10
Trên đường về, Trần Thuật lái xe rất nhanh.
Về đến nhà, anh bảo tôi đi tắm trước.
Khi tôi ra ngoài, anh đã thay đồ xong và chuẩn bị bữa tối.
Tôi chọn một chai rượu vang trong tủ rượu, quay lại hỏi anh: “Anh có muốn uống không?”
Anh nhìn tôi một cái.
“Em muốn uống à?”
Tôi giải thích: “Chủ yếu là vì em nghĩ… nếu anh uống rồi, gan sẽ lớn hơn một chút.”
Giống như đêm đó, anh chủ động thừa nhận đã lấy trộm áo ngủ của tôi.
Còn tối nay, anh phải chủ động thừa nhận rằng… anh thích tôi.
Trần Thuật gật đầu.
“Được, vậy anh uống với em.”
Trong bữa tối, anh rót cho tôi nửa ly rượu vang.
“Sao không đợi anh đến đón?”
“Vì em nhớ anh.”
Động tác của Trần Thuật khựng lại.
Dường như anh không tin vào những gì mình vừa nghe.
Tôi lấy hết can đảm hỏi: “Chẳng lẽ anh không nhớ em sao?”
Anh nghiêm túc gật đầu.
Suốt bữa ăn, đồ ăn thì không ăn được bao nhiêu, rượu thì đã uống gần hết.
Không biết do hơi men hay vì ánh mắt của anh quá nóng bỏng, mặt tôi đỏ bừng.
Tôi không kiểm soát được mà cứ nhớ mãi về nụ hôn trong xe khi nãy.
Sau bữa ăn, Trần Thuật dọn bàn gọn gàng, cắt một đĩa trái cây, rồi ngồi bên cạnh nhìn tôi ăn.
Ánh mắt anh cứ dán chặt vào tôi, như thể muốn nhìn thấu suy nghĩ của tôi.
Nhưng anh lại ngoan ngoãn ngồi yên, không làm gì cả.
Ngón tay đặt trên đầu gối khẽ động đậy.
Tôi nghiêng mặt, nhẹ giọng hỏi: “Muốn nắm tay à?”
Trần Thuật nhìn tôi, ngoan ngoãn gật đầu.
Tôi đưa tay nắm lấy tay anh.
“Muốn nắm thì cứ nắm thôi.”
Lòng bàn tay Trần Thuật rất nóng, vì thường xuyên tập luyện nên có một lớp chai mỏng.
Trên TV đang chiếu gì, tôi cũng chẳng còn tâm trí xem.
Ngón tay tôi nhẹ nhàng lướt qua lòng bàn tay anh.
Cơ thể Trần Thuật khẽ run lên.
Đôi tai anh lập tức đỏ ửng.
“Niên Niên…”
“Muốn hôn không?”
Ánh mắt anh rơi xuống môi tôi.
Vừa định gật đầu, tôi đã vòng tay qua cổ anh, chủ động hôn lên.
Vì không kiểm soát được sức lực, nên hơi mạnh một chút.
Tôi đỏ mặt buông anh ra.
“Muốn hôn thì cứ hôn thôi.”
Tôi muốn dùng hành động để nói với anh rằng…
Muốn làm gì thì làm, không cần kìm nén bản thân.
Nhưng Trần Thuật đã bị tôi hôn đến ngây người.
Khi ánh mắt giao nhau, trong đôi mắt sâu thẳm của anh, ngập tràn khao khát… khiến tôi có chút sợ hãi.
Tôi vội buông tay anh, đứng dậy.
“Em về phòng đây…”
Lời còn chưa dứt, Trần Thuật đã kéo tôi trở lại.
Tôi ngã vào lòng anh.
Còn chưa kịp hoàn hồn, anh đã giữ lấy gáy tôi, nghiêng đầu hôn xuống.
Hương vị sạch sẽ t h u ố c về anh, điên cuồng xâm chiếm khoang miệng tôi.
Ý thức của tôi bị nhấn chìm trong từng cơn sóng khát khao.
Bờ vai anh trở thành điểm tựa duy nhất của tôi.
Đến khi gần như không thở nổi nữa, Trần Thuật mới buông tôi ra.
Bàn tay to lớn trượt xuống eo tôi, giọng nói khàn đặc hỏi: “Được không?”
Tôi nhìn anh, nhẹ nhàng gật đầu.
11
Trong phòng ngủ, đèn đầu giường đã tắt.
Bên ngoài, tiếng mưa ào ào, giống như nhịp tim của tôi và Trần Thuật khi áp sát vào nhau.
