Advertise here
Lời Yêu Không Ước Hẹn

Chương 1 + 2



#1 + 2

Vân Anh đến sở cảnh sát theo triệu tập về sự việc của ba. Vừa ra khỏi nhà, Vân Anh liền phát hiện ra chiếc xe bám theo mình, cô không đi vào đường vắng nên vòng vèo trên nhiều tuyến phố đông đúc rồi đỗ xe xuống tầng hầm của một trung tâm thương mại. Lách người chạy vào thang máy theo số đông, Vân Anh cong khóe miệng cười khi bọn chúng nhìn thấy mình trong bộ dạng bất lực.

– Chị Vân Anh

Vân Anh thấy Linh Đan như bắt được vàng. Vội kéo cô ấy sát mình thì thầm:

– Chị đang bị theo dõi, cùng chị đi đến sở cảnh sát được chứ?

– Ai theo chị?

– Không biết nhưng chắc chắn có ý đồ xấu vì chị đang phối hợp với cảnh sát điều tra về hành vi rửa tiề.n trái phép và mưu hại ba chị của một sĩ quan cảnh sát từng làm ăn với ba chị.

Linh Đan bỏ luôn việc đi đến gian hàng ở trung tâm thương mại cùng ra khỏi thang máy ở tầng 1 cùng Vân Anh.

Ra đến sảnh, bắt một chiếc taxi ngồi vào, Linh Đan lấy điện thoại định gọi cho anh trai nhưng chỉ trong nháy mắt đã phát hiện ra vấn đề. Cô hét lên:

– Cẩn thận

Còn chưa kịp lao khỏi xe, cả hai đã bị tài xế xịt thẳng khí gây mê vào mặt.

Chiếc xe đi một đoạn dừng lại, hai gã đàn ông lên xe ép hai người ngồi sát vào trong. Một trong hai gã nhìn Linh Đan cười thành tiếng:

– Con gái yêu của cục trưởng ở đây luôn rồi. Để xem lần này ông ấy có dám kí lệnh xuống không?

******

Linh Đan đ/au đầu dữ dội lồm cồm mở mắt. Chẳng biết đã bị đưa đi đâu khi liên tục bị bọn chúng chu/ốc thu/ốc mê.

Trên nền đất bụi bặm trong một khu nhà kho cũ, có hàng chục người cả nam lẫn nữ bị trói chặt. Ai nấy đều lộ rõ vẻ sợ hãi, miệng bị bịt bởi miếng dán băng dính có mùi hắc khó chịu. Linh Đan tìm mỏi mắt cũng không thấy bóng dáng Vân Anh đâu.

Lúc này cửa nhà kho được mở ra, có hai gã đàn ông da đen sạm, đội mũ cói rách nát bước vào nhìn một lượt hỏi:

– Ai trong số các người là con gái của đại tướng Vũ Tường Linh?

Linh Đan chưa vội lên tiếng nhận mà đánh giá tình hình. Có hai trường hợp xảy ra, một là chúng muốn thủ tiêu cô nhanh hơn hai là đem ra để đàm phán ép ba trong điều tra án.

– Mau lên, bọn tao không có thời gian đâu.

Còn chưa kịp phản ứng, một cô gái trong đám đông đã đứng phắt dậy ú ớ nhận. Một gã đàn ông lột băng dính trên miệng cô ta ra hỏi lại:

– Cô là con gái cục trưởng Vũ Tường Linh?

– Đúng vậy, các anh mau thả tôi ra không ba tôi sẽ…

“Chát”

Một gã đàn ông không kiêng dè tát cô ta một cái trời giáng. Cả cơ thể thiếu nữ vì thế mà liêu xiêu đổ xuống nền đất. Chẳng để cô ta nói tiếp, chúng nh/ét miếng giẻ vào miệng khiến âm thanh rên rỉ trở nên khó nghe.

– Lôi cô ta đi đàm phán còn lấy đường đi. Nếu không được thì gi/ết mẹ nó đi.

