#51
– Linh Đan thế nào?
– Chị dâu nhỏ ho/ảng loạn khóc nhiều trách mắng anh Khải không tiếc lời. Em thấy chị ấy m/ắng thật đúng, kể ra phải đánh nữa mới hả dạ.
– Cậu là người của Lâm Khải đấy nhé!
Vân Anh không ở lại xuống xe đợi chồng. Biết là bị tính kế không thể trách cứ bất kì ai nhưng nguồn cơn từ Lâm Khải.
Rất khó để Linh Đan có thể tha thứ cho anh ấy… Bọn họ còn đang đợi Lâm Khải từ Thụy Điển về tổ chức ăn mừng vậy mà chưa kịp thì… có lẽ người ta sắp bị vợ bỏ rồi.
*****
Trọng Tường đem theo kết quả vào phòng bệnh. Linh Đan đã được tiêm an thần nên ngủ yên trên giường truyền dịch để cơ thể tránh bị suy kiệt.
Ngồi yên nhìn em gái, chốc chốc anh thấy vầng trán Linh Đan nhăn lại mơ sảng. Qua kết quả điều tra cho thấy, đối tượng biết rõ Linh Đan hay có thói quen uống nước mát nên cho thuốc ngủ và thuốc kích thích vào trong đó. Danh sách khách viếng thăm trong tòa nhà không nhiều nhưng ai cũng có lí do chính đáng và không liên quan đến Phương Ngân cùng nữ giúp việc tên Thục kia. Vào được nhà Lâm Khải chỉ có hai người bọn họ nên chắc chắn người là do chúng đưa vào, còn gã đàn ông vào bằng cách nào vẫn đang bị bỏ ngỏ.
Trước khi camera bị ngắt, anh tra được Linh Đan về nhà đến chung cư trước Lâm Khải khoảng 20 phút. Trợ lí của Lâm Khải lên nhà cất vali trở ra ngay, khi đó chắc Linh Đan đã về phòng nên không gặp nhau. Từ sáng đến lúc Linh Đan trở về chỉ có hai người phụ nữ kia ra vào nhà.
Một trong hai đang trốn mà không chút tung tích nên chắc chắn có kẻ đứng sau hỗ trợ. Bọn chúng nhắm đến Linh Đan là vì Lâm Khải hay vì lí do nào khác nữa, anh phải tìm hiểu triệt để.
Linh Đan gặp ác mộng nên choàng tỉnh giấc, gương mặt đổ một tầng mồ hôi mỏng. Nghĩ lại mọi chuyện xảy ra, tâm trạng cứ vậy mà xuống dốc không phanh. Nghe tiếng người nói chuyện thật nhỏ, cô lê xuống giường đem theo cả dịch truyền chậm rãi đứng nép bên tường nhìn ra phòng khách phía ngoài.
Anh trai đang nói chuyện với luật sư, trên bàn trải đầy giấy tờ liên quan đến việc của ba.
– Thực ra ba cậu bây giờ đang ở phe trung lập nên mới dễ bị dính vào đường dây kép như vậy. Để sự việc đơn giản hơn, cậu cần có thêm thế lực.
– Nói thẳng ý cậu ra đi.
– Tổng bí thư chẳng phải rất thích cậu làm con rể sao? Trước kia yêu chị không thành hay giờ mình lấy cô em đi.
Linh Đan nhớ ngay đến mối tình cách đây vài năm của anh. Chị ấy là nghệ sĩ múa Yên Ly. Hồi ấy họ chia tay không ai biết lí do nhưng Yên Ly đi theo đoàn múa lưu diễn gần như chưa về nước lần nào. Mà Yên Ly làm gì có em gái nhỉ?
– Đừng có nói bậy bạ.
– Cậu chỉ cần gật đầu, ba cậu sẽ thuận lợi ngay mà cô bé Yên Chi đó chẳng thích cậu lắm sao?
Yên Chi? Sao lại giống tên bạn cùng phòng của cô thế nhỉ?
– Hay cậu chê người ta là con ngoài g/iá thú?
Lần này anh trai cô nổi giận thật nên ném thẳng giấy tờ vào mặt bạn. Duy Khánh đanh mặt nghiến răng:
– Ông đây gợi ý đường đi cho cậu còn gì? Nếu không giải quyết được ổn thỏa chuyện của ba cậu thì đi bằng đầu gối cũng biết sự nghiệp chính trị của cậu sẽ dậm chân tại chỗ mà thôi. Hay cậu định bỏ ngành?
