, mẹ anh ấy bị s/át hại.

– S/át hại? Sao anh không nghe nói đến nhỉ?

– Chú Lãm vừa nói mà, em chỉ đoán thôi vì anh ấy có ông ngoại giỏi lắm còn đào tạo anh ấy theo nghiệp thì sao anh ấy lại bôn ba vào những chỗ nguy hiểm ấy làm gì chứ?

– Để anh xem lại hồ sơ xem vụ án thế nào?

– Anh xin cho em ra viện đi, không sao rồi mà.

– Đưa đơn hòa giải đây rồi anh cho xuất viện.
Linh Đan cười hắt nhìn anh trai lần đầu đứng về phía người lạ mà áp bức cô.

– Anh phải lòng anh ấy hay sao mà lo lắng vậy hả?

– Hâm à? Em quậy thế là đủ rồi, tha cho cậu ấy đi. Tự dưng bị tạm giam mấy ngày là được rồi. Em đừng dùng cách này để hành hạ người ta, em cũng đâu có thoải mái.

– Em sẽ quên anh ấy, như vậy là đủ rồi.

Anh biết cô bị thương nặng do anh nhưng đến một chút thương xót cũng không có, thẳng thừng từ chối chăm sóc, lạnh lùng bồi thường như người dưng vậy cô còn cố gắng để làm gì nữa.

Người ta có thể tìm phụ nữ khác chứ không tìm cô nữa…

Linh Đan ra viện theo anh trai đến trại tạm giam bảo lãnh người ra ngoài. Kí các giấy tờ, cô không yêu cầu bất kì điều khoản nào kể cả bồi thường. Từ lúc vào sở cảnh sát, hai người ngồi đối diện nhau, cô chỉ nhìn anh đúng một lần bằng ánh mắt xa lạ.

Ngay khi cô xong việc của mình đứng dậy toan rời đi, anh mới cất lời:

– Em còn đ/au không?

Cô không đáp cứ vậy ra khỏi phòng làm việc. Bạn bè anh đợi bên ngoài đều cảm ơn nhưng cô chỉ mỉm cười chào hỏi rồi đi theo Hà Vy về công ty.

– Mày khỏe hẳn rồi chứ?

Hà Vy đưa cho cô cốc nước chanh hỏi thăm. Linh Đan uống một ngụm khẽ gật đầu. Vết thương sâu nhưng không lớn đã được kh/âu lại cũng khô miệng không còn đáng ngại. Cô cũng không còn choáng nữa nên có thể học tập và làm việc bình thường.

Quỳnh Trang trở về công ty không lâu sau đó, đặt lên bàn làm việc của cô kem trị sẹo:

– Kem trị sẹo rất tốt ngay khi vết thương ăn da non thì bôi nhé!

– Ở đâu đây?

– Tao m/ua chứ ở đâu, đừng có nhìn tao như t/ội phạm thế chứ?

Linh Đan cầm tuýp kem trả lại rồi đứng dậy đi làm việc. Quỳnh Trang níu tay bạn lại mặt mũi ỉu xìu:

– Anh Khải gửi, sợ mày không dùng nên tao mới giúp anh ấy nói dối thôi mà.

– Tao tự mua được, mày trả lại anh ấy đi, tao không truy cứu trách nhiệm nữa cũng không cần bồi thường gì cả.

Quỳnh Trang thở dài muốn thuyết phục thêm nhưng Hà Vy đã níu lại lắc đầu. Cô ghé tai bạn nói thật khẽ:

– Anh ấy là lo cho an toàn của Linh Đan thôi, giúp đỡ người ta một chút đi.

– Lo gì mà phũ phàng vậy chứ? Nếu tao là cái Đan cũng như vậy thôi. Mày đừng có vì anh Khiêm mà phản bội bạn bè, mau trả lại thuốc đi cho anh ấy biết cảm giác bị phũ ra sao?

– Nhưng mà tao nhận rồi…

– Kệ mày

Hà Vy cứ vậy đi xuống cửa hàng làm việc. Cô ủng hộ Linh Đan, rõ ràng làm người ta bị thương nhưng từ chối trách nhiệm còn vờ vịt quan tâm nỗi gì chứ?

Mỗi ngày, cửa hàng đều được mời bánh và trà sữa, thậm chí bữa ăn trưa còn được mười toàn đồ ăn ngon. Đến ngày thứ ba, Linh Đan nhìn Quỳnh Trang nghi ngờ hỏi:

– Thật sự là anh Khiêm mời sao?

– Anh ấy bảo tao tẩm bổ nhưng một mình ăn không hay cho lắm nên anh ấy đặt luôn cho mọi người ăn.

