Advertise here
Bảo Bối Nhỏ Của Lâu Kiêu

Chương 67



Joyce cười rồi bước đi!! Lưu Hạo nghiêng đầu, đứng ở phía sau nhìn theo, nhìn thấy Joyce ngồi vào xe cùng thuộc hạ rời đi song mới quay vô trong.

Lưu Hạo không náng lại lâu, vô chưa đầy 5 phút liền đã rời khỏi.

Xe anh chạy đi không bao lâu, một chiếc xe phía sau chậm rãi lăn bánh bám theo.

– Anh Joyce, sao phải theo dõi Lưu Hạo thế?

Hàng mày Joyce nhăn nhăn:

– Im lặng chạy theo đi, theo dõi gì chứ ông đây đang tiện đường cùng Lưu Hạo đến căn cứ.

– Vâng.

Chạy được một đoạn, thuộc hạ của Joyce nghía mắt lên tiếng.

– Anh Joyce? Đường này, không phải về căn cứ của đại ca Kiêu.

– Tiếp tục đi.

– Vâng.

Sắc mặt Joyce trầm xuống, bàn tay vô thức nắm chặt lại thành quyền, phía trước tên thuộc hạ vẫn chú tâm chạy theo. Nhưng theo đuôi được một quãng, gã liền mất phương hướng tấp vào lề đường.

– Có chuyện gì.

– Anh… anh Joyce, mất dấu rồi ạ, em xin lỗi.

– Mẹ kiếp.

Tên thuộc hạ luống cuống thành khẩn cúi đầu:

– Em… em xin lỗi anh.

– Quay về đi, cậu ta sớm đã biết có người theo đuôi.

– Sao… có thể ạ? Em rất cẩn thận.

– Will? Cậu biết đặc điểm của kẻ giống với Lâu Kiêu đến 9 phần là gì không?

Hiểu ra câu ám chỉ của Joyce, Will cảm thấy hổ thẹn, Lưu Hạo xưa nay được mệnh danh là bản sao hoàn hảo của Lâu Kiêu, mưu trí thông minh hơn người, một chút trò vặt này hẳn là Lưu Hạo đã nắm được từ trước, Will nhẹ giọng:

– Em xin lỗi, là em vô dụng.

– Bỏ đi, quay về.

– Dạ.

Joyce càng siết chặt tay! Mẹ nó, “Lưu Hạo, tôi coi cậu là anh em, đừng khiến cho những suy đoán của tôi là đúng.”

“Đừng khiến tôi ra tay với cậu!”

Ở một con đường khác, Lưu Hạo nhàn nhạt nhìn qua gương, cả gương mặt lạnh lùng, khi phía sau đã sạch sẽ anh liền tăng tốc chạy nhanh hơn.

________________

Buổi đêm, khi Lâu Kiêu vừa chuẩn bị rời căn cứ quay về chợt Tam sùng sục từ ngoài chạy vào, gã thở hổn hển báo cáo.

– Đại… đại ca!

– Chuyện gì?

– Anh Hạo vừa báo hàng của chúng ta có người định giở trò đánh tráo.

Mày kiếm hắn chau chặt, nghiến răng:

– Khốn kiếp, đang ở khu nào?

– Dạ hàng đã tới khu D Đông.

– Lưu Hạo đâu?

– Dạ anh Hạo nhận được thông tin, đang trên đường chạy qua thưa đại ca.

– Lập tức huy động người gần đó chạy đến, tóm gọn bọn chúng. Nhớ là không được ra tay giết, tao muốn chúng nó còn sống.

– Dạ.

Tam gật đầu, nhanh chóng quay người chạy đi. Bước chân vội vã vừa chạy, vừa lấy điện thoại ra gọi người:

Sắc mặt Lâu Kiêu âm trầm, đáy mắt cơ hồ dáy lên sự lạnh lẽo. Hắn mở ngăn tủ vươn bàn tay lấy ra một khẩu súng khác… sau khi lắp đạn xong xuôi, liền ném khẩu súng ở trên người xuống, dắt lên khẩu súng mới rồi sải bước đi khỏi.

Lâu Kiêu đích thân lái xe chạy đến.