Cô gái bị lôi đi lúc này lắc đầu cật lực cũng không kịp nữa. Hai gã đi, cánh cửa gỉ sét bị kéo lại. Trong nhà kho lúc này mới có tiếng thở ra nhè nhẹ. Linh Đan đoán ba đang cho truy tìm cô khiến bọn họ không vận chuyển được người mới cáu giận như vậy?

Trong số người bị b/ắt c/óc ở đây ngoài phụ nữ ra thì có cả đàn ông, thanh niên choai choai còn trong độ tuổi thiếu niên. Cô đã từng nghe ba nói chuyện về những vụ lừa người b/ắt cóc đem b/án n/ội tạng hay mang đi lao động tr/ái phép. Hành vi của bọn chúng hết sức đ/ộc ác và manh động, không ngờ có ngày cô lại chính là nạn nhân.

Không biết chị Vân Anh bị mang đi đâu rồi?

Bụng đói sôi ùng ục, cổ họng thì khát, Linh Đan nhìn những người còn lại cũng đã kiệt sức. Sinh ra trong gia đình cả họ làm bên an ninh nên gan cô cũng hơi lớn, lúc này mà cô chẳng biết sợ, chỉ nghĩ làm cách nào để sinh tồn rồi tìm cách trốn thoát.

Cầm mảnh đá nh/ọn trên sàn, cố cứa dây trói cho bằng đứt để thả tự do cho hai tay. Nhanh chóng lột băng dính và dây trói chân, cô đứng dậy trước sự bất ngờ của những người bị b/ắt c/óc. Có lẽ do bị trói lâu lại đói nên đầu óc hơi choáng váng, Linh Đan nhìn họ hỏi:

– Có ai muốn trốn không?

Họ sợ hãi liên tục lắc đầu, cô không biết mình đã bỏ qua những gì trong suốt quãng đường đến đây. Tại sao họ lại sợ hãi như vậy cũng không thuộc phạm vi quan tâm của cô.

Linh Đan bước đi rồi vẫn quay lại hỏi lần nữa:

– Không ai muốn đi sao?

Lần nữa họ lại lắc đầu, nhìn một lượt tất cả, cô phát hiện có hai người đàn ông mặt mũi bị đánh đến biến dạng, những người còn lại trong mắt chỉ toàn là sợ hãi.

Khi nãy cô đã để ý thấy họ không khóa cửa nhà kho, có lẽ bọn chúng nghĩ mọi người bị trói không ai thoát được nên mới bất cẩn như vậy? Linh Đan khẽ bước đến trước cửa nhìn qua lỗ thủng. Ngay trên sân phía trước có khoảng 5 người đàn ông đang ngồi ăn uống. Nhìn thấy đồ ăn, bụng cô lại càng đói, da bụng mỏng đến mức sắp dính vào lưng luôn rồi.

Cánh cửa này bằng tôn mỏng, chỉ cần kéo nhẹ đã gây ra tiếng động nên không thể đi bằng cửa chính. Cô lại đi xung quanh tìm đường thoát ra nhưng nhận lại chỉ là sự thất vọng, xung quanh kín bưng chỉ có vài lỗ hở đủ cho côn trùng bay qua.

Muốn trốn được chỉ đợi đêm về bọn họ ngủ, cô mới có cơ hội đi ra từ cửa chính. Ngay khi nhìn thấy một gã đàn ông cầm theo một túi nilong lớn đi về hướng nhà kho này, Linh Đan vội vơ lại dây thừng buộc qua quýt vào chân, dán lại miệng còn tay cầm lấy sợi dây thừng kia đan hai tay ra sau như bị trói.

Hắn ta mở cửa nhìn một lượt rồi như phân phát đồ ăn cho dân tị nạn. Hắn x/é băng dính trên miệng từng người, mạnh bạo nhét miếng bánh mì khô khốc cùng chai nước vứt chỏng chơ dưới chân. Sau đó cứ vậy hắn rời đi không thèm quan tâm xem họ sẽ phải ăn uống ra sao khi tay chân bị trói cứng.