Ngoài ba người là thành viên sáng lập KT ra thì còn thêm gần chục nhân viên được tuyển làm thời vụ. Ai nấy đều thích mê khi được mời ăn nên thi nhau cảm ơn.

Buổi chiều anh Duy còn ghé qua mang thêm bánh ngọt Pháp nổi tiếng cùng trà chiều hỏi thăm đồ ăn có hợp khẩu vị không nên Linh Đan cũng dần nghĩ đó là của Gia Khiêm tẩm bổ cho vợ còn bọn họ được ăn ké.

Nhân viên phòng sale vừa ăn bánh vừa xuýt xoa:

– Chồng Quỳnh Trang tâm lí thật đấy. Chị chỉ mong tìm được người nào bằng nửa anh Khiêm thôi.

Linh Đan edit video xong đăng lên page của cửa hàng mới đến ngồi uống trà. Quỳnh Trang đặt đến trước mặt cô đĩa bánh kem ít ngọt:

– Bánh mày thích ăn đây, trà của mày cũng ít đường.

– Anh Khiêm mua cho mày hay mua cho tao vậy? Còn mua theo sở thích hả?

– Tao nói anh ấy mà, đồ của tao cũng theo sở thích đó thôi.

Họ mở cửa hàng cũng được mấy tháng rồi, thỉnh thoảng Gia Khiêm cũng mời ăn, anh Duy từ lúc hẹn hò với Hà Vy cũng hay mời trà sữa nhưng để chuyển thành hàng ngày như này là bất thường. Linh Đan lười vạch trần bạn nhưng gián tiếp từ chối:

– Từ mai mọi người muốn ăn trích tiền cửa hàng đi, bảo anh Khiêm không cần mua nữa.

– Tự dưng mất một khoản làm gì, được ăn miễn phí không thích hơn sao?

– Tiền anh Khiêm không phải là của mày à?

– Anh ấy chỉ muốn cảm ơn mọi người đã ưu ái làm việc nhiều hơn cho tao nghỉ ngơi mà thôi, đừng để ý nữa mau ăn đi còn làm.

Nhân viên quản lí page bất ngờ hô hoán ầm ĩ:

– Linh Đan, video vừa đăng lại lên xu hướng rồi này. Mau đến xem đi, lượng tin nhắn hỏi về mẫu mã cũng tăng bất thường.

Cả đám đều mở điện thoại lên xem, video Linh Đan vừa đăng lên lượng xem không ngừng tăng nhanh chóng. Hà Vy chớp mắt hỏi:

– Mày chạy quảng cáo à?

– Không có, từ mấy hôm nay hay được đề xuất rồi nhưng hôm nay tăng vọt luôn ấy.

Quỳnh Trang bình thản hơn cả vẫn ung dung ăn uống như đã đoán trước sự việc. Ăn xong, cô đứng dậy hô hào:

– Làm việc đi thôi, tranh thủ lúc mẫu của chúng ta đang hot.

Cả buổi chiều trở nên bận rộn, Linh Đan cũng quên luôn việc tra hỏi đến cùng hành vi bất thường của chồng Quỳnh Trang.

Buổi trưa hôm sau, chính tay nhận đồ ăn được gửi đến, nhìn hóa đơn được thanh toán có tên Gia Khiêm, Linh Đan gạt bỏ luôn nghi ngờ trong đầu. Có lẽ cô đã quá nhạy cảm rồi, sau tuýp thuốc kia bị trả lại, Lâm Khải không còn bất kì hành động quan tâm nào nữa.

Tối thứ sáu, cô cũng không còn đến bar tìm người nữa mà chấp nhận từ bỏ.

Đang ngồi làm hợp đồng đơn hàng mới, nhân viên bán hàng gọi vọng lên:

– Đan ơi, có người tìm em này.

– Bảo họ đợi em một lát.

Hoàn thành hết các mục, in ra để thành file gọn gàng đưa cho Quỳnh Trang kí xong cô mới xuống dưới cửa hàng. Nhân viên chỉ đến cô gái đứng trước ma nơ canh xem bộ váy bằng tơ tằm. Ngỡ chỉ là khách hàng muốn tham khảo thêm về sản phẩm nên cô lại gần chào hỏi trước:

– Chị cần tư vấn gì không?

Cô ta quay lại vén sợi tóc mai mỉm cười:

– Chào cô, nhận ra tôi không?

Cô gái trang điểm dày cộm sắc sảo còn đeo kính râm nên nhất thời Linh Đan không nhận ra chỉ thấy nụ cười có chút quen mắt.

