#11
Lần này còn lâu hơn những lần trước, cô thực sự chịu hết nổi còn anh vừa hôn vừa động thân với đủ tư thế. Cô bị kéo xoay trên giường gần như đủ một vòng rồi chẳng biết đến lúc nào mới kết thúc nhưng cô đã mê man ngủ được ngay.
Khi tỉnh dậy, toàn thân đau nhức trần trụi được ôm trọn trong lồng ngực đối phương, chỉ nhẹ động thôi eo cô đã muốn đứt lìa kêu răng rắc… cơ thể còn đau mỏi hơn những ngày bà dì ghé thăm.
Vòng tay anh ôm rất chặt cô không thể gỡ nên đành nằm im. Chẳng biết bây giờ là mấy giờ nhưng xung quanh vô cùng ồn ào, nắng cũng đã lọt qua cửa chiếu vào tận trong phòng.
– Giờ này anh Khải còn chưa dậy sao?
Cô nằm im bất động nghe tiếng người nói ngay ngoài cửa.
– Đêm qua có lẽ cả đêm, lần nào thức giấc em cũng nghe được âm thanh nức nở của bạn gái anh ấy.
Âm giọng sau đó hạ xuống nhưng vẫn lọt vào phòng:
– Nghe giọng cô ấy, tất cả bọn em lập tức nổi hứng, rất ngọt ngào bảo sao anh Khải có thể làm người ta suốt đêm.
– Chẳng phải đêm qua chúng mày cũng có phụ nữ sao? Còn có thời gian để ý người ta?
– Thì bọn em có nói gì đâu nhưng cứ nghe thấy tiếng cô ấy nức nở bên phòng anh Khải là bọn em giống như bị cho uống thuốc kích thích. Giọng cô gái ấy khi lên giường dễ nghe vô cùng chứ đâu có ầm ĩ như mấy người kia.
Linh Đan nghe họ bàn tán một cách trần trụi như vậy vừa tức giận vừa xấu hổ. Đêm qua nhiều lần cô kiềm chế cắn môi che miệng nhưng chính Lâm Khải không cho đến khi cao trào quá độ cô chẳng kiềm chế được mình nữa.
Cô nhắm mắt bịt tai không muốn nghe lời khiếm nhã ngoài cửa nữa nhưng họ càng lúc càng nói hăng.
Tiếng cốc vỡ đập vào cửa khiến tiếng nói bên ngoài lập tức im bặt. Linh Đan sững sờ trước hành động bất ngờ của Lâm Khải. Ngỡ anh vẫn ngủ vậy mà vừa động đậy anh đã ném cốc nước trên đầu giường ra cửa đánh động đám người bên ngoài.
Không gian được trả lại sự yên ắng dễ chịu, Linh Đan nhẹ gỡ tay anh chống người ngồi dậy với lấy áo sơ mi bị vùi nhăn nhúm mặc tạm vào người.
Lâm Khải ngồi dậy tựa lưng vào thành giường nhón điếu thuốc châm lửa hút một hơi làn khói trắng lởn vởn trước mắt, mùi thuốc lá xua đi hơi thở kích tình còn lưu lại đặc quánh trong phòng.
Linh Đan cài xong áo bò qua người anh muốn xuống giường, eo cô bị ôm lại nên cả người ngồi trên đùi anh. Khói thuốc bay thẳng vào mặt khiến cô khó chịu hắt hơi liên tục đến đỏ mắt đỏ mũi.
Anh cười nhéo má cô, bàn tay ôm trên eo trượt xuống mông bóp mạnh. Qua làn khói thuốc, ý cười trên khuôn mặt anh càng sở khanh. Linh Đan chun mũi đưa tay lấy điếu thuốc anh đang hút dập tắt. Anh nheo đuôi mắt không hài lòng, cô liền nghiêng người hôn lên môi anh mỉm cười, đáy mắt long lanh, hàng mi rung động yếu ớt đáng thương.
Giữa họ không có giao tiếp chỉ lặng thinh đánh giá nhau qua ánh mắt. Anh không cười sắc mặt lạnh nhưng cười nửa miệng cô thấy nét sở khanh đến khi cười rộ lên vô cùng bắt mắt. Không kìm lòng, cô lần nữa ôm mặt anh hôn xuống. Anh không hôn lại cũng không đẩy ra, cả người mang theo hơi thở của sự thờ ơ, lãnh đạm.