Cửa vừa đóng, Linh Đan buông tay ra ung dung ăn bánh và uống nước trước sự chật vật của những người còn lại.

Lòng thương người không cho phép cô lờ họ nên quay sang hỏi:

– Có ai muốn tháo dây trói tay không?

Họ vẫn lắc đầu, cô chẳng hiểu nổi vì sao lại sợ đến vậy. Cuối cùng cô ngồi xổm đến chỗ hai người bị đánh đến mặt mũi bị biến dạng cầm bánh và nước cho họ hỏi:

– Vì sao hai người bị đ/ánh?

– Chúng tôi bỏ trốn bị bắt lại, cô sẽ không trốn được đâu nên đừng cố làm gì? Nếu bị bắt lại, bọn chúng sẽ cư/ỡng bức cô đến thân t/àn m/a dại rồi ném vào ổ chứa đấy. Yên vị đi sang đến bên kia khi bị bán có lẽ tìm cách trốn sau.

– Sang đấy còn khó hơn lên trời, chưa có ai trốn khỏi động khi đã bị bán, những kẻ này giữ người để bán nên vẫn an toàn còn những kẻ mua các người đ/ộc ác hơn cả trăm lần.

Đã nghĩ nửa đêm sẽ trốn nhưng trời vừa chạng vạng, bọn chúng đã mở cửa đi vào ép mỗi người uống một xuống viên thuốc nhỏ. Linh Đan cô gắng giữ nó ở vòm họng, ngay khi bọn chúng quay mặt là nhổ ra sau lưng nhưng rồi vẫn vờ ngất đi.

Bọn chúng lại lôi họ đem lên xe thùng di chuyển, đường đi gập ghềnh xóc lắc dữ dội, Linh Đan lần nữa tháo dây trói buộc tạm của mình hé mắt nhìn ra ngoài qua khe hở. Bọn họ đi trong đường mòn âm u, hai bên cây cối rậm rạp vụt quật vào thành xe rào rào. Trời quá tối nên không thể xác định được địa điểm đang di chuyển, Linh Đan cũng không tìm được cái gì để lật chốt khuy cửa.

Không thể ngủ được khi cả đêm nghĩ cách trốn, mãi gần sáng mệt quá cô vừa thiếp đi liền nghe thấy tiếng người nói. Vội vàng lao đến hé mắt qua khe cửa nhìn ra ngoài liền thấy mấy gã đàn ông nói chuyện. Bọn họ sẽ đi bộ theo mấy người bản địa dẫn qua biên giới vì đường xe đang bị cảnh sát gắt gao kiểm tra. Có lẽ gia đình cô đang cố gắng tìm người nên càng thắt chặt kiểm soát.

Nếu ba không thể tìm thấy cô thì sẽ ra sao chứ? Nghĩ đến điều đó, trong lòng cô có chút bất an.

Bọn họ chuẩn bị đến mở cửa, Linh Đan phi vào chỗ ngồi, vòng tay ra sau lưng đút tay vào nút thắt dây thừng vờ nhắm mắt.

Từng người bị lôi xuống, họ đem nước đến cho uống rồi vỗ vào mặt như tát cho tỉnh lại. Ai nấy đều sợ hãi đến hoảng loạn, Linh Đan thầm quan sát từng gã đàn ông, quan sát địa phận rồi lục tung kiến thức mình đã học lên xem nơi đây là mạn rừng nào của đất nước, khu tiếp giáp xung quanh sẽ thế nào để tìm cách tự cứu mình. Chỉ cần cô thoát nạn sẽ báo ba và anh trai cứu người.

– Con bé này xinh thế nhỉ?

Cô giật mình khi một gã đàn ông chòng chọc ánh mắt trên mặt cô. Hắn cười nhếch nhác mà q/uỷ dị như muốn ă/n tươi nu/ốt sống cô đến nơi.

Một gã đàn ông cao lớn mặt mày bặm trợn m/ắng hắn:

– Mày lại muốn đại ca th/iến đấy à? Đợi bán nó sang kia làm g/ái lúc ấy bỏ ti/ền ra mà chơi.

