#50
– Ai cho anh vào nhà tôi?
– Đừng giận, tôi sẽ giữ bí mật đến khi em ly hôn. Lúc đó sẽ gặp em chịu trách nhiệm.
– Đồ khốn… tại sao anh làm vậy hả?
– Ly hôn đi, tôi sẽ cho em biết lí do.
Điện thoại đã tắt ngấm, cô run rẩy sợ hãi cắn môi chảy cả máu. Dù cố gắng trấn an mình nhưng khi nhìn thấy bức ảnh hắn chụp cô nằm trên giường, chăn đắp ngang ngực thì cô sụp đổ hoàn toàn.
Nhớ lời hắn nói, cô hoảng loạn lao ra khỏi nhà, chạy chân trần trên thang bộ xuống tầng 19. Nhất thời còn chưa nhớ ra số nhà Phương Ngân ở nhưng ngay lúc ấy, cô đã thấy Lâm Khải đi ra từ cửa phòng căn hộ 1906, tay anh còn đang vội vàng cài cúc áo. Phương Ngân từ trong nhà vẫn còn mặc váy ngủ ôm chầm lấy anh khóc lóc:
– Lâm Khải, nghe em giải thích.
Cô ta bị anh đẩy ngã. Thái độ sắc mặt của anh lạnh như đá, hàng lông mày gần dính vào nhau trông rất đáng sợ.
Linh Đan cười thành tiếng, mắt nhòe nước đánh động hai người.
Lần đầu cô thấy anh hốt hoảng run run gọi tên cô:
– Linh Đan
Phương Ngân nhìn thấy cô liền bước tới vội vã giải thích:
– Không như em nghĩ đâu, chỉ là sự cố…
Chẳng để cô ta nói hết, Linh Đan đã vung tay lên tát thật mạnh xuống, âm thanh chát chúa vang lên cũng là lúc Phương Ngân ngã nhào xuống đất. Cô biết chắc chắn mình đã bị cô ta tính kế rồi nhưng trong lòng đau đến mức tê dại, uất hận vằn lên đáy mắt. Cô muốn gi/ết chết cô ta ngay lập tức.
Vừa thấy Lâm Khải tiến đến muốn ôm mình, cô liền lùi lại:
– Đừng động vào tôi, bẩn!
– Em bình tĩnh nghe anh nói…
Cô lau nước mắt cứ thi nhau chảy đến mất kiểm soát, cố lấy bình tĩnh hạ giọng:
– Cả hai người lên nhà đi.
X/é mặt nhau trước mắt người khác không phải là phong cách của cô. Dù trong lòng hoảng sợ, uất ức đến run cầm cập, từng bước chân cô nặng trĩu trở về nhà. Nước mắt không cầm nổi thi nhau rơi, càng lau càng nhiều nên cô mặc nó chảy.
Vừa vào nhà, Lâm Khải lần nữa muốn ôm cô nhưng ánh mắt căm ghét của cô khiến anh sững người. Cô nhìn sang Phương Ngân, bộ váy ngủ hở hang đã không thể che giấu những dấu tích còn để lại trên da thịt cô ta.
Linh Đan bất ngờ cười chua chát đay nghiến:
– Tôi trả tự do cho anh, trả hai người về với nhau đấy. Không cần phải lén lút nữa đâu.
Từng lời nói ra như nặng tựa ngàn cân kéo tâm tình cô muốn kiệt quệ. Trong lồng ngực, trái tim bị bóp nghẹt đến không muốn đập.
– Vợ… nghe anh giải thích.
Cô lùi xa anh hơn, mắt nhòe lệ cười mà nước mắt rơi đẫm mặt:
– Anh ngủ với cô ta còn muốn giải thích gì nữa.
Lâm Khải vò đầu bứt tai gập người bất lực, hốc mắt đỏ hoe cứ giơ tay muốn đến gần cô lại lùi xa hơn.
Linh Đan phát điên mà gào lên:
– Vì anh ngủ với cô ta không về nhà mà tôi bị cư/ỡng bức anh có biết không?
Sắc mặt anh tái nhợt, kinh hoàng nhìn cô. Sự cao ngạo điềm tĩnh của anh đã bị sụp đổ, giọng nói run rẩy:
– Em nói gì vậy?
– Không tin hả? Anh hỏi người yêu cũ của anh đi chắc cô ta biết đấy.
Anh quay lại trừng mắt nhìn Phương Ngân quát:
– Cô đã làm gì vợ tôi?