Bóng tối che khuất gương mặt đối phương, dường như khiến tôi có thêm dũng khí.
Những nụ hôn nóng bỏng trượt dọc từ cổ xuống dưới.
Yết hầu Trần Thuật khẽ chuyển động.
Mặc tôi “bắt nạt”.
Tôi cố ý dừng lại, hỏi anh:
“Trần Thuật, anh thích em không?”
Giọng anh khàn khàn, nhẹ nhàng nói: “Thích, rất thích.”
“Từ khi nào?”
“Từ rất, rất lâu rồi.”
Tôi tức giận cắn anh một cái.
“Vậy sao anh không nói? Lúc mới cưới còn để em ngủ một mình?!”
Trần Thuật khẽ rên lên một tiếng, đưa tay vuốt tóc tôi.
“Vì anh không chắc… liệu em có ghét anh không.”
“Anh còn dám trách ngược em à?! Rõ ràng là anh từ chối em trước, em đã buồn rất lâu, anh có biết không?!”
“Xin lỗi… Lúc đó anh lợi dụng tình thế, cưới em khi em đang tuyệt vọng nhất.”
“Anh có suy nghĩ đen tối, không kiểm soát được bản thân. Nếu em biết những gì anh nghĩ trong lòng khi ngồi ăn cùng em, chắc chắn em sẽ thấy anh thật đáng ghê tởm.”
Tôi khẽ hôn lên vết đỏ mình vừa cắn.
Trần Thuật nín thở.
Cánh tay anh siết chặt eo tôi, nhẹ nhàng đè tôi xuống giường.
Anh chống một tay bên gối, tay còn lại khẽ vuốt má tôi.
“Anh tự lừa mình rằng, chúng ta còn rất, rất nhiều thời gian.”
“Sớm muộn gì em cũng sẽ chấp nhận anh.”
“Nhưng rồi một ngày, anh vô tình nghe thấy em tham khảo luật sư về chuyện ly hôn.”
“Anh sợ lắm… Cố tình để quyển nhật ký mở trên bàn, muốn em nhìn thấy rồi chất vấn anh, đ á n h anh, mắng anh cũng được.”
“Nhưng em chẳng làm gì cả, anh lại càng hoảng hơn.”
Tôi nắm lấy bàn tay anh đang dần trượt xuống dưới, giận dữ quát lên: “Hay nhỉ! Anh còn dám nghe lén điện thoại của em?!”
“Hừ, em còn soạn sẵn đơn ly hôn rồi đấy, chuẩn bị ly hôn với cái tên đầu gỗ…”
Đoạn sau còn chưa kịp nói ra, Trần Thuật đã cúi xuống, mạnh mẽ chặn miệng tôi lại.
“Không được, anh không đồng ý.”
“Em muốn trừng phạt anh thế nào cũng được, nhưng không được nhắc đến hai chữ đó.”
Men rượu giúp tôi thêm can đảm, tôi chỉ vào anh, nói: “Đây là do anh nói đấy nhé, không được nuốt lời!”
Trần Thuật đáp khẽ: “Ừ, anh nói đấy.”
Tôi đẩy anh ra, với tay bật đèn đầu giường.
Rồi tôi trùm chăn lại, nhặt chiếc áo ngủ rơi dưới đất, ném lên người anh.
“Nè, anh đã làm gì với bộ đồ ngủ của em? Làm lại lần nữa cho em xem đi.”
Ánh mắt Trần Thuật lập tức trầm xuống.
Những dấu vết trên vai và ngực vẫn chưa tan.
Cả người anh toát lên sự nguy hiểm pha lẫn mê hoặc.
Anh khẽ cười, nắm lấy cổ tay tôi.
“Niên Niên, em chắc chắn đây là hình phạt sao?”
“Tất… tất nhiên!”
… Nửa tiếng sau.
“Không phải nói là trừng phạt anh à?”
“Sao em cầu xin tha thứ?”
“Bà xã cứng miệng quá nè, qua đây hôn cái đi.”
Không biết từ lúc nào, mưa ngoài cửa sổ đã tạnh.
Nhưng những âm thanh trong phòng vẫn chưa hề ngớt.
Trần Thuật nói, sau này sẽ không viết nhật ký nữa.
Những điều muốn nói, những chuyện muốn làm…
Anh sẽ để tôi biết hết.
Tôi gối đầu lên cánh tay anh, dần chìm vào giấc ngủ.
Anh nói đúng.
Chúng tôi còn rất, rất nhiều thời gian…
Để yêu nhau.