Hắn không cam lòng nhìn cô nhỏ nước dãi biện minh:

– Chơi trước miễn phí, không ai nói ra thì sao mà biết được chứ?

– Mày quên trước khi đem bán đại ca đều kiểm tra người họ à? Càng gái còn tr/inh bán càng có g/iá, mày muốn cả đời không cứ/ng được nữa thì cứ động vào cô ta đi.

Hắn bất đắc dĩ mà bỏ qua nhưng thỉnh thoảng lại đem ánh mắt d/âm d/ục rót đến, Linh Đan luôn rùng mình, toàn thân có cảm giác bẩn thỉu trước ánh mắt ấy.

Họ bị buộc tay vào nhau đi thành một hàng, Linh Đan vội đứng giữa hai cô gái cũng còn rất trẻ.

Đường đi không dễ dàng, mỗi lúc một âm u, tiếng côn trùng râm ran, bị kéo đi nhanh tay còn bị trói nên họ bị cành cây táp vào mặt đau rát.

Linh Đan chưa từng trải qua sự khắc nghiệt như này nên cơ thể sớm hao sức mà nhanh chóng suy kiệt. Từng bước chân của cô đã không còn muốn nhúc nhích nhưng phía trước vẫn bị gã đàn ông bặm trợn cầm đầu dây kéo đi, nếu không bước sẽ té ngã mà bị kéo lê.

Trời tối hẳn, rừng càng tối, dù cố căng mắt ra cũng không thể nhìn thấy gì. Sấm chớp nổi lên, mưa trút xuống nhanh chóng, bọn họ lập tức giật mạnh dây kéo theo cả nhóm người lê lết mệt mỏi ngã dúi dụi. Đi không kịp còn bị quát mắng chửi bới thậm tệ. Hai cổ tay Linh Đan bị dây buộc lôi đi đỏ au trượt một mảng da đau xót đến thấu xương.

Cuối cùng họ vào một hang động trú mưa thì ai nấy cũng đã ướt nhẹp, quần áo dính vào người ngứa ngáy khó chịu.

– Chờ tạnh mưa đi tiếp, sáng mai phải đến nơi không thì ch/ết cả lũ.

Gã đàn ông cầm đầu lên tiếng xong không chút ngại ngùng cởi hết quần áo chỉ còn độc chiếc quần lót ra lệnh cho đám đàn em châm lửa đốt. Linh Đan quay mặt đi không nhìn đám bọn họ trần như nh/ộng ngồi vây quanh đám lửa hong khô quần áo.

– Có muốn phơi quần áo khô không thì cởi ra?

Câu hỏi đầy quan tâm nhưng ánh mắt gã đàn ông lại hau háu nhìn đến từng cô gái chờ đợi bằng một nụ cười d/âm tà qu/ỷ quái.

Linh Đan ngước mắt nhìn hắn dứt khoát trả lời:

– Không cần, ngồi một lát sẽ khô.

Nói rồi cô lại vòng tay ôm gối che đi phần thân trước áo ướt dính bết vào người lộ cả màu chiếc áo lót phía trong. Nói không sợ là nói dối nhưng trong thời điểm này có sợ cũng không làm gì được. Năm gã đàn ông cao lớn kia mà muốn làm gì thì cô không có cách nào thoát được vì vậy chỉ có thể nhắc mình thật bình tĩnh.

Hắn cúi sát đến gần, mùi thuốc lá cộng mùi mồ hôi nồng nặc khiến cô buồn nôn nhất là khi bản thân hắn chỉ mặc độc chiếc quần l/ót sớm đã lộ lên d/ục vọng. Cô lo lắng, lồng ngực đập phát sợ, tay chân bủn rủn không ngừng. Hắn nắm lấy cằm cô bóp mạnh:

– Em gái, khi bán em xong nhất định thằng này sẽ phải ch/ơi em một lần.

Nói xong, hắn liế/m môi thèm muốn còn định cúi xuống h/ôn nhưng Linh Đan đã phun nước bọt lên mặt hắn để phản đối.