– Nếu bỏ ngay từ đầu tôi đã không theo.
– Vậy còn chần chừ gì nữa, lấy thân mình ra cứu ba đi còn gì. Cô bé đó tôi thấy còn xinh hơn cô chị gái đã vậy còn học kinh tế sau này giúp mẹ cậu quá ổn còn gì? Lấy cô ấy đảm bảo cậu lên như diều gặp gió.
Trọng Tường nhìn bạn ghét bỏ hỏi lại:
– Thế sao cậu hủy bỏ hôn ước với con gái chủ tịch thành phố làm gì? Đi t/ù về ẩm sọ à? Cứ nhất nhất phải bám lấy Trà Trà mới được sao? Đừng trả th/ù hèn mọn kiểu đó.
– Lo thân cậu trước đi.
Ném giấy tờ cho Trọng Tường kí xong, Duy Khánh cũng không ở lại mà liền ra về khi chuẩn bị phải lên tòa.
Đứng dậy nhìn thấy Linh Đan, Trọng Tường lo lắng:
– Sao lại dậy rồi, ngủ thêm chút nữa đi.
– Chuyện bạn anh nói là thế nào? Anh định sẽ dùng hôn nhân để kéo thế lực cho ba sao?
– Ba có làm sao đâu mà phải kéo thế lực chứ? Đừng lo lắng, chuyện của ba cứ để cho anh.
Đỡ cô ngồi vào giường, anh đưa kết quả kiểm tra của bác sĩ cho Linh Đan xem nhưng cô gạt đi.
– Nếu không bị lây bệnh truyền nhiễm thì em chịu được. Anh ta ngủ với người khác thì em cũng vậy có qua có lại.
– Lúc em ngủ Lâm Khải có ghé đến nhưng anh không cho vào. Hình như Gia Vũ đưa đến ti/êm uốn ván do bị thương.
Linh Đan không còn muốn nghe chuyện về anh nữa. Người như Lâm Khải không dễ bị tính kế, anh không nói với cô đã về để tiện lén lút với tình cũ. Chỉ tiếc rằng cô bị kéo vào để bản thân phải chịu thiệt thòi.
– Anh đã tra được số điện thoại gã đàn ông gọi cho em chưa?
– Là sim rác thôi, đã hủy ngay rồi nhưng anh chắc chắn hắn biết em.
– Giọng nói đó khá quen nhưng hiện em chưa nhớ ra.
– Nhớ ra thì bảo anh, giờ ăn một chút rồi anh đưa em về nhà nghỉ ngơi. Nhất định anh sẽ truy tới cùng cho em.
Dù rất cố gắng, cô chỉ ăn được vài miếng cháo là nghẹn. Mắt đã khóc s/ưng húp nhưng cứ nghĩ đến là nước mắt không tự chủ rơi thành dòng.
Về đến nhà, cô ở trong phòng tắm kì cọ người ngợm đến xước cả da thịt vẫn có cảm giác bẩn.
Bàn tay cô miết kì thật mạnh những vết bầm không chịu nhạt đi, bao nhiêu khổ sở ám ảnh ghét bỏ lẫn cảm giác b/ẩn thỉu trong lòng cứ vậy bung ra không thể kiềm chế mà bật khóc thành tiếng.
Linh Đan ở lì trong nhà không gặp ai, điện thoại cũng không nhận cuộc gọi và tin nhắn. Mọi chuyện diễn ra quá nhanh giống như một cơn ác mộng mà đeo đẳng mãi cả lúc thức giấc.
Giúp mẹ chăm sóc hoa trong vườn, tiện tay c/ắt một bó đem vào nhà cắm. Mẹ là người yêu hoa vậy mà gần đây vì chuyện của ba chẳng còn muốn đoái hoài gì.
Bác giúp việc đem bình đã đổ nước đến cho cô khẽ nói:
– Hôm nào cậu ấy cũng đứng ở ngoài cổng suốt đêm đến tận sáng mới đi, dù đã xảy ra chuyện gì hai đứa hãy nói chuyện rồi dứt khoát thì dứt.
Dù bác không nói tên cô cũng đoán được người là ai. Đứng trên cửa sổ phòng cô có thể nhìn được ra ngoài. Khẽ thở dài tỉa cành cắm hoa, cô chậm rãi tâm sự:
– Chuyện của bọn cháu không phải chỉ bằng nói chuyện là xong đâu, giờ nhìn thấy anh ấy là cháu hận.
