#42
– Chị cầm phiếu khám đến phòng bác sĩ đi sắp đến số rồi.
Linh Đan giật mình khi y tá nhắc nhở, vội vàng cầm lấy sổ khám bệnh của mẹ và mấy tờ phiếu đem kẹp vào nhau, ánh mắt vẫn dõi theo đoàn người dần đi về phía đối diện.
Đến nộp phiếu khám, ngồi xuống ghế đợi nơi cửa phòng khám, cô mở điện thoại ra, tin nhắn gửi cho anh vẫn chưa được đọc. Anh hẹn sáng nay đón cô đi làm sao lại quên được.
Nhớ đến dáng vẻ bệnh tật yếu ớt của cô gái kia, trong đầu cô liền hiện lên cái tên Phương Ngân. Qua ánh mắt, sắc thái của Lâm Khải, cô có thể khẳng định trong lòng anh, cô ấy rất quan trọng.
– Sao tự dưng con lại thở dài?
Mẹ đi vệ sinh về từ lúc nào cô còn không biết, hiện tại mẹ cũng đang rối rắm chuyện của ba lại đang khám bệnh nên cô chẳng thể để bà lo lắng.
– Rảnh rỗi quá sinh nông nổi thôi mẹ.
Đúng lúc y tá gọi vào phòng khám, cô đứng dậy đi cùng bà vào phòng. Trước kia khi phát hiện bệnh mẹ giấu cả nhà tự âm thầm đến viện điều trị để không ai lo lắng may mà ba phát hiện ra. Sau này bà đi khám luôn có người đi cùng, ba hay đưa mẹ đi vậy mà hôm nay cũng lại quên.
Có phải khi đàn ông thay lòng thì sự quan tâm của họ cũng không cánh mà bay. Nhìn mẹ, cô không thể tưởng tượng nổi nếu thực sự ba ng/oại tình.
Khám xong, sức khỏe không có gì lo ngại nên bà đến tập đoàn luôn còn cô cũng trở về cửa hàng. Quỳnh Trang vừa thấy cô đã ồn ào:
– Ơ tao đã bảo cứ nghỉ tân hôn đi cơ mà, sao vẫn đi làm thế?
– Chưa có kế hoạch gì cả.
Bỏ túi xách, đá giày ra đi đôi dép trong văn phòng cho dễ chịu, Linh Đan mở tủ lạnh lấy chai nước uống một hơi mà cổ họng vẫn có cảm giác khát.
Hà Vy nhìn chằm chằm bạn rồi liếc mắt sang Quỳnh Trang, cả hai đều đọc ra ý nghĩ của đối phương. Dù mới kết thân với nhau từ khi vào đại học nhưng thời gian ở cạnh nhau quá nhiều nên chỉ nhìn sắc mặt Linh Đan là họ đoán ra nội tình.
Hà Vy phi thẳng ghế đến bàn Linh Đan chống cằm hỏi:
– Cãi nhau với chồng à?
– Không
– Thế sao nhìn mày tâm trạng thế?
Quỳnh Trang cũng hóng hớt không chớp mắt chờ đợi. Linh Đan cũng chẳng muốn giấu bạn nên vừa ngồi xuống ghế đã thở dài tâm sự:
– Tao đã thấy Phương Ngân rồi.
– Thật không?
Hà Vy chẳng để bạn nói tiếp đã hỏi:
– Có phải cô ta lại là bạch liên hoa vì lí do gì đó mà bỏ rơi anh Khải, giờ thấy anh ấy có mày lại quay về giành không?
Quỳnh Trang căng thẳng hỏi:
– Và rồi anh ấy chạy ngay đi khi cô ấy gọi hả?
Họ không ngờ Linh Đan lại gật đầu. Hai đôi mắt mở to vì sốc, vừa mới kết hôn chưa đủ một ngày thôi sao chồng đã ngoại tình ngay với tình cũ được rồi.
Quỳnh Trang tức giận đập bàn:
– Thật quá đáng, tao đã bảo mày phải từ từ rồi cơ mà. Rồi có phải đêm qua anh ấy bỏ rơi mày mà ở chỗ cô ta không?
– Ừ
– Để tao gọi mắng anh Khiêm
Linh Đan giữ điện thoại trong tay Quỳnh Trang lại lắc đầu nói:
– Không như chúng mày nghĩ đâu, cô ấy hình như bị bệnh thì phải. Lúc nãy đưa mẹ đi khám, tao nhìn thấy họ ở cạnh nhau nhưng cô ấy rất gầy, yếu ớt còn da dẻ trắng xanh như tàu lá chuối ấy trông rất đáng thương.
– Rồi mày có đến hỏi cho rõ không?