– Trở về là cô và anh Khải chia tay luôn rồi à?

– Nguyệt?

– Sao quên tôi nhanh vậy? Không ngờ tôi sống tốt thế này à?

Từ sau khi họ bị bắt, cô cũng chẳng quan tâm. Cô ta và Mây không có tội danh nghiêm trọng, sự việc liên quan đến cô bị ém lại nên có lẽ không khiến bọn họ vào tù được nhưng anh Tường đã có cách đưa bọn họ đi cải tạo lao động nên việc cô ta xuất hiện ngay trước mặt cô là vô cùng lạ. Nhìn bộ dạng hiện tại, cô đoán cô ta còn sống tương đối tốt. Linh Đan lạnh mặt hỏi:

– Tìm tôi có chuyện gì?

– Tôi có thể mời cô cốc café được không? Sang quán bên cạnh nhé!

Ngồi trong quán café, sau khi order xong đồ uống, Nguyệt mở lời trước:

– Thấy tôi sống tốt thế này cô có tức giận không?

Linh Đan nhếch miệng cười đáp lại:

– Nếu hôm nay cô không xuất hiện, tôi còn chẳng nhớ đã từng gặp cô nữa. Tôi không phải kiểu người nhớ về những kẻ đáng ghét.

Sự hả hê trên mặt cô ta bỗng chốc tan ra như chưa hề tồn tại, sắc mặt trong phút chốc tối lại kèm theo sự phẫn uất tức giận trước thái độ hời hợt của Linh Đan.

– Cô không muốn biết ai là người đã bảo lãnh tôi sao?

– Liên quan đến tôi à?

– Là bạn trai ở căn cứ của cô đấy, tôi vốn không tin hai người là một đôi không ngờ đó lại là sự thật.

Vốn dĩ không quan tâm đến cô ta nhưng thông tin này khiến Linh Đan bất ngờ. Anh làm vậy chắc chắn là có lí do. Hiện tại hai người không có quan hệ gì, anh làm gì cũng chẳng thuộc phạm vi cô quan tâm. Ở đây cô ta dám động đến cô thì chỉ thiệt thân mà thôi. Cô đón lấy nước nhân viên đưa ra uống một ngụm thong thả đáp trả:

– Lâm Khải bảo lãnh cho cô ra nhưng không thể phủ nhận việc anh ấy từng trừng phạt cô vì đã động đến tôi nhỉ? Muốn gì thì nói nhanh, tôi không có thời gian nói chuyện phiếm với cô.

– Tôi biết cô và anh Khải không phải đang yêu nhau vì người anh ấy yêu là bạn thân của tôi.

– Nói hết những gì muốn nói đi, chuyện liên quan đến Lâm Khải tôi không có hứng thú muốn nghe đâu đừng nhiều lời thừa thãi nữa.

Bỗng nhiên sắc mặt Nguyệt tái lại, Linh Đan nương ánh nhìn theo hướng cô ta nhìn liền thấy người đàn ông cắt tóc húi cua, mặc chiếc áo hoodie, quần jean rách gối đang tiến vào từ cửa quán.

Thiên tự nhiên kéo ghế bên cạnh Linh Đan ngồi xuống gọi cafe. Cô đã nghĩ anh ta cũng bị bắt theo tổ chức của lão Sầm rồi không ngờ lại ngang nhiên xuất hiện ở nơi công cộng. Anh ta ngồi ngả người tựa lưng trên ghế nhìn Nguyệt một hồi hỏi:

– Cô lại muốn tìm đường ch/ết à?

– Sao anh lại ở đây?

– Cô ở được sao tôi lại không thể, biết điều thì tránh mặt cô ấy ra, cơ hội cho cô không nhiều đâu?

Linh Đan hơi bất ngờ khi Thiên có mặt ở đây dằn mặt Nguyệt. Nếu anh ta đã xuất hiện đúng lúc như này chắc chắn đã theo dõi hoặc tìm hiểu về cô.

– Em chỉ gặp cô ấy chào hỏi thôi.

Dường như Nguyệt sợ gặp Thiên ở chỗ này. Không rõ cô ta gia cảnh ra sao, vì sao lại được Lâm Khải giúp đỡ nhưng quá khứ đen tối ở tổ chức chắc chắn cô ta không muốn nhắc tới nữa.

Linh Đan nhớ đến lời Lâm Khải nói vào đêm cô được về nhà mà hỏi:

– Cô là bạn thân của Phương Ngân nhưng lại khiến Lâm Khải chán ghét có phải cô đã làm gì cô ấy không?

– Cô biết Phương Ngân sao?

