Advertise here
Lời Yêu Không Ước Hẹn

Chương 5



#5

Nhanh như vậy ông ta đã tìm ra thân phận thực sự của Linh Đan rồi.

– Gia đình đó chấp nhận cháu là con rể sao?

Anh đón nhận ánh nhìn dò xét từ người đàn ông bằng bộ dạng bình thản:

– Thời đại này yêu đương có nhất thiết phải kết hôn không? Yêu nhau chán thì chia tay chẳng phải thoải mái hơn à? Chẳng phải chú nói hôn nhân chính là chiếc khóa buộc chân sao? Cháu học chú thôi…

Toan bước đi nhưng anh lại cười nói:

– Hiện tại người cháu yêu là cô ấy nhưng kết hôn thì không nghĩ tới, công việc này không thích hợp để kết hôn phải không chú?

Ông ta từng có ý định trói chân anh bằng hôn nhân với con gái với người vợ đã ly hôn của ông ta. Đây cũng là lần đầu anh công khai có bạn gái khiến ông ta không bằng lòng nhưng anh nhìn ra sự nghi ngờ trong mắt đối phương.

– Tiền chú bỏ ra mua bạn gái cháu sẽ được thanh toán đầy đủ, những chuyện còn lại cháu sẽ dọn sạch sẽ.

– Không cần đâu, coi như sai sót chú sẽ nói với bên kia.

– Vậy chú nhắn họ đợi cháu gặp mặt hỏi chuyện sao lại bắt cóc bạn gái cháu để cô ấy su/ýt m/ất m/ạng.

– Đã nói đều là hiểu lầm rồi… bỏ qua đi cơ mà.

Anh không nghe tiếp sải bước ra khỏi căn phòng ngột ngạt ấy. Về phòng vẫn thấy mẹ con Mây còn ở đó, Linh Đan đã được xử lí sạch sẽ và xức thuốc lên các vết thương. Anh bước qua họ đến kiểm tra nhiệt độ trên người cô.

– Tại sao cô ấy vẫn chưa hạ sốt?

– Tôi đã cho uống hạ sốt rồi cần một chút thời gian cho ngấm. Cô ấy chỉ bị thương ngoài da thôi không đáng lo ngại.

– Chỉ là bị thương ngoài da? Hay tôi để con gái bà trải nghiệm qua xem bà có còn coi nhẹ được không nhé!

Mây cắn môi lí nhí nói:

– Anh Khải, mẹ em đã cố gắng cứu cô ấy hai lần cũng không đối xử tệ chỉ là bà ấy không nghĩ Lộ lại liều lĩnh như vậy thôi.

– Ra ngoài đi, chờ cô ấy tỉnh lại rồi tôi sẽ nói chuyện với các người.

Bà ta kéo tay ngăn con gái đang muốn nói thêm. Sau khi dặn dò các loại thuốc bôi và uống xong thì khẽ khàng khúm núm:

– Cậu cần gì thì gọi tôi, lần trước cô ấy cũng sốt ba ngày và một tuần mới tỉnh lại do cơ thể suy nhược nên cậu không cần sốt ruột quá!

– Nếu không có việc thì tốt hơn bà đừng để tôi thấy mặt.

Hai người vừa ra cửa liền gặp Thiên đi ngược chiều đến. Mây bám tay anh ta than thở thật nhỏ:

– Anh Khải quá đáng, dù sao cô ta cũng không sao rồi còn gì? Hung dữ như vậy dọa ch/ết em rồi.

– Em không góp phần gây chuyện thì sao phải sợ?

– Em không làm gì hết rõ ràng còn giúp cô ta mua đồ đó.

– Thật sự không làm gì?

Mây mím môi giận dỗi buông tay Thiên bỏ đi. Đáng lẽ anh phải an ủi bênh cô một chút chứ không phải lấy bộ mặt nghiêm túc ấy mà hỏi tội cô.

Vừa vào phòng, hắn còn chưa kịp nói gì đã lĩnh trọn cú đ/ấm như trời giáng vào mặt khiến cả người văng ra khỏi cửa.