– Nếu đã vậy thì tĩnh tâm một chút cũng được, Quỳnh Trang gửi đến một thùng đồ thăm cháu, bác vẫn để kia kìa.
– Vâng
Cửa hàng ngày Tết chắc chắn sẽ bận vậy mà cô chẳng có tâm trạng đi làm cứ thế bỏ mặc cho Quỳnh Trang đang bụng lớn vượt mặt cáng đáng. Tội nhất là Hà Vy phải gánh hết những việc của cô. Biết bạn vất vả nhưng cô không có tâm trạng đi làm…. không muốn làm gì hết.
Nghe tiếng xe về, cô nghiêng mặt nhìn ra, mẹ xuống xe mặt mày bơ phờ thất thần đi vào nhà còn không thèm để ý đến cô đang ngồi cắm hoa cứ vậy đi về phòng như người mất hồn.
Bỏ lại hoa cắm dở, lau khô tay, Linh Đan chạy theo bà hỏi han:
– Mẹ, đã xảy ra chuyện gì vậy?
Bà dừng bước ngước mắt nhìn sang cô nhẹ cười hỏi:
– Sao con lại ở đây giờ này? Không đi làm sao?
Dù cô đã về nhà một tuần, buổi tối đều ăn cơm với mẹ nhưng bà không có tâm trạng để ý đến việc con gái hiện đang ở đây. Cô không dám nói, không phiền mẹ chỉ có thể lẳng lặng như cái bóng trong nhà. Anh Tường thì bận đến quay cuồng đi sớm về muộn vừa vì chuyện của ba vừa vì chuyện của cô mà ăn không ngon ngủ không yên.
Lấy nước cho mẹ uống, cô ngồi dưới chân bà nắm tay hỏi:
– Đã xảy ra chuyện gì phải không mẹ?
Bà vuốt tóc cô không nói nhưng ánh mắt đượm buồn chìm trong suy tư. Thật lâu sau mới hỏi:
– Con có tin người như ba con sẽ ng/oại tình không?
– Còn mẹ?
– Mẹ đã cố tin nhưng hình như đến hiện tại niềm tin dường như đặt sai chỗ rồi.
Cô ngước mắt nhìn cố gắng tìm lời biện minh cho ba:
– Cô ta đã gặp mẹ sao?
– Ừ, cô ta muốn bồi thường nếu không sẽ chính thức kiện ba con.
– Dù sao cũng chẳng có bằng chứng gì, cô ta nghĩ kiện mà dễ sao chứ?
– Nếu không chắc chắn làm sao cô ta dám vênh váo như vậy? Cô ta khẳng định đứa bé là con ông ấy.
– Con sẽ đi gặp nó giải quyết, mẹ đừng để bị thao túng. Nếu thực sự ba đã ngoại tình, mẹ không cần phải lo cho ông ấy.
Cô nắm chặt tay mẹ nhấn mạnh:
– Con ủng hộ mẹ ly hôn, đừng nhìn chúng con mà phải chịu đựng. Con và anh đều lớn cả rồi. Bất kì lỗi gì cũng có thể tha thứ còn riêng ngoại tình thì không?
Giống như việc cô có thể tha thứ cho Lâm Khải lợi dụng mình nhưng sẽ không chấp nhận được việc anh vẫn còn tình cảm và ngủ với Phương Ngân. Nếu cô nhân nhượng, cả đời sẽ mãi sống trong thấp thỏm, trong ấm ức mà thôi.
Việc cô ta làm với cô, nhất định cô sẽ trả lại cho bằng được. Thứ không có được mới khiến người ta day dứt cả đời. Cô ta hành xử vội vàng như vậy đừng mong có được Lâm Khải. Còn anh, cô sẽ để anh cả đời dằn vặt…
Rồi cô sẽ dần làm lành vết thương lòng mình nhưng nếu còn ở bên anh, cô sẽ không quên được những gì đã xảy ra.
– Đan, con đã suy nghĩ về việc đi học chưa?
– Mẹ, chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua.
– Con không hiểu đâu, nếu thông tin được công bố, mọi chuyện sẽ rất xấu. Nghe mẹ, nói với Lâm Khải đồng ý cho con đi học đi, chỉ hai năm thôi mà nó có thể sang thăm con lúc nào cũng được.
