Advertise here
Lời Yêu Không Ước Hẹn

Chương 36 + 37



#36 + 37

– Hôm nay ở lại đây nhé!

Khi chính thức hẹn hò, sức nóng trong tim như phải bỏng, cô e lệ gật đầu. Anh bế cô lên lầu đi tới phòng ngủ chính đến phòng tắm mới dừng lại đặt cô ngồi trên ghế.

– Đợi tôi pha nước tắm cho em hay có muốn xông hơi một chút không?

– Cũng được

Anh hành động rất nhanh chẳng mấy chốc phòng xông hơi đã nóng lên, tường kính bị hơi nước làm mờ mịt, mùi hương cỏ lan thoảng bay trong không khí. Anh đưa cho cô khăn tắm giục:

– Em cởi đồ đi.

– Có thể giặt sấy khô luôn quần áo không? Sáng mai em phải xuống xưởng kiểm tra đơn hàng sớm.

– Trong tủ có quần áo của em rồi.

Anh đứng sáp lại lần tay cởi khóa váy cô giải thích:

– Hôm nay vừa chuẩn bị cho em đồ dùng cá nhân.

– Sao lại sớm chuẩn bị vậy hả? Anh tự tin rằng em sẽ đồng ý sao?

– Chẳng phải em đã nhận lời rồi à?

Cô sượng mặt tức tối tự oán trách sự dễ dãi của mình, đáng lý ra phải để anh theo đuổi nhiều hơn mới phải.

Tắm xong ra ngoài, cô đã thấy Lâm Khải ngồi bên sofa tóc đã được sấy khô, miệng ngậm điếu thuốc hút được một nửa. Anh hút quá nhiều thuốc, có lẽ thời gian tới cô sẽ cai nghiện thứ ấy cho anh.

Máy sấy tóc được chuẩn bị sẵn, điện đã cắm ngay ngắn trên kệ, Linh Đan tủm tỉm cười trước sự cẩn thận của anh, bỗng chốc trong lòng càng ngọt ngào hơn.

Tiếng máy sấy tóc gọi anh giật mình quay đầu nhìn. Anh dập tắt điếu thuốc chưa hút xong đi đến:

– Tóc dài để tôi giúp em.

Cô không ngại lập tức đưa cho anh, tư thế thuận lợi ôm hông anh cọ cọ mặt vào cơ bụng đầy múi rắn chắc, mùi hương gỗ đàn cứ theo đó mà ôm ấp lấy cơ thể cô.

Tiếng máy sấy tóc ù ù bên tai, bàn tay anh nhấc từng lọn tóc luồn hơi ấm làm khô khiến cô dễ chịu vô cùng… có bạn trai cũng thật tiện quá đi mà.

Cô ngáp dài một cái, tiếng máy sấy tóc quá nhàm chán khiến cô buồn ngủ. Vòng tay ôm hông anh chặt chẽ, cả khuôn mặt gác vào vùng hông chắc chắn của anh nhẹ nhắm mắt.

Lâm Khải sấy khô tóc rũ mắt liền thấy gương mặt say ngủ của cô. Anh dùng một tay giữ cho cô khỏi ngã cất máy sấy vào tủ. Đem cô ôm vào lòng về giường, vừa đặt xuống Linh Đan ngọ nguậy nâng mí mắt nặng trĩu không rõ ràng chạm phải ánh mắt dịu dàng của anh.

– Làm em thức giấc sao?

Vừa mới ngủ đã thành giấc, cô mơ mơ màng màng cong khóe môi giọng nói mềm nhũn:

– Vâng

Anh vén tóc cô, chạm môi hôn lên chóp mũi cô, đường cong đẹp xuất hiện trên môi cùng ánh nhìn nóng bỏng.

– Vậy tôi chuộc lỗi nhé!

– Gì cũng được sao?

– Ừm

Cô nhoẻn miệng cười, ánh mắt còn vương cơn buồn ngủ lóe lên ý tinh nghịch:

– Anh dám đăng kí kết hôn với em không?

Có chỉ muốn kiểm nghiệm mức độ của mối quan hệ này, thực sự anh nghiêm túc hay chỉ là nhất thời nổi hứng thú và chọn cô như một cách giải tỏa ham muốn. Người phụ nữ tên Phương Ngân kia giống như cái gai trong lòng cô, không rõ quan hệ của họ là gì nhưng cũng rất khó để mở lời khi cô chưa từng thấy sự xuất hiện của người ta.

