“Hôm nay ông chủ về rồi, trông có vẻ sẽ ở nhà một thời gian. Có ông ấy ở đây, phu nhân Trình cũng không dám quá đáng với con đâu.”
Tôi gạt nước mắt, mạnh mẽ gật đầu.
Tối muộn, tôi nghe thấy tiếng mở cửa dưới nhà.
Tôi rón rén đến bên cửa sổ, nhìn thấy xe của chú Trình dừng trong sân, quản gia đang đi đến để lái xe vào gara.
Tôi lập tức chạy ra khỏi phòng, định lén xuống lầu nhìn chú Trình một chút.
Nhưng vừa ra khỏi cửa phòng, tôi đã chạm mặt chú Trình ngay trước cửa.
Chú Trình đưa tôi một hộp quà được gói rất tinh xảo.
“Ngôn Ngôn, đây là quà chú mang về cho con.”
Tôi nhận lấy, mở ra thấy bên trong là một con gấu bông màu trắng rất đáng yêu.
Mỗi lần nói chuyện với tôi, chú Trình luôn mang theo nụ cười dịu dàng.
Trình Cẩn có bảy phần giống ông, nhưng cảm giác chú Trình mang lại lại ấm áp hơn anh ấy rất nhiều.
Tôi vừa định nói lời cảm ơn, nhưng bình luận lại làm tôi khựng lại.
“Mắt của con gấu bông là camera giấu kín, kịch tính quá!”
“Cái này tính là gì? Là gì hả? Anh Cẩn của tôi phải làm sao đây?”
“Thật lòng mà nói, tôi có chút e ngại motif thế thân.”
“Thôi kệ đi, có gì ăn nấy vậy.”
Chú Trình thấy tôi cứ im lặng, hơi ngạc nhiên hỏi:
“Sao vậy, Ngôn Ngôn? Cháu không thích à?”
Tôi hoàn hồn, vội vàng lắc đầu.
“Không phải đâu, con rất thích. Cảm ơn chú Trình.”
Tôi ôm gấu bông vào lòng, có chút hoảng loạn.
Vô tình quay đầu lại, tôi bắt gặp ánh mắt của Trình Cẩn đang đứng trong góc tối.
Trái tim tôi lỡ mất một nhịp.
Tôi vội tìm cớ nói mình hơi buồn ngủ rồi về phòng.
Tôi cầm con gấu lên, nhìn chằm chằm vào đôi mắt của nó.
Mắt phải của con gấu đen nhánh, nhưng dường như có thứ gì đó nhỏ xíu ẩn bên trong.
03.
Tôi hoảng hốt đặt con gấu bông vào góc phòng.
Tôi tự nhủ có lẽ chỉ là lỗi sản xuất, nhưng trước khi ngủ vẫn nhét nó vào trong tủ quần áo.
Tôi ngủ mơ màng, bỗng cảm giác được nệm phía sau lưng lún xuống.
“Bé con, dậy mau! Sắp bị ăn thịt rồi!”
“Lầu trên đừng nhiều lời, ăn thì cứ lặng lẽ mà ăn.”
“Hít hà, hít hà, tối nay có thịt tươi!”
Tôi ngủ đến mức nước miếng cũng chảy ròng ròng.
Thịt gì chứ? Ở đâu ra thịt?
Tôi không tình nguyện mở mắt, liền chạm phải một đôi mắt đen láy.
Tôi hoảng sợ suýt hét lên, nhưng miệng đã bị Trình Cẩn bịt lại.
“Đừng lên tiếng, là tôi.”
Tôi biết là anh.
Chính vì là anh nên càng đáng sợ hơn!
Trong đầu tôi lóe lên vô số suy nghĩ.
Liệu có phải tôi bỏ thuốc tráng dương vào sữa anh ta mỗi tối đã bị phát hiện, nên giờ anh ta đến trả thù không?
Nghĩ đến đây, tôi mới sực nhớ, tối nay tôi quên bỏ thuốc vào sữa của Trình Cẩn rồi!
Kết hợp với mấy câu “mở tiệc thịt tươi” vừa rồi, tôi lập tức phản ứng nhanh.
Tôi cẩn thận gỡ tay Trình Cẩn xuống, dè dặt hỏi:
“Anh đói à?”
Trình Cẩn cúi đầu nhìn tôi.
Tôi không nhìn rõ biểu cảm của anh ấy, nhưng lại nghe thấy tiếng anh ấy nuốt nước bọt.
“Cũng có chút đói.”
Tôi nhanh chóng suy nghĩ, định nói tôi có thể pha sữa cho anh, nấu mì cho anh, tìm đồ ăn vặt cho anh.
Nhưng còn chưa kịp quyết định nên nói câu nào trước, Trình Cẩn đã giữ chặt tôi.
“Quay người lại, nếu dám nhìn trộm, hôm nay tôi sẽ ăn cô trước đấy.”
Đúng lúc này, cửa phòng vang lên tiếng gõ.
Bên ngoài vang lên giọng chú Trình:
“Ngôn Ngôn, cháu ngủ chưa?”
Tôi lập tức mở miệng định nói “chưa”, nhưng Trình Cẩn đã nhanh tay bịt miệng tôi lại.
Bên ngoài, chú Trình vẫn tiếp tục nói:
“Nhà cung cấp vừa báo với chú là giao nhầm hàng rồi, con gấu bông đó là hàng lỗi, họ muốn đổi lại. Ngôn Ngôn đã mở hộp chưa?”
Tôi thở phào nhẹ nhõm.