Thấy người ta lạnh nhạt, Linh Đan dừng lại hành động quá khích bám vai anh làm điểm tựa nâng người xuống khỏi giường. Vậy mà anh cũng không hề níu kéo, cô bước đi khổ sở lẫn đau đớn đem theo quần áo vào phòng tắm.
Khi trở ra, cả người cô đã được mặc kín đáo bởi bộ đồ dài. Anh chỉ mặc quần để mình trần đứng ngoài hành lang hút thuốc, ở cạnh anh có mấy gã đàn ông đứng khúm núm cúi đầu. Họ thấy cô lén nhìn vào rồi lập tức lại cúi đầu khi bắt gặp ánh mắt Lâm Khải. Trước cửa phòng, những mảnh thủy tinh vỡ đã được dọn sạch sẽ.
Cô không can dự vào việc của họ nhưng anh lại vẫy tay gọi:
– Bé con, ra đây…
Linh Đan ngoan ngoãn nghe lời cố bước đi bình thường nhất tiến về phía cánh tay anh đang giơ ra. Trước mặt mấy người kia, anh đem cô ôm trước ngực lạnh giọng ra lệnh:
– Xin lỗi cô ấy.
Họ vậy mà lần lượt xin lỗi cô nhưng xin lỗi vì chuyện gì cô cũng chẳng biết. Mãi khi Thiên tiến đến bá vai họ nhắc nhở cô mới hiểu.
– Từ hôm nay có nghe thấy gì phòng anh ấy cũng coi như tai điếc nghe chưa?
Vừa nói anh ta vừa quét ánh mắt trên gương mặt phiếm hồng của cô hỏi thăm:
– Em ở đây quen chưa? Bọn nó hơi thô lỗ đừng để ý.
– Vâng
Trả lời xong, cô không hiểu vì sao Lâm Khải lại bóp mặt mình tức giận nhưng lại không nói. Anh bỏ qua đồng bọn ôm cô đi vào phòng đá cửa đóng rầm một cái.
Vào phòng anh buông cô ra đi thẳng vào phòng tắm. Chẳng thèm chấp tính khí thất thường của anh, bụng bắt đầu đói sôi ùng ục nên cô lấy hộp sữa tươi mua được tối qua ra uống xoa dịu dạ dày.
Hộp sữa còn chưa uống hết, anh đã trở ra nhìn cô một cái gọi điện thoại đi. Chỉ một lát có người đem đồ ăn đến tận phòng, anh nhận lấy cho tiền người ta rồi vời cô đến ăn.
Suốt quá trình ấy anh không mở miệng, cô cũng không nói chỉ lặng lẽ ăn cho no bụng. Ăn xong có người gọi anh đi gặp người có danh xưng “đại ca”.
Trước khi rời đi, anh áp sát cô bên cửa không nói một lời bỗng dưng cúi đầu hôn cô một cách mãnh liệt. Nhớ đến khi nãy cô chủ động anh chẳng thèm phối hợp nên lần này cô cũng trả thù không hôn lại. Anh nheo mắt cười hắt búng mũi cô:
– Không ngoan sẽ bị phạt.
Cô vừa há miệng muốn cãi thì lại bị hôn, anh vắt cánh tay cô qua vai mình ghim chặt cô trên tường dùng lưỡi nhắc cô mở miệng, Linh Đan ấm ức mà không dám phản đối chầm chậm nhắm mắt đáp lại môi lưỡi của anh đang làm loạn trong miệng mình.
Linh Đan âm ư muốn hỏi anh làm gì nhưng về cơ bản anh không cho cô có ý kiến.
– Ngoan… thả lỏng đi..
Anh gặm hôn bên cổ bên tai cô, hơi thở trầm đục hổn hển.
Lần nữa anh cũng không dùng bảo hộ cứ vậy thả vào cơ thể cô. Linh Đan mệt rũ gục trên vai anh nức nở:
– Anh quá đáng, em rất đau…
Anh không đáp xoay mặt cô hôn môi kịch liệt một hồi thì đem cô lên giường giúp cô mặc lại quần áo:
– Nghỉ ngơi đi, tôi đi một lát sẽ về.