Quỳnh Trang nói đúng, cô không nên để tâm quá nhiều tới quá khứ của anh. Chỉ cần hiện tại, anh thật lòng với cô là được.

Hỏi vậy thôi chứ cô cũng không hi vọng nhiều, cứ yêu nhau thôi đã, có thể gắn bó cả đời là chuyện của sau này.

Lâm Khải chống tay nâng đầu dậy, bàn tay chậm rãi lướt trên sống mũi đến môi cô, sắc mặt nghiêm túc làm cô hối hận vì đã đưa yêu cầu. Chẳng biết anh suy nghĩ gì nhưng cô đoán anh lưỡng lự, đó là điều cô đã đoán trước nên không lấy làm phiền não. Anh có thể hứa hẹn để cô yên lòng, để dỗ dành cho mối quan hệ yêu đương vừa bắt đầu nhưng anh sẽ không làm vậy.

– Em chỉ…

Cô định nói chỉ đùa thôi nhưng lời còn chưa nói hết, anh đã dùng ngón tay chạm môi cô ngăn lại.

Anh cúi đầu hôn cô thật nhẹ, gương mặt thoáng giãn ra, chảy đầy trong đáy mắt là sự dịu dàng, âm thanh lời nói đủ nghe trầm ấm đem theo cả sự rung động quyến rũ.

– Em dám gả, tôi dám kí giấy kết hôn.

Cô ngỡ anh đùa nên rướn người vòng cánh tay trên vai anh tự tin nói:

– Có gì mà không dám chứ?

– Quyết định vậy đi, chúng ta sẽ đăng kí kết hôn ngay còn đám cưới khi nào em muốn tổ chức?

Thấy anh nghiêm túc bàn bạc, cô hơi choáng, mắt chớp chớp hỏi lại:

– Anh thực sự muốn kết hôn với em sao?

– Hối hận rồi hửm?

Vui không hết còn lâu cô mới hối hận.

– Khi nào anh cầu hôn thì chúng ta tổ chức đám cưới, nếu anh không sợ mình quá già thì đợi em tốt nghiệp đi.

– Cũng hơi già

Cô phá lên cười thành tiếng, hóa ra khi yêu thực sự và được đáp lại cảm giác lại tuyệt diệu như vậy. Cô sẽ thoải mái bày tỏ quan điểm, bớt đi sự ngượng ngùng còn anh thì ấm áp hơn rất nhiều.

– Em sẽ không chê anh già đâu.

– Lá gan em đâu lớn thế?

Lại bị anh bóc hết ruột gan, cô cắn mạnh lên cổ anh để lại dấu hôn đỏ chói. Ngỡ đó chỉ là chuyện phiếm, cô cũng không để vào đầu chỉ biết rằng anh sẵn sàng cưới mình.

– Tôi chưa từng coi em là chỗ để giải quyết nhu cầu của mình nhưng không thể phủ nhận em khiến tôi mất kiểm soát.

– Anh đã suy nghĩ kĩ chưa? Chia tay em rất khó đấy.

– Bé cưng, dính người thật chắc vào đấy.

Dưới ánh sáng mờ mờ, anh áp xuống một nụ hôn cuồng nhiệt, bàn tay men theo đường cong cơ thể bên dưới chạm nhẹ. Linh Đan ngả nghiêng né tránh bật cười thành tiếng. Lần đầu tiên cô nghe được sự dịu dàng từ ánh mắt đến lời nói và hành động như vậy.
Hóa ra người đàn ông lạnh lùng bao nhiêu khi yêu cũng có thể dịu dàng, trêu chọc ân cần mềm mại như nước hồ thu.

Ánh nắng nhạt rơi vào mắt đánh thức giấc ngủ sâu, Linh Đan uể oải di chuyển cơ thể mỏi nhừ xoay người lại tránh nắng rúc vào ngực người phía sau. Da dẻ anh mát lạnh dễ chịu vô cùng. Tối qua lúc yêu đương bắt đầu thời gian còn khá sớm nhưng kết thúc thì đã quá muộn, cô không dậy sớm nổi.

– Bé con, đêm qua nói muốn nhìn bình minh mà, mặt trời lên rồi kìa.