– Em không làm gì cả, đêm qua chúng ta ở cạnh nhau…
Lời cô ta nhỏ dần đến ngừng hẳn khi bắt gặp ánh mắt sắc lạnh như sắp gi/ết người của Lâm Khải.
Linh Đan vô lực ngồi phịch xuống sofa nuốt hận mở điện thoại lên gọi cho anh trai. Ngay khi Trọng Tường vừa lên tiếng, cô đã nói ngay:
– Anh, em bị cư/ỡng bức. Đem người đến thu thập chứng cứ đi, em muốn tìm kẻ đã làm chuyện đó.
Trọng Tường đánh rơi cả điện thoại. Lần nữa anh hỏi lại, Linh Đan còn trả lời rành mạch hơn. Tiếng bước chân gấp gáp, anh lớn tiếng:
– Anh đến ngay, đợi anh.
Linh Đan thả điện thoại xuống, mệt mỏi đau đớn gục đầu chôn giữa hai tay, toàn thân run đến mất kiểm soát. Lâm Khải vừa chạm tay vào người, cô liền gạt anh ra hét lên:
– Tôi nói anh đừng động vào tôi cơ mà… anh không thấy bẩn nhưng tôi thấy bẩn.
Cô khóc nấc, miệng cắn chặt đầu ngón tay đau đớn đến nghẹn lời. Cô muốn mắng chửi, muốn bốc hỏa nhưng cổ họng nghẹn lại không thành lời.
Phương Ngân quỳ đến trước mặt cô còn chưa kịp mở miệng đã bị cô chặn họng:
– Chị còn mở miệng tôi c/ắt lưỡi chị đấy.
Linh Đan đến bậc thang tránh xa hai người họ ngồi xuống ôm đầu vùi mặt giữa hai gối. Cô không muốn nhìn thấy hai người họ nữa…
Có người vào nhà, cô ngỡ anh đến nhưng lại là người của Lâm Khải. Nguyên cùng vài người đàn ông xuất hiện nhìn đến người ngồi nơi bậc thang ái ngại. Dù Lâm Khải không nói rõ nhưng bọn họ cũng biết việc phải làm.
– Kiểm tra lấy kết quả nhanh nhất.
– Vâng
Phương Ngân không hiểu gì cho đến khi hai gã đàn ông túm lấy mình chẳng chút lưu tình lôi đi.
– Các người đem tôi đi đâu… anh Khải… em không muốn đi…
Số người còn lại toan đi kiểm tra dấu tích nhưng bị Linh Đan ngăn lại:
– Đừng động vào bất kì thứ gì? Tôi không tin tưởng các người, cảnh sát sẽ đến làm việc. Đừng hòng xóa dấu vết để bao che cho cô ta.
Lâm Khải thảng thốt đau lòng nhìn cô biện minh yếu ớt:
– Anh sẽ không làm vậy.
Linh Đan nhếch miệng cười, sụt sịt trong nước mắt:
– Yêu thương cô ta như vậy sao hai người không dính chặt lấy nhau đi còn kéo tôi vào làm gì?
– Đan…
Anh bất lực vung tay đập vỡ chiếc bình sứ trang trí, vành mắt đỏ hoe cùng giọt nước nặng trĩu rơi xuống má.
– Vợ, anh sẽ giải quyết sạch sẽ.
– Rồi có gột sạch được người tôi không? Cả anh nữa….
Nguyên nhìn sự vỡ vụn trên mặt Lâm Khải không thốt thành lời. Người đàn ông vốn luôn đứng thẳng nay lưng cong cong, ánh mắt nhìn vợ vừa đau đớn vừa hoảng sợ vừa bất lực.
Cảnh sát nhanh chóng có mặt, Trọng Tường giao nhiệm vụ cho đồng đội xong liền sà đến chỗ em gái đang co tròn nơi chân cầu thang bất động. Vừa được anh ôm vào lòng, Linh Đan liền òa khóc nấc.
– Không sao đâu, anh ở đây rồi. Anh đưa em về nhà.
Dỗ dành Linh Đan nín khóc, anh trực tiếp lấy lời khai. Nghe Linh Đan kể lại, ánh mắt anh liếc qua chỗ Lâm Khải. Từ lúc anh đến, em rể chưa nói lời nào nhưng ánh mắt dường như chưa từng rời khỏi Linh Đan. Bộ dạng suy sụp rất hiếm thấy kia đã phần nào giúp anh cảm nhận được sự nặng nề bức bối vây quanh.
Sau khi lấy lời khai xong, Linh Đan mệt rũ được anh trai ôm lấy. Cô bài xích Lâm Khải triệt để. Chỉ cần anh tiến gần đến, cô lập tức đuổi đi.