– Không, họ đi cùng bác sĩ nên tao không muốn làm anh Khải khó xử.
Cả ba không hẹn nhau mà cùng thở dài, Linh Đan dặn Quỳnh Trang đừng nói với Gia Khiêm, chuyện riêng của vợ chồng cô nên để Lâm Khải tự nói ra sẽ tốt hơn. Nếu anh đã lựa chọn cô để kết hôn chứng tỏ quan hệ với Phương Ngân không có gì mờ ám. Tất cả những việc anh làm với cô đều có thể nhìn thấy sự chân thành.
Dù họ có từng yêu nhau hay có bất kì quan hệ nào thì hiện tại cô mới là vợ anh.
Xưởng gửi hàng mới đến nên cả ba người cũng chẳng có thời gian mà nghĩ ngợi.
******
Bác sĩ chủ trị đề xuất Phương Ngân ở lại bệnh viện thêm một tuần để theo dõi thêm rồi sẽ cho xuất viện. Lâm Khải chuyển cho cô sang phòng bệnh có người chăm sóc cả ngày.
– Anh, em khỏe rồi không cần lãng phí như vậy?
– Đừng để ý đến kinh phí, anh phải về làm việc nên có điều dưỡng chăm em sẽ tốt hơn. Có chuyện gì cần thì gọi cho anh.
Đưa cho cô một chiếc điện thoại mới đã đăng kí sim, anh hướng dẫn qua là cô biết cách sử dụng. Phương Ngân thấy điện thoại anh có cuộc gọi đến suốt mà anh không bắt máy thì đoán bạn gái anh tìm nhưng cũng không dám hỏi.
– Trở thành người thừa kế thì anh sẽ về Thụy Điển làm việc sao?
– Không, anh sẽ chuyển dịch trụ sở chính về đây.
Chuyện người thừa kế còn chưa chính thức công bố vậy mà ông Kiều đã biết chứng tỏ ông ta vẫn luôn để ý tới anh. Đã nhiều năm rồi, anh phải đổi hướng ra ánh sáng còn bọn chúng ở trong tối. Nếu thực sự chỉ vì mẹ và dì nắm được bí mật mà bị ám sát thì sẽ không còn nguy hiểm nhưng nếu mục đích không dừng ở đó thì chuyện sẽ chưa thể kết thúc.
Vụ án của mẹ và dì kết thúc nhanh chóng, dữ liệu không còn nhưng chắc chắn đường dây ấy lớn mạnh có chống gậy của người có quyền. Nhiều năm tầm ngắm của anh cũng rơi vào rất nhiều đối tượng quan chức cấp cao nhưng khi điều tra đến tận cùng thì lại không liên quan.
– Anh đã tìm được kẻ chủ mưu s/át hại mẹ chúng ta chưa?
Lâm Khải xếp thuốc vào tủ nhẹ lắc đầu.
– Chuyện ấy có anh lo đừng bận tâm.
– Khi đó em đã nghe thấy bọn chúng nhắc tới tên người cầm đầu. Hiện em chưa nhớ được tên chính xác nhưng sẽ cố gắng.
– Không nhớ được thì thôi. Nghỉ ngơi đi, anh phải đi rồi. Nếu ba con họ đến mà không muốn gặp thì đừng gặp. Anh dặn bệnh viện không cho ai biết phòng của em rồi. Lát nữa anh cho hai vệ sĩ qua bảo vệ em.
– Tối anh có qua không?
Thấy anh tần ngần chưa trả lời, cô khẽ nói:
– Em vẫn nhớ đến buổi tối hôm ấy nên sợ, cho em vài ngày làm quen được không?
– Anh không hứa được nhưng sẽ sắp xếp người ở cạnh em, yên tâm đi đừng lo.
Anh ra tới cửa rồi, cô nhoài người nói theo:
– Em sẽ đợi anh đến.
Ra khỏi phòng bệnh, anh mới ấn trả lời điện thoại đang không ngừng rung:
– Chú Vương, ông cử chú sang làm trợ lí cho cháu chứ không phải làm cha cháu. Ngoài việc của tập đoàn đừng nhắc cháu phải làm gì?
Chẳng để cho người ta kịp trả lời, anh đã tắt điện thoại. Lúc này anh mới nhìn thấy tin nhắn của vợ gửi từ tối qua. Lên xe, anh tranh thủ gọi lại cho cô nhưng điện thoại đổ chuông đều đặn mà không kết nối.
Về văn phòng, lần nữa gọi điện cho vợ trước khi làm việc nhưng Linh Đan vẫn không nghe máy. Lướt vào page của cửa hàng, anh nhoẻn miệng cười nhìn người đang vui vẻ livestream giới thiệu sản phẩm mới.