Chăn đệm nhà anh rất êm lại mềm mịn nằm như được ôm ấp không muốn dậy, cô lần nữa ôm chặt hông anh rúc mình thật chặt vào lòng đối phương mắt vẫn nhắm nghiền nũng nịu:

– Anh yêu, em muốn ngủ… người em mỏi lắm!

Cô thấy vòng tay ôm mình chặt hơn thì biết anh đã bị cô dỗ dành thành công nên nhoẻn miệng cười rúc rúc đầu tìm tư thế dễ chịu tiếp tục ngủ. Những tưởng chỉ ngủ thêm một lúc mà khi tỉnh dậy đã gần trưa. Bên cạnh không còn người, cô nhổm lên lấy điện thoại thì có cả đống cuộc gọi nhỡ, chuông điện thoại bị tắt ở chế độ im lặng hoàn toàn.

Gọi ngay lại cho Quỳnh Trang, vừa kết nối nó đã mắng ầm ĩ:

– Mày mất tích đâu mà không thấy vậy hả? Gọi điện không chịu nghe máy gì hết.

– Ngủ quên mất, cửa hàng có chuyện gì sao? Chết rồi cuộc hẹn với xưởng may.

– Không có gì, sáng nay nhiều việc quá, khách lại đông mà mày không thấy còn không gọi được nên hơi lo thôi. Hà Vy đi thay mày rồi, làm gì mà mệt đến mức quên hết mọi thứ vậy?

– Tao không sao, cảm ơn mày.

– Dở hơi

Linh Đan xoay người, sống lưng kêu rắc một tiếng cô liền rên lên đau đớn, đêm qua đã quá sức chịu đựng của cô rồi thì phải hay lâu chưa vận động nhiều như thế?

Nhớ đến chuyện mình đã đồng ý với Lâm Khải, cô thấy hoang mang mà tâm sự với bạn.

– Trang à?

– Ừ, sao vậy?

– Đêm qua tao ở nhà anh Khải, có phải là tao dễ dãi quá khi theo đuổi anh ấy không? Vốn định chờ thêm thời gian nữa nhưng rồi lại sợ anh ấy đổi ý. Mày hiểu cảm giác này đúng không? Kiểu nửa muốn nửa không và vẫn hoang mang ấy.

– Yêu đi đừng sợ, tình yêu mà tính toán quá cũng không hay cứ làm theo con tim mày mách bảo. Anh ấy quan tâm mày lắm đấy đừng nhìn bề nổi mà phân tâm. Hôm nay nghỉ làm hẹn hò đi nhé baby.

– Không cần… chiều tao qua…

Cô còn chưa nói hết, bên kia đã ầm ã tiếng Quỳnh Trang hô lên:

– Hôm nay Linh Đan đi hẹn hò bạn trai, mọi người đừng làm phiền cô ấy nhé!

Sau đó là tiếng ngắt kết nối không chút nhân nhượng. Cô mỉm cười có chút xấu hổ vo xù tóc úp mặt xuống gối. Trước kia thì cô khuyên nó cứ mạnh dạn theo đuổi bây giờ thì ngược lại… không biết lí do cho sự thay đổi của Lâm Khải là gì nhưng cô cảm nhận được sự yêu chiều của đối phương khác hẳn với lúc ở căn cứ.

Cửa phòng mở ra, cô hơi ngẩng mặt nhìn lên, Lâm Khải đã quần áo chỉnh tề đem theo hơi lạnh và mùi thuốc lá nhạt vào phòng.

Ngồi xuống giường, anh vuốt thẳng những sợi tóc rối che trên mặt cô, bàn tay lạnh chạm vào má khiến cô thoáng rùng mình. Rất nhiều buổi sáng ở căn cứ, mở mắt ra thấy nhau nhưng hôm nay cảm giác hoàn toàn khác lạ. Vẫn là không gian tĩnh lặng nhưng hôm nay sự ấm áp dịu dàng lan đầy đáy mắt anh.

Trườn nửa người ra khỏi chăn, cô nhấc đầu gối lên chân anh, áp hẳn mặt vào bụng, vải áo sơ mi mềm mại cọ vào làn da mẫn cảm. Người làm nghề thời trang như cô giờ mới chịu để ý đến chất liệu quần áo đối phương mặc, chất liệu vải may áo cao cấp nhẵn mịn trơn mượt không giống với áo anh mặc khi ở tổ chức. Ở đó cô hay mặc áo sơ mi của anh nên càng phân biệt được sự khác nhau… chiếc áo anh đang mặc được may bởi loại vải sợi sồi khan hiếm và đắt đỏ, nhẹ chạm tay vào có thể cảm nhận được độ mịn mượt của sợi vải.