Vừa đến nơi, Tứ gấp gáp chạy ra ngoài cúi đầu, cũng may khu D Đông gần ngay địa bàn Lâu Kiêu mới thu cách đây mấy ngày, đang để Tứ tiếp quản, cũng đặng hàng đợt này về dễ dàng vận chuyển, vì vậy Tứ chạy qua khá nhanh, mới có thể khống chế.

Nếu lô hàng này gặp chuyện, chắc hẳn căn cứ phải chịu tổn thất rất lớn

– Đại ca.

– Sao rồi?

– Dạ chúng ta huy động người chạy đến kịp, tất thảy hàng đã được xử lý ổn thỏa, bắt được 14 tên, nhưng mà…

– Làm sao?

Tứ nuốt nước bọt, báo cáo:

– Bọn chúng đã thủ sẵn thuốc ở trong người, sau khi bị tóm, chúng tự động kết liễu mạng, giống như trước đó đã được căn dặn mọi giá phải chặn mọi đầu mối thông tin.

Hắn nghiến răng:

– Má nó.

Lúc Tứ đang nói thêm, thính giác Lâu Kiêu nhạy cảm phát hiện ở một góc tối không xa giống như đang có người ẩn nấp.

Hắn nhíu mày rút súng, bước chân dần dần đi đến!

Tứ ngay lập tức lặng thinh, bắt đầu cũng dáy lên một sự cảnh giác. Bàn tay liền cầm chắc khẩu súng, bước theo.

Lỗ tai hắn giật giật, thính giác cực nhạy bén ngay lập tức đoán ra phương hướng. Khẩu súng trong tay hắn dần dần đưa lên, khi chuẩn bị bóp cò bỗng một chiếc xe chạy đến.

Tứ ngoảnh đầu, liền thấy Lưu Hạo mở cửa lao nhanh đến đồng thời hét:

– Đại ca cẩn thận!

Tứ hoang mang, không hiểu vì sao Lưu Hạo sốt sắng nghiêm trọng đến vậy? Nhưng lúc Lưu Hạo hét lên thì cũng đồng thời lao đến. Khoảnh khắc diễn ra trong tích tắc ấy, lối khuất đen kia bỗng vang lên hai tiếng nổ súng “Đùng đùng!” ở cả hai hướng, viên đạn chí mạng nhắm đến Lâu Kiêu may mắn Lưu Hạo xông đến đẩy ra tránh kịp. Nhưng bản thân Lưu Hạo lại không may bị bắn trúng vào vai.

Lưu Hạo nhíu mày, ôm vai ngã gục quỳ dưới nền đất! Lâu Kiêu nghiến răng, miệng rủa hai chữ “Khốn kiếp!” song bên cạnh nả súng bắn lại, Tứ cũng nhanh nhẩu bóp cò. Đàn em của hắn nghe tiếng động đồng loạt xông xáo ra, rút súng bắn về hướng góc khuất.

Lưu Hạo nhíu mày nhìn về hướng đen nghịt kia trong đáy mắt là một khoảng trống không thể diễn tả bằng lời… khắp vai anh đã thấm đẫm một dòng máu tươi.

Khi đám đàn em của Lâu Kiêu đang muốn xông đến chỗ góc tối chợt mày kiếm hắn nhíu chặt, lỗ tai nhạy bén phát hiện liền gầm lớn:

– Lui lại, nguy hiểm!

Câu hắn vừa dứt… một chiếc bom hẹn giờ đang đếm ngược nhanh chóng kích hoạt nổ tung. Đám đàn em bị văng ra, nằm lai láng dưới đất, miệng la nhưng rất may không ai thiệt mạng.

Sắc mặt Lâu Kiêu càng tệ hơn, miệng hắn không thôi chửi bậy, hàng mày đen cơ hồ nhíu gần như muốn dính lại vào nhau. Hắn nghiêng đầu ra lệnh.

– Không cần phải đuổi theo! Tứ, mau huy động thêm người tới di dời hàng về căn cứ, kiểm tra kỹ càng.

– Vâng đại ca.

