Advertise here
Nữ Phụ Độc Ác Bị Ép Phải Thay Đổi

Chương 7



13

“Tình yêu.”

Từ phía sau, anh bất ngờ lên tiếng.

Tôi giật mình quay lại.

Ánh mắt anh nhìn thẳng vào tôi.

“Em khao khát tình yêu sao?”

Theo phản xạ, tôi lắc đầu.

“Không.”

“Em không khao khát? Lâm Tâm, những kẻ dối gạt tôi chưa từng có kết cục tốt.”

Tôi sững người.

Hoàn toàn không hiểu anh đang muốn nói gì.

Tôi chỉ biết thành thật trả lời:

“Tôi… tôi bây giờ chỉ muốn sống, sống cho thật tốt. Những thứ khác, tôi không dám mơ ước.”

Nói xong, tôi siết chặt tay, lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi.

Vẻ mặt anh thoáng biến đổi, nhưng anh không nói gì, chỉ mím môi im lặng.

Tôi lấy hết dũng khí, tiến thêm một bước về phía anh.

“Thẩm tổng, tôi biết mình từng yếu đuối, hèn nhát, và đã làm nhiều chuyện sai lầm. Nhưng xin anh hãy tin tôi, việc gây tổn thương cho Đường tiểu thư không phải là ý định của tôi. Có thể anh không tin, nhưng mỗi lần, tôi đều cố gắng giảm thiểu tổn thương cho cô ấy nhiều nhất có thể.”

“Tôi vốn dĩ không phải người xấu.”

“Nhà họ Hứa luôn là ông chủ lớn của cha tôi. Cha tôi tính khí bạo lực, nếu tôi không làm tay sai cho Hứa Vi, về nhà sẽ bị đánh.”

“Tôi thật sự không còn cách nào khác.”

“Tôi có thể quỳ gối xin lỗi Đường tiểu thư, làm trâu làm ngựa cho cô ấy, nhưng xin anh đừng giết tôi.”

“Tôi chắc chắn sẽ sửa đổi, sống thật tử tế.”

Tôi vừa nói xong, ánh mắt anh càng trở nên lạnh lùng, nhìn tôi chằm chằm.

Tôi run rẩy, cảm giác như xương cốt đều lạnh buốt.

“Nhưng em đã có rất nhiều lựa chọn. Em luôn chọn làm tay sai cho Hứa Vi.”

“Em nghĩ mình xứng đáng được tha thứ sao?”

Tôi cắn chặt răng, toàn thân run lên, nhưng trong lòng vẫn không thể hiểu nổi.

“Lựa chọn? Tôi không biết mình còn lựa chọn nào khác.”

Tôi lắc đầu.

Ánh mắt anh nheo lại, nhìn tôi đầy áp lực.

“Ví dụ, em có thể kết bạn với Đường tiểu thư. Cô ấy chính trực, dũng cảm.”

“Thay vì nịnh bợ Hứa Vi, một kẻ đầy tâm địa rắn rết.”

Tôi nghẹn lời, không biết phải trả lời thế nào.

Tôi rất muốn nói với anh rằng, trên đời này không phải ai cũng là nữ chính mạnh mẽ như Đường tiểu thư.

Có những người bẩm sinh đã nhút nhát, yếu đuối, chỉ muốn co mình trong góc nhỏ, sống yên ổn như một chú chuột cả đời.

“Và nữa, em có thể tìm kiếm một sự bảo vệ lớn hơn.”

Anh nhìn thẳng vào mắt tôi, dường như không muốn bỏ lỡ bất kỳ phản ứng nào từ tôi.

“Ví dụ… em cũng có thể tìm đến tôi.”

“Em nghĩ tôi không thể bảo vệ được em sao?”

Tôi ngỡ ngàng, môi mấp máy nhưng không thốt nên lời, nhìn anh với ánh mắt đầy kinh ngạc.

Trong lòng tôi như có một cơn sóng lớn dâng trào.

Vậy ra ánh mắt anh dành cho tôi khi còn đi học… thật sự là thích tôi sao?

Lòng bàn tay tôi run rẩy không ngừng.

Nhưng lần này không phải vì sợ hãi, mà vì xúc động.

Hóa ra anh thật sự từng thích tôi, không phải ảo giác hay sự phỏng đoán của tôi.

Nhưng sau khoảnh khắc xúc động ấy, là cảm giác bất lực tràn ngập cơ thể.

Tất cả chỉ là quá khứ.

Tôi hít một hơi thật sâu, đôi mắt ướt nhòe, bàn tay nắm chặt.

Ngước đôi mắt đẫm nước lên, tôi mỉm cười nhìn anh.

“Đáng tiếc, tôi luôn ngốc nghếch, tránh xa mọi con đường đúng đắn để chọn sai đường.”

“Tôi nhút nhát và yếu đuối, còn anh và Hạ Đình thì như những vì sao xa xôi. Tôi chưa bao giờ tin rằng những người như anh lại thích một người chỉ biết cúi đầu như tôi.”

Anh cau mày, ánh mắt càng sâu thẳm.

Không biết từ đâu, tôi bỗng lấy hết can đảm, bước đến gần anh, vòng tay qua vai anh, nhón chân hôn nhẹ lên cằm anh.

Chỉ chạm thoáng qua rồi vội vã lùi lại.

Sau khi hôn, tôi lập tức chạy đi.

Nụ hôn đó không phải để níu kéo, cũng không phải hy vọng anh sẽ yêu tôi.

Chỉ là sự tiếc nuối cho những năm tháng đã qua.


               
Mẹo: Bạn có thể sử dụng các phím trái, phải, A và D trên bàn phím để chuyển giữa các chương.                
 
×           Ad Banner