Ngay lập tức, bàn tay to lớn của hắn gi/áng xuống mặt cô một lực thật mạnh khiến m/áu trào cả trong khoang miệng. Vốn sức khỏe đã có vấn đề nay vì cái bạt tai này mà quay cuồng trời đất.

– M/ẹ con c/hó, mày sắp làm đ/ĩ đấy, để xem lúc đó ông có chơi ch/ết mày không?

Vừa chửi hắn vừa túm lấy cô định tiếp tục đ/ánh nhưng bị đồng bọn lôi ra:

– Mày điên à? Cô ta mà ch/ết mày có ti/ền đền không?

Hắn ta hung hăng chỉ vào mặt cô vẫn không ngừng tức giận:

– Mày nhớ lấy cho tao, nhất định tao sẽ khiến mày sống không bằng ch/ết.

Linh Đan k/iệt quệ vì hai cái t/át vẫn lóp ngóp bò dậy trừng mắt nhìn lại. Cô gái ngồi cạnh cô khẽ động tay lắc đầu nhắc cô nhịn.

Cô nhổ trong miệng ra cả một ngụm m/áu lớn, khóe miệng rách ra vô cùng đau, m/áu theo đó còn chảy xuống cằm.

Bọn chúng ngồi quanh đống lửa ăn uống còn cho những người bị b/ắt c/óc gặm bánh mì đã khô cứng. Linh Đan không ăn nổi khi mồm miệng tê cứng nên đành nhịn đói.

Trời vẫn mưa như trút nước, mệt quá mà cô ngồi gục đầu lên gối thiếp đi. Chẳng bao lâu thì bị lôi dậy, Linh Đan phát sốt vẫn nhận ra gã đàn ông đánh mình đang lén đem cô đi.

Hắn đã dán miệng cô lại bằng băng dính rồi vác lên vai đi khuất vào trong hang động. Tất cả đều đang ngủ không ai hay biết hành động hắn làm, Linh Đan cật lực giãy giụa nhưng không lại với sức hắn. Lúc này cô rất sợ, hắn đã nhắm cô từ lúc xuống xe còn bị cô phản kháng nên đây là cơ hội tốt để hắn hành động…

Hắn ném cô xuống đám lót lá, ánh nhìn đục ngầu như thú dữ chuẩn bị x/ẻ thịt con mồi. Linh Đan nước mắt chan đầy khuôn mặt sưng vù liên tục lắc đầu. Gã đàn ông nghiến răng nghiến lợi:

– Đại ca không cho động vào chúng mày nhưng để chúng mày học trước kĩ năng phục vụ đàn ông cũng không tệ.

Cô nhíu mày ngay lập tức hiểu ý của hắn, nhịp tim đập mạnh như vọt qua cả cổ họng. Cô nuốt khan muốn kêu cứu nhưng miệng bị dán băng dính. Hắn cởi chiếc quần duy nhất trên người, Linh Đan nôn khan, sức lực bị rút dần đến muốn ngất xỉu. Cô lùi người, tay nắm được cục đá nhỏ, bản thân xác định một sống hai ch/ết, nếu số cô đã tận thì hãy chiến đấu tới cùng.

Hắn lại gần nắm lấy tóc cô giật cho ngửa mặt lên rồi lột băng dính trên miệng cô một cách thô bạo. Vết nứt khóe miệng lại lần nữa trào m/áu đau đến liệt cả cơ mặt.

– Phục vụ tao cho tốt rồi cô em sẽ được đối đãi dễ chịu hơn.

Linh Đan nhếch miệng cười gần như ngay lập tức cầm hòn đá đập mạnh vào giữa hai chân hắn. Gã đàn ông buông tóc cô ra gập người ôm hạ thân hét lên chói tai.

Tiếng hét của hắn thành công kéo tất cả những người còn lại thức giấc. Đồng bọn của hắn xồng xộc chạy vào mắt trợn ngược nhìn hắn m/áu me nhuộm đầy tay còn cô gái kia không ngừng đạp đá vào đúng vị trí ấy.