Tứ nhanh nhẩu nghiêm nghị gật đầu… Lâu Kiêu cũng không nói thêm gì quay người liền nhìn thấy Lưu Hạo đã gắng gượng đứng dậy một bên cánh tay phủ kín nhuộm đầy máu.

Ánh mắt hắn di chuyển xuống nơi cánh tay, tức khắc máu nóng trong người lại sôi sục.

Chó chết thật!

– Mau đến bệnh viện.

Vừa nói, Lâu Kiêu vừa bước tới, biểu cảm thái độ trên gương mặt trước sau không thay đổi. Lâu Kiêu bồi thêm:

– Ổn?

Lưu Hạo nhếch khóe môi cười nhẹ, gật gật đầu. Mặc cho bản thân bị thương vẫn có thể đùa.

– Từng này không thể tước đi mạng sống của em!

– Đi.

– Vâng.

Hai người đàn ông tò tò bước ra xe. Giao tất cả công việc lại cho Tứ xong, hắn liền đưa Lưu Hạo đến bệnh viện.

______________

Ngồi bên ngoài chờ đợi, sắc mặt hắn âm trầm khó có thể diễn tả, từng ngón tay thon thon dài dài nhấp từng nhịp trên đùi. Nơi đáy mắt chợt dáy lên tia lạnh lẽo, hung tàn.

Cũng không rõ, trong đầu rốt cục đang suy nghĩ đến cái gì?

Tầm hơn chừng 10 phút Joyce và Tam gấp gáp xồng xộc chạy đến. Hắn hờ hững nhướng đôi mày rậm lên nhìn.

Tam kính cẩn cúi đầu:

– Đại ca!

– Công việc hàng hóa ở khu D Đông sao rồi?

– Dạ đã ổn thưa đại ca, Tứ đang cho người di chuyển nốt về căn cứ mình.

Lâu Kiêu đại khái gật gù, lúc liếc sang nhìn Joyce liền bắt gặp dáng vẻ lấp lửng, dòm ngó về hướng phòng cấp cứu.

Hắn nhàn nhạt giọng:

– Sao chạy đến đây?

Joyce tặc lưỡi ngồi xuống vị trí bên cạnh, mặt mày cứ nhăn nhó bực dọc.

– Dĩ nhiên nghe đám nhóc nói. Không yên tâm, buộc phải chạy đến, ổn chứ?

– Người trúng đạn là Lưu Hạo! Nhưng, cũng chỉ nằm ở vị trí vai, không quá nghiêm trọng.

Joyce thở dài:

– Mày định sẽ thế nào?

Hắn im lặng không đáp, tựa như trong đầu đã có sắp xếp kế hoạch cho chuyện này. Nhìn thấy Lâu Kiêu im thin thít, Joyce lại càng chán ngán thở hắt.

Khu dãy ghế chờ tiếp tục rơi vào khoảng tịch mịch…

Ngồi thêm khoảng hơn 10 phút, Lưu Hạo cũng được y tá đẩy ra trên chiếc xe lăn. Tuy rằng không nguy hiểm đến tính mạng, nhưng mất máu quá nhiều làm gương mặt Lưu Hạo có phần tái nhợt và kém sức lực đi một chút.

Lưu Hạo đã có thể quay về. Nhưng hắn vẫn để anh ở lại bệnh viện một ngày để theo dõi! Lệnh của Lâu Kiêu căn bản Lưu Hạo không thể cãi, anh nghe lời và ngoan ngoãn chấp hành.

Joyce thăm một chốc có công việc ngay sau đó cũng rời đi trước.

Hoàn thành xong thủ tục, Lưu Hạo được chuyển lên phòng VIP nghỉ ngơi.

Dù hắn có khá nhiều thứ nghi ngờ muốn hỏi… nhưng khi thốt ra, lại thành câu nói khác hẳn:

– Nghỉ ngơi đi, có gì thì gọi thằng Tam.

– Dạ vâng.

Lâu Kiêu nhìn sơ qua, song quay người rảo bước rời khỏi phòng bệnh, Tam thấp giọng:

– Anh Hạo, để em ra ngoài tiễn đại ca sẵn mua ít đồ.

– Ừ.