– Em định lau nước dãi vào áo tôi hả?

Cô buông tay nắm áo của anh ra, sợi vải lập tức trở về dáng vẻ thẳng thớm ban đầu. Càng tìm hiểu, cô càng thấy mình là kiểu chuột sa chĩnh gạo. Vốn đã nghĩ anh làm ăn phi pháp nên giàu ai ngờ người ta thừa kế tập đoàn tài chính phải mất vài tháng mới liệt kê được hết tài sản.

Áo anh mặc bằng vài tháng lương của cô ở KT nên ai mà dám lấy lau dãi chứ? Ban đầu mê sắc người ta còn bây giờ hình như cô chuyển sang mê tiền rồi….

Mũi bị búng một cái, Linh Đan cười gượng lồm cồm bò dậy dụi dụi hai mắt cho tỉnh táo hẳn, hai cánh tay như không xương vắt lên cổ anh kêu ca:

– Em bị anh rút cạn sức rồi… vừa mệt vừa đau.

Nương theo ánh mắt anh, cô chớp mắt nhìn dây áo ngủ trượt khỏi vai lộ nguyên một bên ngực đầy vết hôn cắn.

– Còn dụ dỗ được chứng tỏ em không đau.

– Em không có

Cô chỉ muốn dựa dẫm làm nũng anh thôi sao lại biến thành bộ dạng không đứng đắn rồi. Kéo dây váy ngủ lại, cô buông anh tự mình xuống khỏi giường nhưng không ngờ lại lảo đảo ngã khi chân bị chuột rút. Cả người được ôm lại, anh rũ mắt nhìn cô khóe môi giương ý cười trêu chọc.

– Không đi nổi thì thực rất đau rồi.

Anh cúi người bế ngang cô lên vừa đi vào phòng tắm vừa tủm tỉm cười.

– Anh ra ngoài đi

– Xấu hổ à?

Cô nhẹ gật đầu. Bộ dạng ngoan ngoãn như mèo nhỏ này của cô khiến tâm tình anh dễ chịu bèn nhấc tay xoa đầu cô một cái nở nụ cười tươi rói:

– Nhanh xuống ăn trưa, tôi đã lấy số đăng kí kết hôn rồi.

Nói xong anh rời đi để lại cô ngơ ngác bất động, anh không coi những gì hôm qua họ nói là thật ấy chứ? Có ai vừa mới hẹn hò chưa được một ngày đã đăng kí kết hôn rồi không?
Sau khi đã quần áo chỉnh tề, cô vội vàng xuống phòng ăn để hỏi cho rõ ràng. Cô còn chưa nói cho gia đình chuyện hẹn hò nữa mà đã kết hôn luôn rồi. Mẹ biết chắc chắn sẽ mắng cô dại cho mà xem.

Lâm Khải ngồi bên sofa với máy tính đặt trên đùi, miệng còn ngậm điếu thuốc đang cháy. Linh Đan sà đến rút điếu thuốc ra dập vào gạt tàn. Anh nheo mày, ánh nhìn không hài lòng, cô liền nhổm mình hôn vào môi anh thật nhẹ dỗ dành:

– Anh có thể hút thuốc ít đi được không?

Sự không hài lòng lập tức chuyển thành ôn nhu ngọt ngào:

– Tôi sẽ chú ý không hút trước mặt em.

– Ý em không phải vậy, hút nhiều hại sức khỏe nên muốn anh giảm bớt thôi.

Anh gập máy tính lại để lên bàn vươn tay kéo cô ngồi vào lòng, vòng eo thon gọn bị anh ôm trọn bằng một tay. Anh cúi đầu hôn cô thật sâu khiến phổi cô không đủ dưỡng khí mới thả ra nở nụ cười tính toán đưa yêu cầu:

– Em dọn đến đây ở giúp tôi cai thuốc.

– Mẹ biết em đã nghỉ rồi nên gọi về nhà rồi.

– Về nhà thì em sẽ không thể đi qua đêm rồi.