Linh Đan bị kéo ra thở hồng hộc:

– Để tao xem mày còn cứng được nữa không?

– Trói cô ta lại lôi ra ngoài.

Gã đàn ông cầm đầu ra lệnh rồi ngồi xuống cạnh người của mình đau đến tái cả người quát:

– Tao đã nói mày đợi thêm rồi vẫn còn cố tình, chuyện này đến tai đại ca thì cả lũ sẽ bị chôn chung đấy thằng ngu.

– Con khốn đó… tao nhất định gi/ết ch/ết nó.

Linh Đan bị dây trói quấn quanh người vứt trên sàn đầy đá nhọn như con lợn chuẩn bị đem đi thịt, mắt nhìn thấy gã đàn ông kia trở ra đi lom khom thì ánh mắt ngập ý cười:

– Xấu xí như vậy hỏng cũng tốt.

Cô gái ở cạnh đó lập tức giơ tay che miệng cô lại:

– Cô còn muốn sống hay không? Bọn chúng sẽ không x/âm hại cô thì sao không nhường nhịn hắn một chút có phải không bị đ/ánh đ/ập không?

– Có vẻ cô đã làm quen được với việc phục vụ đàn ông rồi đấy nhỉ?

Cô ta bực bội không hài lòng nghiến răng rồi nhấc mông ngồi cách xa cô để tránh mang họa.

Gã đàn ông bị thương vẫn rên rỉ đau đớn, ánh mắt nhìn về người bị trói phía trước đầy thù hằn. Gã cầm đầu lần nữa nhắc nhở với giọng điệu bực bội :

– Tao nhắc lại, đám chúng mày mà động đến người một lần nữa tao đem th/iến hết cả. Một người ch/ết thì đền một mạng nên liệu thân đấy.

Nói rồi hắn ta nhìn sang phía Linh Đan nhíu mày tức giận thay đàn em.

Nghĩ đến việc gã khốn kia mất chức năng đàn ông cô thấy hả hê. Nếu hắn chỉ băng bó đơn giản mà không được bác sĩ xử lí thì chắc chắn hắn sẽ li/ệt. Khi nãy cô đã dùng hết sức mình mà đ/ập vào còn nhân lúc hắn ngã mà dùng lực chân đ/ạp xuống. Cô từng học võ dù không giỏi chỉ có thể phòng thân với mấy đứa con con nhưng cũng biết dùng lực đ/á khi chiếm thế chủ động.

Nhất định hắn sẽ không tha cho cô nên phải cẩn thận hơn nữa… cô tin ba và anh trai sẽ giải cứu được mình.

Tờ mờ sáng trời mới ngớt mưa, bọn họ lại lếch thếch rời đi. Linh Đang vẫn bị dây trói quanh người khiến dáng đi lắc lư chực ngã, người ngợm phát sốt nóng ran nhiều lần muốn xỉu nhưng rồi tiềm thức thúc giục cô đứng vững không thể bỏ mạng ở đây. Bây giờ cô đổ ra, bọn chúng cũng không tha nhất là gã đàn ông tên Lộ bị cô biến thành thái giám kia.

Mặt trời gắt gỏng, hơi nước sau đêm mưa bốc lên càng khiến không khí oi nồng bức bối khó chịu. Toàn thân tê dại bởi bị trói kèm theo đói lẫn khát, khi họ nghỉ chân ở dòng suối mát, Linh Đan chật vật muốn uống nước, muốn tưới dòng nước ấy lên mặt để dịu đi cơn nóng nhưng chẳng ai giúp. Cô bị trói như con sâu đo nên không thể dùng tay lấy nước cuối cùng đành lội chân xuống cúi sâu người áp mặt vào dòng chảy cho nước tràn qua mặt.