– Mẹ nó, mày đưa người đi mà để thằng Lộ ng/ược đãi cô ấy như vậy sao?

Thiên lồm cồm bò dậy ôm bên mặt đ/au muốn n/ứt xương hàm giải thích:

– Cô ấy xinh quá nên tụi nó bị kích thích, dọc đường còn gặp chặng kiểm soát nên bọn em phải lội bộ đường rừng với thời tiết thất thường khiến cô ấy ốm. Em thề với anh rằng bọn nó chưa làm gì cô ấy cả.

– Chỉ là chưa làm thôi còn mày có dám thề chúng nó chưa chạm tay vào người cô ấy không?

– Thằng Lộ thì có nhưng mấy đứa còn lại thì em có thể đảm bảo.

Nhìn ánh mắt Lâm Khải, Thiên vội giải thích thêm:

– Thằng Lộ cũng chỉ cầm tay chân cô ấy thôi đã bị đ/ánh rồi. Nếu anh không tin thì đợi cô ấy tỉnh lại hỏi cho rõ, lúc ấy em sẽ đem người đến cho anh xử lí.

– Vì sao chú Sầm lại che cho thằng Lộ?

– Nó là cháu của bà Khuê, anh cũng biết bà ấy với chú Sầm là loại quan hệ nào mà? Mấy năm trước nó bị kết án nhưng được cứu ra rồi đến đây trố/n tr/uy nã.

– Nó đang ở đâu?

– Chú cho người đưa nó đi bệnh viện xử lí gắp đạn và điều trị rồi, vớt được cái mạng còn… chỗ đó bị cắt bỏ không thể chữa nữa.

Nghe đến đây sắc mặt Lâm Khải thoáng giãn ra. Anh phải cho gia đình Linh Đan một lời giải thích đầy đủ vì vậy trước khi về phải xử lí triệt để. Kẻ bắt Linh Đan là có chủ đích nhưng chú Sầm thì không hề hay biết cho đến khi được báo. Dây dưa vào với thế lực cảnh sát lớn như vậy là tạo khó khăn cho đường làm ăn của ông ấy.

Ông ấy đã lệnh đem trả người nhưng bọn nó lại trả nhầm nên Linh Đan đã đến đây cũng biết về tổ chức thì chuyện đã rẽ một hướng khác. Chỉ cần Linh Đan về nhà báo án, với thế lực gia đình càn quét một mẻ thì cả tổ chức sẽ sạch bong. Vì vậy họ muốn giết người diệt khẩu… kể cả cô ấy là con gái của quan chức cấp cao.

Trở thành bạn gái bất đắc dĩ của anh thì cô mới tạm thời an toàn…

*****

Linh Đan lần nữa tỉnh dậy, toàn thân tê dại không muốn nhúc nhích. Có lẽ lại là một giấc ngủ nhiều ngày, vừa tỉnh dậy cô đã thấy đói muốn bủn rủn tay chân. Nâng mình ngồi dậy, nhìn quanh một lượt, căn phòng này sạch sẽ hơn cả phòng y tế cô nằm nhưng vẫn là nơi đó. Trên người chỉ mặc một chiếc áo sơ mi nam rộng thùng thình, Linh Đan vội vã kiểm tra cơ thể mình, các vết b/ầm tím xước do bị đánh chỉ mới tan đi một chút còn lại không có dấu vết xâm hại. Bả vai đau khi tay phải vừa nâng lên, cô nhăn mặt trượt mông xuống khỏi giường. Đi chân trần trên sàn gỗ mát lạnh truyền lên cơ thể khiến cô rùng mình.

Căn phòng này không có mùi thuốc khử trùng nhưng thoảng mùi thuốc lá, có lẽ chủ nhân vừa mới còn ở đây. Với cơ thể đầy v/ết thương và đói muốn dính bụng vào lưng thì cô không có sức chạy, họ để cô ở nơi sạch sẽ như này thì tạm thời vẫn còn an toàn.