– Đại úy, camera từ khoảng 11 giờ đến 4 giờ sáng không hoạt động nên không thu được gì? Tôi đoán đó là khung giờ kẻ gian vào nhà nên đã ngắt camera.
– Lấy hết dấu vân tay cùng nước và đồ ăn kia đem đi kiểm tra cẩn thận cho tôi. Xuống bảo vệ nhờ họ phối hợp một chút xem có tìm ra kẻ tình nghi không?
– Vâng
Anh bế Linh Đan lên thủ thỉ thật khẽ:
– Anh đưa em đến bệnh viện kiểm tra nhé!
– Đừng nói với mẹ
– Yên tâm đi, anh biết rồi.
Vùi mặt vào lòng anh trai, dù không muốn khóc nữa nhưng cứ nhớ tới việc đang diễn ra là nước mắt lại rơi tong tong mất kiểm soát.
– Em không muốn nhìn thấy anh ấy.
– Được
Trọng Tường dừng bước ngoảnh đầu nhìn Lâm Khải:
– Tôi sẽ đưa con bé đi rồi nói chuyện với cậu sau, đừng làm phiền nó nữa.
Lâm Khải nhẹ gật đầu trong miễn cưỡng, hai bàn tay trượt buông thõng nhưng lòng bàn tay lúc nào cũng nắm chặt. Cánh cửa vừa đóng, trong nhà toàn bộ là sự đổ vỡ.
Nguyên cùng hai người đàn ông còn lại trong nhà đứng im nhìn Lâm Khải đập phá phát tiết. Họ không dám mở lời khuyên nhủ vào lúc này khi anh như một con thú hoang điên cuồng mất kiểm soát. Khi nãy còn có chị dâu nhỏ, anh ấy có thể kiềm chế được nhưng hiện tại, mọi thứ hoàn toàn vô nghĩa trong tầm mắt.
Tin báo đến đã có kết quả kiểm tra Phương Ngân, anh nhìn bàn tay bị c/ứa đổ đầy m/áu của Lâm Khải ái ngại chẳng dám nói.
Khi khắp nhà không còn thứ gì nguyên vẹn, Lâm Khải buông người ngồi bệt xuống đống đổ nát, hai bàn tay bị c/ứa m/áu nhuộm đỏ cũng chẳng thấy đ/au bằng trong lồng ngực. Linh Đan chưa từng nhìn anh thù hận, đ/au đớn như vậy…
Ôm đầu, gục mặt thật thấp thật thấp, từng giọt nước trong vắt nhỏ xuống sàn dần dần không thể kiểm soát. Toàn thân anh run rẩy dữ dội đến không kiểm soát được.
Nguyên cùng những người khác vẫn đứng bất động nhìn nhau đến thở cũng không dám cho đến khi cửa nhà bật mở. Đại ca của họ xuất hiện thì không khí mới như được tiếp thêm oxy.
Vân Anh sững người nhìn căn hộ tan hoang, Lâm Khải ngồi trên sàn nhà ngổn ngang hai tay ôm đầu gần như cúi rạp người xuống sàn. Đến gần, cô có thể phát hiện ra vai anh run lên…
Nhẹ chạm tay chồng, cô xoay người rời đi. Vừa nghe đàn em gọi điện báo sự việc, Gia Vũ đã điều người đi điều tra tìm gã đàn ông kia. Hai vợ chồng bỏ việc chạy đến đây. Vân Anh ám hiệu cho Nguyên ra ngoài hỏi tình hình còn để Lâm Khải lại cho Gia Vũ.
– Phương Ngân đang ở đâu rồi?
– Tạm thời sẽ nhốt cô ta lại để điều tra, chị dâu nhỏ nghi ngờ cô ta chủ mưu.
– Rõ ràng quá còn gì nữa, tất cả là tại sếp của anh tin tưởng cô ta quá mà.
– Không phải đâu chị, chắc chắn bọn chúng đã tính hết mọi đường rồi chỉ chờ vợ chồng họ lơ là cảnh giác là sập bẫy thôi. Em theo anh Khải nhiều năm rồi nhưng cũng không hiểu sao chuyện này lại xảy ra được. Anh ấy kiểm soát tình hình rất tốt, nếu có trúng dược, chắc chắn cũng không ngủ với cô ta.
– Nhưng sự thật là đã ngủ phải không?
Nguyên thở dài nhẹ gật đầu. Nếu không có kiểm tra của bệnh viện, anh vẫn tin Lâm Khải không ngủ với cô ta.