Sự dễ chịu chưa kịp lan sâu thì cả người bị té ầm xuống nước khi bị lực đ/ạp mạnh vào lưng. Cô ngồi trong nước, cả người ướt sũng trừng mắt nhìn gã đàn ông vừa đ/ạp mình mắng:

– Đồ ch/ó

Hắn hùng hổ dẫm xuống nước kéo tóc cô lôi lên bờ muốn đánh trả thù cho việc nửa đêm qua nhưng lần nữa bị đồng bọn ngăn cản. Hắn giận dữ muốn phát đ/iên chỉ biết gầm gừ:

– Mày nhớ mặt tao, nhất định tao sẽ khiến mày sống không bằng ch/ết.

Linh Đan nâng mặt nhìn khóe miệng nhếch lên định đáp trả nhưng tên cầm đầu đã lừ mắt cảnh cáo:

– Muốn ch/ết không?

– Kẻ điên mới muốn ch/ết thôi, hỏi vớ vẩn.

Cô đáp lại mà cả đám người bị bắt cóc trợn mắt nhìn, người tốt thì lắc đầu ra hiệu cho cô nhịn còn kẻ tâm cơ thì cười đắc ý.

– Cô còn gây sự tôi sẽ nghĩ cách báo rằng cô đã ch/ết trên đường đi. Lúc đó sẽ ném cho thằng Lộ tùy ý xử lí.

Tên Lộ nghe xong mặt mày hiện lên tia hu/ng á/c như chuyện ấy sắp thành sự thật. Linh Đan không nói nữa, nếu tiếp tục rất có thể họ làm thật, cô rơi vào tay gã đàn ông kia chắc chắn sẽ không thể nhìn thấy mặt trời.

Hơn nữa lúc này cô đã mệt đến không còn sức lực mà căng thẳng với bọn họ thêm, cơn sốt mãi không dứt càng lúc người càng nóng tợn hơn. Đến lúc sức đã cạn thì cũng có xe đón khi họ vừa ra khỏi rừng, con đường mòn âm u hiểm trở với dốc núi cao cheo leo, Linh Đan ngồi trong thùng xe ngột ngạt mê man thiếp đi.

Xe dừng lại tại một khu trại lán lớn, một người đàn ông cao lớn mang dáng dấp ông chủ ngậm điếu xì gà hỏi:

– Có thiệt hại không ?

– Không đại ca, chỉ là có một con bé phản ứng dữ quá tấn công thằng Lộ bị thương cần điều trị gấp.

Lão liếc mắt nhìn Lộ mặt mũi tái nhợt khom người không thể đứng thẳng gằn giọng:

– Cả một đám đàn ông mà để một con bé đánh trọng thương thật vô dụng, mau vào cho bác sĩ khám đi.

Lộ cúi đầu cảm ơn rồi được dìu đi. Hắn thì thầm với người bên cạnh:

– Theo dõi hành tung con chó cái đó cho tao, nhất định thù này phải trả.

– Muốn trả thù thì mày phải là đàn ông đã.

Nghe đồng bọn nhấn mạnh, sắc mặt Lộ càng trở nên nhăn nhúm hung ác khó coi cực điểm. Thù này nhất định hắn phải trả cho bằng được…

Lão đại lệnh mang người xuống cho đi tắm rửa trình diện phân loại đem bán, lúc này họ mới phát hiện Linh Đan đã sớm mê sảng vì sốt quá cao.

Ông ta nhìn thấy cô mặt mũi sưng vác, người ngợm trầy xước quát lớn:

– Đứa nào đ/ánh người mau lôi ra đây?

– Đại ca, là do cô ta tấn công thằng Lộ nên mới bị đ/ánh còn dây trói là vì cô ta có ý định bỏ trốn.

Lão đại thẳng tay t/át cho gã đàn ông cầm đầu một cái nảy lửa:

– Cả một lũ ăn hại, có một đứa con gái mà không giữ được hả? Tao đã nói không đ/ánh phụ nữ còn để bán lấy ti/ền, nó làm sao chúng mày đền cho tao.

– Đại ca, lỗi của em.

– Khốn kiếp, làm có tí việc cũng không xong. Đem những đứa khác đi kiểm tra phân loại đi.