Trong phòng ngoài chiếc giường không lớn mà cô nằm còn có một bộ sofa trúc, một bàn làm việc trên đó có mấy chiếc máy tính, những cuốn sách xếp chồng và một tủ quần áo không lớn. Tất cả đều được sắp xếp gọn gàng ngăn nắp, ngó ra cửa không có người canh gác như trước, cô đóng cửa lại ngồi vào bàn mở một chiếc laptop lên với hi vọng nó sẽ được kết nối mạng.

Thế nhưng người dùng lại cài mật khẩu khiến tia hi vọng vừa nhen nhóm đã dập tắt.

– Tỉnh rồi sao?

Linh Đan giật mình tim đập thình thịch khi người vào phòng không một tiếng động. Cô c/ắn môi chầm chậm quay lại định giải thích nhưng khi nhìn thấy mặt người xuất hiện thì vừa ngạc nhiên vừa vui mừng phát khóc, nước mắt cứ vậy tuôn ra không ngừng.

Lâm Khải dập điếu thuốc hút dở vào gạt tàn tiến đến gần còn chưa kịp nói lời nào đã bị ôm cứng. Linh Đan ôm chặt thắt lưng anh, vùi mặt trên bụng anh khóc thành tiếng. Cô đã rất sợ, đã nghĩ bản thân chắc chắn sẽ ch/ết khi rơi vào tay gã đàn ông kia…

Anh đưa tay vuốt nhẹ tóc cô:

– Sợ lắm phải không?

Linh Đan gật lấy gật để càng ôm chặt hơn. Chẳng biết anh là người tốt hay xấu nhưng trong hoàn cảnh này, cô bám lấy anh chắc chắn sẽ an toàn.

Để cho cô khóc chán anh mới gỡ tay ra ngồi xổm dưới chân cô. Khuôn mặt Linh Đan đã không còn sưng, khóe môi còn chút v/ết rá/ch, da dẻ tái xanh gầy đi không ít. Anh biết cô nhưng không nói chuyện cũng không bắt chuyện khi cô nhắn tin hay gọi điện thoại làm quen, đây là khoảng cách gần nhất anh nhìn cô. Lần cuối cùng anh thấy cô là ở nhà hàng ba ba hôm đi ăn cùng Vân Anh.

Rõ ràng là một cô gái với ánh mắt trong veo đầy sức sống, năng động tự tin vậy mà bây giờ trước mặt anh không khác gì một con thỏ nhỏ trong đáy mắt chỉ có hoảng sợ. Mọi sức sống của tuổi 18 đều bị th/iêu trụi từ lúc nào…

Anh chạm tay nhẹ lau nước mắt vẫn âm thầm chảy trên má cô hỏi thăm:

– Hắn đã x/âm hại em chưa?

Cô lắc đầu rồi nước mắt lại rơi nhiều hơn. Dù chưa bị x/âm hại nhưng nghĩ đến hành động man rợ của hắn, sống lưng cô lại lạnh toát, toàn thân run rẩy muốn mở miệng nói mà không bật thành lời.

– Vậy là được rồi, tạm thời ở cạnh tôi em sẽ an toàn.

Lâm Khải nhổm dậy ôm ngang cô bế lên, Linh Đan c/ắn môi cong đôi mắt còn sũng nước nhìn. Trên người cô chỉ mặc duy nhất chiếc áo sơ mi còn không có đồ lót, cô cũng không dám động sợ bản thân thất lễ nhưng khuôn mặt sớm đã đỏ ửng. Dù sao cô cũng để anh vào mắt nhưng không được anh để ý nên chưa bao giờ nghĩ sẽ có lúc ở cùng mà anh còn chăm cô bất tỉnh mấy ngày qua. Bàn tay anh ram ráp lạnh lẽo chạm vào da thịt cô ấm nóng đem lại sự dễ chịu không ít.

Anh đặt cô nằm lại trên giường kéo chăn phủ lên người ghé mặt sát khuôn mặt đã đỏ như xát ớt của cô đè thấp giọng nói cứ như có người thứ ba ở đây:

– Tôi nói với họ em là bạn gái của tôi nên phối hợp cho tốt. Đợi xong việc tôi sẽ đưa em về nhà.