Người không bao giờ bình luận trên mạng xã hội như anh đã miễn cưỡng mà để lại bình luận “Vợ à, em thật xinh đẹp!”
Chú Vương có mặt đem theo chồng văn kiện đặt lên bàn nên Lâm Khải tắt điện thoại bỏ sang một bên.
– Chủ tịch Lâm nói cậu gọi lại cho ông ấy sau khi có thời gian.
Anh nhàn nhạt đáp lời:
– Bây giờ cháu không có thời gian.
Lúc này còn xuất hiện một người đàn ông cao lớn, cổ tay xăm hình thượng long, toàn thân mặc âu phục đen tuyền xuất hiện. Lâm Khải ngả người ra ghế, chân gác lên bàn giới thiệu:
– Chú Vương, đây là Nguyên trợ lí mới của cháu, từ nay hai người trao đổi công việc. Chú cần gì cứ nói với cậu ấy là tới tai cháu.
Nguyên lễ phép cúi đầu chào còn ông chú lớn tuổi kia không được vui trước sự đối nghịch của Lâm Khải. Tất cả những người được điều sang đây đều đang bị Lâm Khải dần kiểm soát hoặc tự động xin về hoặc sẽ nhận được lệnh điều chuyển vị trí.
Điện thoại văn phòng đổ chuông, Nguyên nhanh nhẹn nghe máy rồi hạ âm giọng nói lại với Lâm Khải:
– Chủ tịch Lâm gọi, anh có nghe không ạ?
Lâm Khải nhẹ gật đầu vẫn ngồi nguyên tư thế lười biếng không nhận điện thoại. Nguyên liền hiểu ý mà ấn mở loa ngoài.
– Lâm Khải, cháu làm gì mà ông gọi mãi không nghe máy vậy?
– Ông biết cháu bận rồi còn hỏi câu thừa thãi vậy, cháu nói chuyện với ông một phút nên có chuyện gì hãy nói đi ạ.
– Nghe ông Kiều báo Phương Ngân đã tỉnh rồi phải không? Nếu vậy thì cháu có thể kết hôn với con bé mà không cần…
Anh ngắt lời:
– Cháu đã kết hôn rồi, chú Vương chưa báo ông sao?
– Kết hôn rồi sao? Con bé vừa tỉnh thôi mà.
– Ai nói với ông cháu kết hôn với Phương Ngân chứ? Cháu sẽ cho trợ lí cập nhật hồ sơ trên văn phòng thông tin của tập đoàn. Còn vợ cháu là ai đợi cháu có nhã hứng sẽ dẫn sang chào hỏi ông bà. Nhiệm vụ ông giao cháu đã hoàn thành còn giờ ông có thể để cháu làm việc được chưa?
Chỉ một cái liếc mắt của Lâm Khải, Nguyên đã hiểu ý mà ấn tắt cuộc gọi. Đối phương có muốn nói thêm gì cũng không thể nữa.
Lâm Khải gửi sang cho chú Vương giấy đăng kí kết hôn che thông tin cơ bản của Linh Đan nhắc:
– Phiền chú gửi cho ông ngoại và cập nhật vào hồ sơ cá nhân của tập đoàn.
Chú Vương nhìn bức ảnh vừa load xong, dấu đỏ rõ ràng, ngày đăng kí là hôm qua định hỏi gì đó rồi lại thôi, lặng lẽ ra khỏi phòng gửi thông tin đi cho ông ngoại Lâm Khải.
“Chủ tịch Lâm, đây là giấy đăng kí kết hôn của thiếu gia.”
*****
Tan làm đã muộn, Lâm Khải quyết định không qua bệnh viện nữa mà đăng kí dịch vụ điều dưỡng chăm sóc có mặt tại phòng qua đêm cùng Phương Ngân. Khi cầm đến điện thoại, anh mới phát hiện ra cái bình luận của bản thân đã được vô số lượt thích và trả lời bình luận. Lượng truy cập xem trang cá nhân của anh cũng tăng bất thường, ai nấy chắc đều thất vọng vì trên đó anh chẳng đăng gì đến bức ảnh đại diện cá nhân cũng chỉ hai màu đỏ đen.
Trong số bình luận ấy, anh chỉ thả tim cho lời đáp chỉ có vài cái chấm than của vợ. Chồng khen xinh chí ít cũng nên đáp lại lời ngọt ngào, chấm than của cô có ý nghĩa gì vậy? Trong ngôn ngữ yêu đương không ai sử dụng nó cả.
Rời văn phòng khi trời đã đầy trăng sao, Nguyên cũng từ văn phòng đi ra lên tiếng:
– Em đang định sang tìm anh.