Cô nhún vai gật đầu, Nguyệt hoang mang khó hiểu:

– Vậy sao cô còn ngủ với Lâm Khải khi biết anh ấy đã có bạn gái?

– Chẳng phải cô cũng muốn đong đưa anh ấy sao? Phương Ngân đã là quá khứ của Lâm Khải rồi.

– Không đúng, ba tôi nói hai người họ sẽ kết hôn chỉ là…

Cô ta không nói tiếp tự dưng đứng bật dậy rời đi trong sợ hãi, bước chân nhanh đến nỗi Linh Đan không kịp ngăn lại.

Linh Đan nhìn theo không phát hiện bất thường nhưng rõ ràng cô ta đột nhiên sợ hãi, mặt c/ắt không còn giọt m/áu như đang thấy ma mà chạy trối ch/ết ra khỏi quán.

– Đừng nghe cô ta nói linh tinh, em khỏe không?

– Anh tìm tôi làm gì?

Thiên nhìn quanh đè âm giọng xuống nói nhỏ:

– Kẻ cầm đầu tổ chức không phải ông Sầm, đằng sau lão còn có một ông lớn khác rửa ti/ền bẩn nên em cẩn thận một chút. Nói với anh trai em tìm cách khai thác từ chỗ lão Sầm.

– Tôi lấy gì để tin anh?

– Tùy em thôi, tôi có lòng tốt nhắc nhở. Lâm Khải còn giữ rất nhiều ti/ền của bọn họ nên chắc chắn sẽ tìm cách lấy, nguy hiểm vẫn luôn rình rập. Em cho tôi số điện thoại liên lạc với Lâm Khải được chứ?

– Không có số, anh muốn tìm thì đến bar Say trung tâm ở số 9 đường Thành, thường anh ấy sẽ quản lí ở cơ sở đó.

Nói rồi Linh Đan đem theo cốc cafe đang uống dở đi về cửa hàng. Dù không tin lời Thiên nói nhưng cô vẫn gọi điện hẹn gặp Trọng Tường.

Hết giờ làm, anh đã tới đón cô. Vừa lên xe, Linh Đan đem chuyện Thiên báo nói cho Trọng Tường nghe. Anh thở dài vừa lái xe vừa đăm chiêu diễn giải:

– Không ai trong số bọn chúng nhắc đến người nào cả cũng không có bất kì giao dịch nào liên quan đến bên thứ ba. Lâm Khải đã ở trong sào huyệt bọn chúng gần chục năm rồi nên không có khả năng còn có người đứng sau. Hôm em nói chuyện, anh đã xem lại vụ án của mẹ cậu ấy. Đúng là nguyên nhân cái ch/ết do một tổ chức nào đó gi/ết người di/ệt khẩu, năm đó chú Lãm cũng đã dốc sức điều tra nhưng không tìm ra manh mối. Đến hiện tại, vẫn không biết ai là kẻ đã gi/ết bà ấy, không có bất kì thứ gì để lại. Nghe chú Lãm nói, bọn chúng đã lấy đi tất cả thông tin bà ấy điều tra được. Vụ án ấy đi vào bế tắc không có đường ra. Cũng có thể như em nói, Lâm Khải làm việc cho giới ngầm ấy để đi tìm kẻ chủ mưu trả thù.

– Anh có biết anh ấy còn giữ ti/ền của tổ chức không?

– Cậu ấy giao nộp cho ngân sách nhà nước, bọn anh đã làm việc với ngân hàng trả ti/ền cho người bị l/ừa rồi. Còn ti/ền nữa hay không thì anh không truy ra được cũng không được phép vì liên quan đến vấn đề tự do cá nhân, cậu ấy không bị truy cứu trách nhiệm hình sự nên không thể niêm phong tài sản điều tra được.

– Sao Lâm Khải lại bảo lãnh cho Nguyệt vậy anh? Nay cô ta tới gặp em.

– Là cô gái da trắng hay da ngăm? Anh không nhớ tên cũng không nhớ mặt họ.

– Da trắng

– Đợi anh gọi điện hỏi người phụ trách.

Linh Đan ngồi yên nhìn ra ngoài phố cho anh nói chuyện điện thoại. Anh để loa ngoài nên cô có thể nghe được toàn bộ. Lâm Khải bảo lãnh cho Nguyệt ra ngoài dưới danh nghĩa người thân. Rõ ràng cô nhớ anh rất lạnh lùng tàn nhẫn với cô ta, sao tự dưng lại quay ngoắt 180 độ như vậy?


               
Mẹo: Bạn có thể sử dụng các phím trái, phải, A và D trên bàn phím để chuyển giữa các chương.                
 
×           Ad Banner