Lúc này, cô nhận ra đáy mắt anh vô cùng lạnh không giống với đêm qua sau mỗi lần thỏa mãn. Dù thắc mắc rất nhiều nhưng cô chẳng có cơ hội mà hỏi, anh đã ra khỏi phòng nhanh như cắt.
Linh Đan vừa thiu thiu ngủ thì cửa phòng bị mở ra. Ngỡ anh về nên cô nằm im nhưng rồi choàng mở mắt khi nghe thấy nhiều bước chân.
Cô ngồi bật dậy nhìn hai gã đàn ông có mặt trong phòng đầy sợ hãi. Nhớ đến những lời nói khiếm nhã lúc sáng ở ngoài cửa, sống lưng cô lạnh toát run rẩy. Chẳng lẽ họ lợi dụng Lâm Khải đi mà làm bậy với cô, ánh mắt bọn chúng rót vào cô vừa bẩn thỉu vừa đê tiện.
– Các người định làm gì?
– Đại ca bảo cô sang gặp.
Nghĩ đến Lâm Khải cũng đang ở đó, cô thở ra nhẹ nhõm xuống giường xỏ giày đi theo. Dù cố gắng đến mấy thì dáng đi của cô vẫn không thể tự nhiên được.
Bên ngoài hành lang, đám đàn ông thấy cô đi ra liền tụ tập dù đang là giờ ăn trưa. Lần này họ bàn tán nhau vô cùng nhỏ nên cô không nghe thấy nhưng chắc chắn là những từ ngữ bẩn thỉu chợ búa như trước mà thôi.
Đến khi dừng lại ở căn nhà sàn có phòng y tế bên trên, cô nghi ngờ nhìn hai gã đàn ông, chưa kịp hỏi liền bị xốc nách lôi lên trên đó.
Gặp lại mẹ con Mây, Linh Đan nhìn họ đề phòng:
– Hai người muốn gì ở tôi?
Mẹ Mây sát trùng tay đeo găng tay yêu cầu:
– Cởi đồ lên giường đi.
– Tại sao tôi phải nghe lời bà?
– Nếu cô không tự làm tôi sẽ gọi bọn họ giúp cô cởi.
Mây vẫn im lặng từ lúc cô vào phòng. Ánh mắt cô ta vốn từ trước vẫn nhìn cô ghét bỏ nên lần này cũng vậy.
Thấy cô vẫn chần chừ, cô ta đứng dậy khỏi ghế nhếch miệng nhạt nhẽo:
– Cô muốn đám đàn ông ngoài cửa vào phòng nhìn không? Tôi sẵn lòng đáp ứng.
Nói rồi cô ta lại nhìn cô mỉa mai:
– Bọn họ đều muốn chiêm ngưỡng cơ thể bạn gái anh Khải xem có gì khác thường mà khiến anh ấy cưng chiều như vậy đấy.
Lâm Khải không ở đây, mẹ con họ lại vào hùa bắt nạt cô. Nếu họ đã làm đến mức này chắc chắn là đã nhận được lệnh của người đàn ông quyền lực nhất ở đây.
– Cởi hay không?
Cô ta không còn kiên nhẫn cao giọng hỏi. Linh Đan nuốt nước bọt nhìn cửa phòng đã đóng thì chậm rãi cởi đồ. Trên người cô, các dấu bầm tím do bị đánh vẫn còn, nơi bả vai bị thương đã thành sẹo rõ nét, sinh động hơn các vết ấy là những dấu hickey tím đỏ do Lâm Khải để lại nhất là hai bên ngực là rõ nhất.
Mây nhìn cô chằm chằm, ánh mắt từ sửng sốt đến ghen tị. Trên nền da trắng muốt dấu vết yêu đương nhiều hơn cả trải suốt từ cần cổ đến tận bắp chân. Ngực và mông Linh Đan không quá lớn nhưng đầy đặn nảy nở mà gọn gàng tròn trịa, làn da ngậm nước đầy sức sống điểm xuyết những vết tích dày đặc lại càng khiến cơ thể thập phần quyến rũ, vòng eo không mỡ thừa nhẵn mịn nhỏ xíu. Mây ngẩng mặt bất ngờ hỏi:
– Anh Thiên cũng đã nhìn thấy cơ thể cô sao?