– Có chuyện gì?
– Phương Nguyệt tiếp cận ba vợ anh không biết có mục đích gì? Cô ta được đưa vào các bữa tiệc ngoại giao, hình như đã làm quen được với ông ấy.
– Điều tra tường tận đừng có hình như, tìm người đứng sau đưa được cô ta vào đó càng nhanh càng tốt.
– Vâng
Vào thang máy, chợt nhớ ra chuyện, Lâm Khải giữ cửa thang máy:
– Giao dịch mua cho tôi một căn hộ dưới tầng 19, càng sớm càng tốt.
– Hiện tại tầng ấy đã kín hết nhà rồi anh, có thể mua tầng khác không?
– Cậu ở tầng bao nhiêu?
– 19 ạ
– Vậy bán lại đi, giá gấp rưỡi thị trường rồi cậu mua căn khác tầng nào cũng được.
Thang máy đã đóng rồi, Nguyên mới ngẩn người tiêu hóa hết ý. Nhà đó anh mới dọn đến ở còn chưa được một tháng nữa. Phải mất vài tháng mới thiết kế được theo ý mình giờ nhường lại ư? Mà sếp mua cho ai?
Chợt nhớ tới Phương Ngân, anh lắc đầu lẩm bẩm:
– Để bạn gái và vợ ở gần nhau như vậy liệu có gây ra cháy nhà không?
Anh còn chưa kịp rời công ty, Lâm Khải đã gọi điện:
– Tầng 16 có nhà bán, cậu liên hệ mua đi ngày mai dọn khỏi nhà luôn cho tôi.
– Vâng thế có cần cho thiết kế lại nhà không anh?
– Không cần, cô ấy đơn giản nên ở tạm như vậy đã. Sắp xếp làm hồ sơ cho Phương Ngân học lại đại học rồi gửi qua chỗ tổng giám đốc Gia Phúc.
– Chỉ là đi học thôi có cần kinh động đến sếp bên ấy không anh?
– Có, nếu không thì cậu bỏ tiền chạy cho cô ấy đi học đi.
– Không, em có tiền đâu. Tiền học của em còn là anh tài trợ cơ mà nên tốt hơn vẫn là anh lo nhưng mà…
Ngập ngừng một chút, Nguyên đè giọng góp ý:
– Anh đừng để vợ biết chuyện không cô ấy sẽ ghen đấy ạ.
– Linh Đan rất hiểu chuyện, cậu bụng dạ hẹp hòi đừng nghĩ vợ tôi cũng thế?
– Nhưng mà đa số phụ…
Anh còn chưa nói hết đã nghe thấy tiếng tút dài.
******
Linh Đan tan làm liền mời nhân viên cả cửa hàng đi ăn tối để chúc mừng bản thân đã kết hôn. Mọi người khui bia chúc mừng liên tục cô không từ chối uống thật nhiều. Thấy Lâm Khải gọi đến, cô không cho anh biết đang nhậu nhẹt nên tắt máy nhắn lại: “Em ở nhà mẹ mấy ngày, anh bận thì cứ làm việc đi đừng bận tâm đến em.”
Nhắn xong, cô kéo điện thoại ở chế độ máy bay tránh bị làm phiền. Sau khi ăn uống no say, cả đám kéo nhau đi quán hát. Linh Đan cầm micro nói lớn:
– Các cô có nhã hứng để mấy anh trai cơ bụng cuồn cuộn đến mua vui không thì order luôn.
Trong phút chốc, trong phòng toàn tiếng la ó kích động đồng tình ủng hộ. Quỳnh Trang ôm bụng bầu phản đối:
– Không được, như thế còn ra thể thống gì nữa. Các cô đợi tôi sinh xong rồi hãy xõa được không?
– Yên tâm, bầu bí ngắm trai đẹp thì con của mày sẽ đẹp trai.
Quỳnh Trang còn chưa được thưởng thức thì Gia Khiêm đã đến đón ép cô về cho bằng được. Để cuộc vui không bị phá hỏng, Hà Vy cùng Linh Đan nhiệt tình đuổi người.
Quỳnh Trang tức anh ách khi chưa hát bài nào, cũng chưa kịp ngắm xem dàn trai bao vừa vào phòng xấu đẹp ra sao.
– Sao anh đón em sớm vậy chứ? Người ta còn chưa chơi xong mà.
Gia Khiêm liếc nhìn vợ ghét bỏ. Anh chưa lái xe đi mà lần lượt gọi điện cho Duy và Lâm Khải với cùng nội dung thông báo:
– Vợ các cậu đang chơi tr/ai b/ao trong phòng karaoke kìa, mau đến mà đón về đi.