Cô hiểu ý mẹ, thực ra trong lòng cũng có ý định muốn rời đi chấp nhận việc chia tay Lâm Khải nhưng gia đình có chuyện, cô muốn ở nhà với mẹ.
– Mẹ, con sẽ không sao đâu.
– Miệng đời rất độc, mẹ không muốn con phải nghe bất kì lời lẽ không hay nào. Anh con lo xong giấy tờ rồi, chỉ cần con đồng ý là được. Hãy nghe mẹ đi, mọi chuyện ở nhà để mẹ và anh lo.
– Vâng, vậy con đi.
Bà ôm ghì lấy cô buông bỏ bớt đi sự căng thẳng. Dù có bất kì chuyện gì xảy ra, bà cũng chịu đựng được nhưng không muốn Linh Đan phải chứng kiến. Chồng bị điều tra ảnh hưởng đến cả việc kinh doanh của gia đình nhưng bà đã xác định luôn được hậu quả rồi. Mới manh mún thông tin mà nhiều khách hàng lớn đã rút dự án, rút đầu tư. Bà không trách họ, ai cũng phải tính lợi ích của mình thôi.
Lâm Khải đã tìm bà đề nghị đầu tư thay thế những đối tác cũ nhưng bà không muốn kéo theo con rể ảnh hưởng nên tạm thời từ chối. Trong quá trình phục vụ điều tra, tài sản sẽ bị phong tỏa, ảnh hưởng không nhỏ tới nguồn vốn và mọi hoạt động kinh doanh…
29 Tết, Quỳnh Trang trở dạ đi sinh. Linh Đan đè xuống tâm lí trở lại cửa hàng. Hà Vy thấy cô thở phào nhẹ nhõm trách móc:
– Dù chuyện gì xảy ra mày cũng phải gặp bọn tao chứ?
Mấy lần hai đứa đến nhà cô đều không gặp. Chúng nó tác hợp cho cô và Lâm Khải nên chuyện xảy ra sẽ day dứt. Linh Đan cởi áo khoác treo lên thản nhiên nói:
– Tao chỉ muốn yên tĩnh suy nghĩ xem ly hôn thế nào cho nhanh nhất, gặp chúng mày sẽ không nghĩ được.
– Chuyện nghiêm trọng đến mức nào vậy? Anh ấy kết hôn với mày vì thừa kế nhưng rõ ràng yêu mới chọn, đừng vội vàng được không?
Cô nhìn bạn vỡ lẽ, như vậy Hà Vy chưa biết chuyện gì. Công nhận bạn bè Lâm Khải giữ chuyện tốt thật đấy.
– Thôi nói sau, làm việc rồi tranh thủ đi thăm cái Trang chút. Mày xem gọi cho nó hỏi sinh chưa đi.
– Ừ
Hà Vy nhìn Linh Đan thở dài thườn thượt. Dù cố tỏ ra bình thường nhưng sự hốc hác cùng ánh mắt mệt mỏi kia đã tố cáo tất cả. Chỉ phạm sai lầm trong lựa chọn thôi mà, có cần phán án tử cho anh Khải vậy không chứ?
Giờ ăn cơm, Linh Đan ngồi cạnh Hà Vy hỏi:
– Mày có biết về gia cảnh của Yên Chi không?
– Không, chẳng phải mày cùng phòng kí túc với nó sao? Tự dưng hỏi làm gì?
– Hình như nó thích anh trai tao.
– Thật hả?
– Không chắc nữa cũng muốn hẹn gặp nó nhưng bận quá. Thôi để đi học trở lại rồi tính.
Vội ăn xong cơm, khách hàng quá đông, cả hai phải chạy xuống hỗ trợ nhân viên tư vấn và đóng gói gửi hỏa tốc cho khách đặt sát Tết. Dù nói sẽ đi thăm Quỳnh Trang nhưng họ phải làm thâu đêm đến chiều 30 mới hết việc. Hà Vy nằm vật ra sàn mắt nhắm nghiền kêu ca:
– Mệt chết đi được ấy.
Linh Đan tổng hợp sổ sách nhìn bạn khẽ cười.
– Thưởng Tết mày cao nhất nhé!
– Không cần, chia đều ra đi.
Nhân viên thu ngân đang dọn dẹp hét lớn:
– Đan ơi, có người tìm em này.