Linh Đan gật đầu xác nhận, anh nắm tay cô vân vê hỏi:

– Vợ chồng thì phải ở cùng nhau phải không?

Cô chớp mắt nhớ lại lời anh vừa nói bèn nhấn mạnh:

– Vợ chồng thật sao?

– Trông tôi giống như đang đùa cợt lắm hả?

Sắc mặt anh thoáng chững lại không còn ý cười, đáy mắt biểu lộ rõ sự nghiêm túc. Cô nhẹ lắc đầu cắn cánh môi dưới nói:

– Em chỉ trêu đùa thôi anh đừng nghĩ là thật.

Ngay lập tức, sắc mặt anh tối tăm thấy rõ, chút dịu dàng nơi đáy mắt đã biến thành lạnh băng, cánh tay ôm nơi eo cô siết lại một lực. Linh Đan bị dọa sợ không dám nhìn anh mà cúi đầu như đứa trẻ phạm lỗi nghiêm trọng. Biết mình lại làm anh giận, cô mím môi nghĩ cách dỗ dành, còn chưa nghĩ ra cách bên tai đã vang lên giọng trầm thấp dọa nạt:

– Em chỉ muốn yêu đương chơi bời phải không?

Nghe câu hỏi, cô ngẩng phắt lên đối diện với sự hung dữ của anh liền lắc đầu cật lực. Cô không có ý đó chỉ là kết hôn thì quá vội vàng, hai người chưa hiểu gì về nhau hết. Tự dưng cô lại thấy anh gấp gáp chuyện này một cách bất thường nhưng lại không nhìn ra lí do.

Sau khi ăn trưa no nê, anh chọn đồ cho cô mặc rồi đi thẳng tới ủy ban đăng kí kết hôn.
Hai người kết hôn nhanh như chớp, kí tên vào đăng kí rồi, cầm giấy kết hôn rồi mà cô vẫn ngơ ngác không thực chút nào. Cô chê Quỳnh Trang lấy chồng sớm quá chưa chơi đủ mà nay cô cũng mới 19 tuổi đã kết hôn với người không bao giờ nghĩ tới nhất.

Nhìn vào đăng kí trên tay, cô chớp mắt hỏi:

– Bây giờ em giới thiệu với mọi người anh là chồng em hả?

– Vợ à, em thích sao cứ làm, thoải mái là được.

Anh nắm tay ra xe, cô cứ mắt chớp chớp mồm há ngoác ra với cái danh xưng “vợ” vừa bay ra từ miệng người đàn ông kiêu ngạo này. Rõ ràng vài tháng trước, cô theo đuổi, anh chạy như tránh tà mà nay cô đã là vợ người ta rồi.

Ngồi trên xe, cô cứ nhìn tên hai người trong đăng kí kết hôn mà vẫn thấy ảo kinh khủng. Nhìn chán tên lại nhìn người đang nghiêm túc lái xe, cô véo má mình một cái… không đau lắm nhưng có cảm giác.

Chụp đăng kí kết hôn gửi sang vào nhóm, Hà Vy là người đọc đầu tiên lập tức gửi lên icon ngất xỉu với một loạt dấu hỏi chấm.

Ngay sau đó, điện thoại đổ chuông báo cuộc gọi video call của Quỳnh Trang. Cô nhìn sang Lâm Khải rón rén ấn nhận, không cho cô trình bày, Quỳnh Trang đã tuôn lời như nước lũ:

– Vừa sáng nay mày còn do dự có nên yêu đương với anh ấy không sao giờ đã đăng kí kết hôn rồi hả Đan? Mày không sợ bị lừa hay sao mà chưa hưởng thụ yêu đương đã kết hôn rồi? Lỡ như không hợp nhau là mày có một đời chồng đấy nhé! Mày còn chưa hiểu hết anh ấy nữa cơ mà.

Xe phanh gấp, Linh Đan chúi mặt về phía trước, trán được tay anh đỡ lại. Điện thoại trên tay cô biến mất sang tay Lâm Khải. Bên kia bỗng chốc im lặng như tờ, giọng Lâm Khải vừa trầm vừa dọa nạt:

– Trang, em giỏi nhỉ?


               
Mẹo: Bạn có thể sử dụng các phím trái, phải, A và D trên bàn phím để chuyển giữa các chương.                
 
×           Ad Banner