Linh Đan chớp mắt, suốt từ lúc bị bắt đến bây giờ ánh mắt cô mới lấp lánh sáng lên.

– Em không đồng ý cũng không có lựa chọn đâu.

Hơi thở của anh theo lời nói rót xuống mặt, cô có cơ hội nhìn anh thật gần, vốn dĩ bản thân thích anh vì đẹp trai nhưng không nghĩ khi nhìn gần thật gần như này càng đẹp hơn, dân xã hội đen nhưng da lại trắng, sống mũi cao, mái tóc bạch kim này rất hợp với đôi mắt sắc có màu xanh hiếm hoi kia…

Cô nhoẻn miệng cười muốn mở miệng trả lời “Em sẽ hợp tác” nhưng cổ họng cứ ứ lại không thốt thành lời. Có lẽ khi bị gã Lộ kia bóp miệng đòi nhổ răng cô đã bị dọa sợ quá mà nhất thời cổ họng bị khớp.

– Hãy vờ là cô gái ngốc nghếch, yếu đuối, luôn sợ hãi người lạ và không nói chuyện với ai ngoài tôi nghe chưa? Cứ vờ như em bị hắn tra tấn khiến tâm lí bị sợ được chứ?

Cô ngây ngốc nhìn bờ môi quyến rũ hơi ướt của anh mấp máy đến bất động rồi chỉ gật lại lắc nghe anh dặn dò. Khoảng cách hai người chỉ cách một tầng hơi thở, chỉ cần cô động đậy thì môi sẽ dính lên mặt anh ngay lập tức, phòng không có người nhưng anh lại nói vô cùng nhỏ, tư thế còn ám muội nữa.

Khi cô phát hiện ra có người vừa xuất hiện nơi cửa phòng thì môi anh đã dính xuống môi cô, lời nói càng nhỏ:

– Ngoan… phối hợp cho tốt.

Linh Đan chớp chớp mắt cũng không dãy dụa để im anh hôn mình dịu dàng lẫn ngọt ngào, cánh môi vốn bị thương hơi đau lại khô khốc được vỗ về.

Dường như anh hôn cô cho kẻ vừa xuất hiện thấy…

– Anh Khải, em mang cháo đến.

Anh vờ giật mình vội nhổm người rời khỏi môi cô. Linh Đan kéo chăn trùm lên mặt khi nó đã đỏ vô cùng. Trước kia cô chủ động tán tỉnh thì anh tránh như hủi còn chưa từng bắt chuyện. Bây giờ thì lại gần vô cùng còn vừa hôn nhau nữa…

Tim cô đ/ập thình thịch muốn bay cả ra ngoài. Anh dặn cô vờ là bạn gái nên có phải đây mới là khởi đầu thôi không?

Thậm chí cô còn chẳng có đầu óc để ý xem anh nói chuyện gì với người vừa xuất hiện. Chăn che mặt bị kéo xuống, gió len vào mát lạnh nhưng mặt cô vẫn nóng hầm hập, cô còn chưa thu lại nụ cười đã bị anh bắt gặp.

– Đói chưa, ăn chút cháo nhé! Em ngủ nhiều ngày rồi đấy.

– Vâng

Ngay sau đó bụng sôi èo èo, cô chớp mắt phát hiện mình vừa nói được rồi. Có anh sợ hãi đã dần tan biến, cô ngó khỏi người anh thấy không còn ai mới nói:

– Quần áo của em đâu?

Lâm Khải nhìn cô nắm chặt lấy mép chăn thản nhiên đáp:

– Tôi ném hết đi rồi, mấy ngày nay tôi thay đồ tắm rửa cho em nên không cần che nữa.

Nói xong anh xoay người ra khỏi phòng còn để Linh Đan ở lại trên giường không chỉ mặt đỏ mà người cũng đỏ. Sao trước kia cô cũng có người yêu nhưng lại không tim đập chân run ngượng ngùng khi đối mặt như này nhỉ?

