10
Thế giới không có Vi Vi quá đau đớn, nhiều lần tôi đã muốn nhảy xuống từ tòa nhà cao tầng.
Nhưng trong đầu lại vang lên giọng nói lạnh lẽo của cô ấy: “Mạng của anh là do em đổi lấy.”
Vì không thể tự kết thúc cuộc đời, tôi bắt đầu lao vào những trò chơi mạo hiểm: leo núi tuyết, trượt tuyết trên những con dốc dựng đứng.
Mùa đông nọ, trên đường từ khu trượt tuyết Innsbruck trở về thị trấn, tôi gặp một trận bão tuyết lớn.
Tuyết phủ kín mặt đất, dần dần vùi lấp chiếc xe, bánh xe không thể tiến thêm dù chỉ một chút.
Khi bình xăng cạn kiệt, động cơ ngừng hoạt động, tôi cảm nhận được nhiệt độ trong xe đang dần hạ xuống.
Đây là khoảnh khắc tôi gần với cái chết nhất.
Không có sợ hãi, chỉ có cảm giác giải thoát và mong chờ.
Trước khi mất ý thức, trong cơn mê man, tôi nghe thấy Vi Vi của tuổi mười mấy hát bài hát mà cô ấy từng hát cho tôi. Cô ấy lặng lẽ đứng giữa trời tuyết, bông tuyết rơi xuống mái tóc, đọng trên hàng mi cô ấy.
Tôi vươn tay định bước lên nói chuyện, nhưng khi mở mắt ra, thứ đập vào mắt tôi lại là trần nhà trắng xóa và một bác sĩ người nước ngoài với chòm râu rậm rạp.
Lắng nghe âm thanh huyên náo từ hành lang bệnh viện, tôi không nhịn được mà bật cười chua chát.
11
Về sau, tôi đi khắp nơi trên thế giới, tiếp tục vẽ tranh.
Bức tranh khiến tôi nổi danh, chính là bức tranh vẽ về Văn Vi năm mười lăm tuổi.
Một mùa đông tuyết rơi, cô ấy quàng khăn đỏ thẫm, phía sau là một vùng tuyết trắng vô tận.
Bên cạnh cô ấy, một cậu thiếu niên đứng lặng lẽ nhìn cô, nhưng khuôn mặt cậu lại trống rỗng, không có ngũ quan.
Đây là bức ảnh chung duy nhất của chúng tôi sau khi Văn Vi rời đi.
Khi vẽ đến khuôn mặt của cậu thiếu niên, tôi chợt nhớ đến câu nói của cô ấy: “Đời đời kiếp kiếp, chúng ta sẽ không bao giờ gặp lại.”
Cô ấy căm ghét tôi đến như vậy.
Tay tôi siết chặt bút vẽ, rồi dừng lại.
Buổi triển lãm kết thúc vào lúc hoàng hôn, ngoài cửa sổ, tuyết bắt đầu rơi.
Dưới ánh đèn đường, những bông tuyết lấp lánh, bị gió cuốn trôi về bốn phương tám hướng.
Tôi cầm ô rời khỏi phòng tranh, bước vào chiếc xe sang đậu bên đường.
Tuyết mờ trước mắt, và đúng lúc ấy, tôi thoáng thấy một bóng hình lướt qua.
Cô gái mặc chiếc áo len đỏ rực, tóc buộc cao.
Trong ánh mắt kinh ngạc của trợ lý, tôi bật cửa xe lao xuống, chạy điên cuồng.
Tôi đuổi theo, nắm lấy bờ vai cô ấy. Cô gái ấy quay đầu lại, đôi mắt xanh mở to, sững sờ hỏi: “Thưa ngài, xin hỏi có chuyện gì sao?”
Là một khuôn mặt xa lạ.
Không phải Vi Vi.
Đúng vậy, Vi Vi đã không thể nào xuất hiện trên thế giới này nữa.
“Không… không có gì.”
Tuyết rơi lặng lẽ, giống như mối tình vĩnh viễn không bao giờ có kết quả ấy.
Tôi đã mãi mãi mất đi cô ấy.
12
Trên chuyến bay trở về nước, tôi chìm vào một giấc mơ sâu.
Trong mơ, chúng tôi mười bốn tuổi, cùng nhau ngắm biển.
Cô ấy chạy phía trước, còn tôi cố tình đi chậm vài bước theo sau.
Văn Vi quay đầu lại, mỉm cười vẫy tay với tôi: “A Cảnh, anh chậm quá đấy!”
Mỗi lần như vậy, tôi đều có thể lừa được cô ấy.
Những năm sau này cũng vậy.
Trên bãi cát mềm mại, đầy rẫy dấu chân của chúng tôi.
Khi ấy, anh từng nghĩ, chỉ cần cứ bước theo dấu chân ấy, cuối cùng sẽ tìm thấy em.
Nhưng sau này tôi mới hiểu, những điều quý giá giống như cát trong lòng bàn tay.
Càng muốn nắm chặt, lại càng để nó trôi tuột nhanh hơn.
Ngoài cửa sổ máy bay, bầu trời xanh thẳm trải dài vô tận, giống như mặt biển năm đó chúng tôi từng đến.
Tạm biệt, Vi Vi.
Còn nữa, anh thực sự rất nhớ em.
Thật đấy.
-Hết-