Linh Đan cởi xong đồ lên giường nằm dứt khoát đáp:
– Không
– Chẳng phải lúc họ giải cứu cô khỏi Lộ thì cô không mặc gì sao?
Lúc ấy cô ngất đi rồi sao mà nhớ được còn không biết có bao nhiêu người có mặt nữa. Vậy mà trong ánh nhìn của Mây cứ như cô đang nói dối.
– Nếu cô muốn biết sao không hỏi thẳng anh ta hỏi tôi làm gì? Ngoài anh Khải ra, tôi rất ghét người khác nhìn thấy cơ thể mình kể cả cô và mẹ cô. Muốn làm gì thì nhanh lên.
Cô ta nghiến răng thở hồng hộc tức giận trái ngược với vẻ bình thản của người mẹ. Bà ta không nhìn cô hách dịch giống như lúc đến, hành động lúc này giống như việc bắt buộc phải làm.
– Co chân lên mở rộng ra.
Linh Đan nghiến răng làm theo lời bà ta nói. Cô khó chịu khi bị hai người họ nhìn chằm chằm cơ thể trần trụi của mình nhưng buộc phải nằm chịu đựng. Khi nãy làm tình, cô còn chưa vệ sinh, có lẽ toàn bộ dịch của cả hai vẫn còn ở lại nhưng cô kệ…
Mây cau mày lần nữa nhìn chằm chằm giữa hai chân Linh Đan.
Cô ta giữ chân cô không nhịn được hỏi:
– Hai người vừa làm tình?
Linh Đan không vừa đáp lại:
– Liên quan đến cô?
Trái ngược với sự soi mói của Mây, mẹ cô ta chỉ lặng lẽ kiểm tra, mỏ vịt lạnh chạm vào khiến Linh Đan rùng mình. Bà ta khám xong nhìn cô lúc này mới mở miệng chẳng biết khen hay chế giễu:
– Thân thể như này bảo sao bạn trai lại không nhịn được mà làm nhiều như vậy?
Linh Đan chẳng để tâm lời bà ta nói hỏi lại:
– Có thể mặc đồ chưa?
Bà ta nhìn cô khẽ gật đầu rồi quay sang con gái nói không chút do dự:
– Trong tử cung có nhiều ****, quan hệ nhiều lần dẫn đến bị thương phần mềm. Kết luận có quan h/ệ tì/n/h d/ụ/c còn có phải của Lâm Khải hay không thì cô ta rõ nhất.
Linh Đan mặc đồ tức đến nghiến răng, họ còn nghi ngờ cô không phải ngủ với Lâm Khải nữa sao? Nhưng cô không tức giận vì vốn dĩ sự nghi ngờ của họ không liên quan đến cô. Thế nhưng lời nói tiếp theo khiến cô nổi giận.
– Ba con mà biết cô ta có cơ thể tuyệt mĩ như vậy sẽ rất tiếc khi đã vứt đi cả núi ti/ề/n. Nếu đem ra b/á/n chắc chắn sẽ không ít người tình nguyện bỏ ti/ề/n m/u/a.
– Bà bị bệnh à?
Linh Đan trừng mắt ném ánh nhìn giận dữ về phía bà ta. Chính bà ta đã khiến cô mỗi ngày đều sống trong lo sợ khi cố ý để Lộ cùng phòng với cô. Nhất định sau này trở về, nếu bà ta dám xuất hiện trong tầm mắt, cô sẽ khiến bà ta ăn cơm nhà đá.
– Cô bám chặt Lâm Khải vào không thì sẽ không biết điều gì sẽ xảy ra đâu.
Bà ta nhếch miệng cười tháo bỏ găng tay ném vào thùng rác. Mây ghi xong vào báo cáo liền cất bước rời đi. Cửa vừa mở, cô ta thấy người đứng đó mặt mũi biến sắc, lắp bắp:
– Anh Khải… sao anh…