Anh nhìn thấy người cô rồi sao? Còn tắm cho cô nữa ư? Cả người bỗng chốc rùng mình một cái càng xấu hổ hơn.

Xuống khỏi giường, Linh Đan ngồi sofa bưng bát cháo ăn. Chưa bao giờ cô ăn bát cháo tệ đến vậy nhưng để sinh tồn thì cần phải nhét vào bụng. Nhiều ngày cô chưa ăn uống, những ngày bị đưa đi toàn bánh mì khô nhét bụng nay mới được bát cháo ấm. Kể cả những lúc ốm ở phòng y tế, cơm họ đưa khô khốc không thì là những chiếc bánh tạm bợ.

Ấm bụng cơ thể vẫn còn mệt Linh Đan lại lần nữa lên giường chùm chăn đi vào giấc ngủ. Bây giờ cô không phải đề phòng ai nữa nên có thể yên tâm nhắm mắt vậy mà rồi trong giấc mơ cô lại thấy Lộ tay cầm chiếc kìm, mặt mày bặm trợn lăm lăm nhổ răng mình…

– Đừng… đừng đến gần tôi…

Cô choàng mở mắt thấy bản thân được ôm cứng lấy càng giãy dụa, gào khóc lớn hơn.

– Đan… là tôi… là tôi…

Tiếng khóc lập tức lắng lại, cô ngẩng mặt lên nhìn, tầng mây u ám sợ hãi trong mắt cuối cùng cũng tan ra. Cô lách mình ép thật sâu người vào lồng ngực anh thều thào:

– Em muốn được ôm chặt.

Lâm Khải ngồi hẳn lên giường nhấc cô ngồi trong lòng mình, vòng tay ôm siết chặt hơn. Cơ thể cô dần bình ổn không còn run nữa… anh nhẹ xoa tóc cô hỏi:

– Em gặp ác mộng sao?

– Em muốn gi/ết hắn…. em sợ hắn sẽ lại tìm em, tiếp tục đ/ánh em. Hắn c/ởi quần áo bắt em thỏa mãn hắn, em không làm hắn muốn nh/ổ răng em…

Từ lúc tỉnh dậy, đây là lời cô nói dài nhất rồi cứ vậy lại thiếp đi trong vòng tay ấm áp ấy một lần nữa.

Khi tỉnh dậy là chiều ngày hôm sau, ánh nắng chiều rọi qua cửa sổ rót lên mặt, Linh Đan dụi mắt tìm kiếm người liền thấy Lâm Khải ngồi bên bàn làm việc. Trong căn phòng tạm bợ yên ắng, tiếng anh gõ bàn phím vang vọng. Anh đeo headphone nên chưa phát hiện cô đã dậy xuống khỏi giường nhưng khi cô vừa đến đứng sau, anh đã nghiêng người ngửa mặt nhìn cô gỡ tai nghe xuống hỏi:

– Đỡ mệt chưa? Còn đ/au ở đâu không?

Cô không đáp lời anh liếc mắt nhìn màn hình máy tính, trên đó là một con số nhảy chóng mặt, tần sóng âm thanh nhấp nháy liên tục và cả những dãy số kí tự dài ngoằng khó hiểu.

– Anh đang làm gì vậy? Có phải giúp họ làm việc phi pháp không?

– Ừ

Anh đáp nhẹ bẫng như chuyện chẳng có gì quan trọng vậy. Cô nhìn anh trân trân nhưng Lâm Khải đã rời ánh mắt đi lượn tay trên bàn phím:

– Quần áo mua tạm cho em đã giặt khô rồi ở trong tủ, mau lấy đi tắm rửa rồi tôi đưa em ra ngoài ăn tối.

Cô đứng trước mặt anh cắn môi khuyên nhủ:

– Anh đừng làm việc xấu được không?

– Tôi không phải người tốt, tránh ra cho tôi làm việc.


               
Mẹo: Bạn có thể sử dụng các phím trái, phải, A và D trên bàn phím để chuyển giữa các chương.                
 
×           Ad Banner