– Vâng

Hắn cun cút nghe lời đi làm việc rồi trở về leo lên một nhà sàn uống một cốc nước lớn vẫn không dịu đi cảm giác đau nứt nơi khóe miệng. Một lát thì hắn đi sang nhà sàn là phòng y tế hỏi :

– Cô ta sao rồi ?

– Nhiễm trùng vết thương ở miệng, các cậu đ/ánh người cũng nặng quá rồi. Hiện tại cô ta đang sốt cao mê sảng nếu qua đêm nay không đỡ thì có thể sẽ ra đi mãi mãi.

– Bằng mọi cách cứu cô ta đi.

Nói rồi hắn ném cho người phụ trách cơ sở y tế một xấp tiền. Ngó qua Linh Đan vẫn mặt đỏ tía tai, miệng thều thào gọi ba mẹ liền nhíu mày hỏi :

– Cô ta đủ 18 tuổi chưa?

– Làm sao mà biết được.

– Trả lời

Bà ta nhìn hắn tức giận liền dừng lại việc pha thuốc tiêm đáp :

– Cơ thể đã phát triển nên có thể đã đủ tuổi nhưng người cô ta rất đẹp, có muốn nhìn qua không?

Linh Đan đang được mặc một bộ quần áo rộng thùng thình nằm nhắm nghiền mắt trên giường, đôi khi đầu mày nhăn lại khó nhọc, miệng vẫn không ngừng gọi ba mẹ.

– Cô ta giống như sinh ra trong gia đình quyền quý ấy, từ tay đến chân đều rất sạch sẽ, trắng trẻo mềm mại, cơ thể cũng yếu ớt không giống bất kì ai đã bị bắt đến đây.

Hắn nghe xong lại liếc nhìn cô thêm cái nữa mới rời đi.

*****

Linh Đan tỉnh dậy không biết là sau bao lâu nhưng trời đã sẩm tối và không còn ở trong khoang xe chật hẹp nữa. Cô cũng không bị trói mà nằm trên giường còn được truyền dịch.

Một người phụ nữ to béo mặc đồ y tế thấy cô tỉnh khinh khỉnh hỏi:

– Thấy người sao rồi? Đúng là tiểu thư, có sốt một chút mà nằm cả tuần liền, tôi tưởng cô chết rồi chứ?

Không ngờ cô đã ngủ lâu như vậy rồi. Suốt một tuần mà cô bình yên vô sự với mấy gã đàn ông kia có phải bất thường lắm không?

Cổ họng khô khốc muốn mở miệng thắc mắc cũng không nổi. Bà ta chắc cũng đoán được nên ném cho cô chai nước suối. Sức khỏe yếu đến mức vặn nắp chai nước cũng không nổi, bà ta lại giật lấy thô lỗ mở ra gắt:

– Có cần đút tới miệng nữa không?

Cô nhẹ lắc đầu tự mình uống từng ngụm nhỏ, mắt nhìn xung quanh. Nơi cô đang nằm giống một nhà sàn đơn sơ, vật dụng vô cùng ít có tủ thuốc nên cô đoán phòng này là phòng y tế.

– Tỉnh rồi thì ăn uống cho khỏe hẳn đi, không ai đem cô về đây để mà hầu hạ đâu.

Nói rồi bà ta rời đi để lại mình Linh Đan yếu ớt ngồi trên giường với sắc mặt tái nhợt, môi nứt nẻ khô khốc. Mặt cô đã không còn cảm giác sưng tấy, miệng cũng không còn đau nữa chỉ còn cơ thể có chút mệt. Cô lại nằm xuống lập tức thiếp đi lần nữa cho đến khi bị lay dậy.

Vừa mở mắt nhìn thấy gã đàn ông cầm đầu nhóm người bắt cóc mình, cô hốt hoảng bật dậy lùi người sát vào góc tường.


               
Mẹo: Bạn có thể sử dụng các phím trái, phải, A và D trên bàn phím để chuyển giữa các chương.                
 
×           Ad Banner