Tam rấp rẻng đôi chân lững thững chạy theo. Khi hai người đã đi khuất, bỗng chiếc di động Lưu Hạo sáng màn hình thông báo một tin nhắn gửi đến.

Anh cầm máy động tác chầm chậm mở ra xem. Nhìn thấy dòng tin nhắn hàng mày chợt nheo lại, Lưu Hạo không trả lời, lần này anh cũng không hề xóa đi, xem xong liền tắt màn hình vứt nó qua một bên, sắc mặt anh trùng trùng cúi đầu nhìn vào vết thương nơi vai.

Bấy giờ, mỗi người một toan tính một suy nghĩ, cũng chẳng ai đoán được. Rốt cuộc họ đang muốn làm gì?

Lâu Kiêu xuống tầng hầm xe. Hắn rời khỏi bệnh viện, nhưng lại không quay về biệt thự, nghe xong một cuộc điện thoại hắn liền rẽ sang một con đường khác tăng tốc mà chạy đi.

_______________

Tại một nơi khác, lão Hộ khập khiễng được tên thuộc hạ dìu vào trong, bên cánh tay lão cũng nhuộm kín máu, tuôn ra nhiều đến mức từng giọt rơi xuống sàn nhà lạnh băng.

– Anh Hộ cẩn thận.

Tên thuộc hạ vừa nói, vừa nhẹ nhàng để lão ngồi lên ghế sofa.

Mặt lão nhăn nhăn, rên lên một tiếng vì đau! Vừa rồi lão nổ súng, đồng thời cũng trúng một phát từ khẩu súng của Lâu Kiêu.

Không nghĩ rằng. Trong màn đêm đen nghịt như vậy, Lâu Kiêu có thể nhắm phát chuẩn hướng, nhưng cũng may mắn chưa chệch, nếu không cái mạng già khó mà giữ lại.

Lão khò khè từng hơi, nghiến hàm răng ken két:

– Má nó!

– Anh Hộ, hay chúng ta đến bệnh viện?

– Không cần, cứ như cũ mà làm, gắp đạn ra đi!

Tên thuộc hạ gật đầu vâng lệnh động tác mau chóng đứng dậy đi lấy dụng cụ đến. Lão Hộ căm phẫn, nắm chặt tay.

– Anh Hộ…

– Mày cứ làm đi!

– Vâng.

Người đàn ông cầm kẹp, từng động tác tỉ mỉ gắp đạn ra ngoài! Lão Hộ đau đớn nhíu mày, trên trán cơ hồ đã rịn ra một mảng mồ hôi dày, gân guốc cũng từ từ nổi lên.

Viên đạn tức thì được lấy ra ngoài, lão Hộ thở ra một hơi nhẹ nhõm. Tên thuộc hạ cẩn thận sát khuẩn băng bó vết thương, vừa làm anh ta vừa mang theo lửa giận.

– Anh Hộ hàng hóa của Lâu Kiêu đã được dời đi… tất cả người của chúng ta cài vào đồng loạt đã bị tóm lại hết, cơ mà họ cũng không còn sống.

Anh ta bồi thêm: – Lần này, Lâu Kiêu cũng không hề thiệt hại gì!

– Tạm thời dừng mọi hoạt động. Chờ lệnh tiếp.

– Anh Hộ, hay em cho người ra tay với Lâu Kiêu.

Lão Hộ nhướng mi, khí huyết trong mình bừng bừng chế nhạo:

– Mày là đối thủ của Lâu Kiêu? Đừng có ngu dại đến cuối không còn mạng quay về. Tao nói chờ lệnh tiếp thì theo đó mà làm.

Anh ta khúm núm cúi đầu:

– Vâng, em xin lỗi đã rõ ạ.

– Biến.

Anh ta nhanh chóng thu dọn dụng cụ, song vội vàng đứng dậy rời đi. Lão Hộ trừng trừng hai mắt dữ tợn lườm nguýt theo, ngay sau đấy lão liền lấy điện thoại trong túi ra, mở vào trong mục danh bạ, gọi đến một người.


               
Mẹo: Bạn có thể sử dụng các phím trái, phải, A và D trên bàn phím để chuyển giữa các chương.                
 
×           Ad Banner