Advertise here
Bảo Bối Nhỏ Của Lâu Kiêu

Chương 65



Lúc hắn ngắt câu, Cổ Lạc Hy cũng từ trong bếp đem ly nước ra mời.

Joyce ngồi thêm một chút cũng đứng dậy ra về hoàn toàn không nhắc gì đến cái chết của Bạch Băng, cho Lạc Hy nghe.

Cô mím môi nghía đầu nhìn.

– Joyce về sớm thế ạ?

– Cậu ta chỉ đến hỏi thăm!

– Ồ.

– Lạc Hy, cuối tuần sau chúng ta đi thăm mẹ em nhé?

– Vết thương của chú?

Hắn cười cười:

– Không phải em đã thường xuyên theo dõi, thấy nó bình phục rất tốt sao? Cuối tuần sau có thể đi cắt chỉ rồi.

– Ồ, em biết rồi!

Cô cười nhẹ gật đầu… Không hiểu vì sao có cảm giác Lâu Kiêu còn nôn nóng đi gặp mẹ hơn cả cô. Mặc dù vết thương chưa lành nhưng mà cô cứ thấy hắn nhắc suốt thôi.

Nhớ lại tối hôm qua ở thư phòng, cô vô tình thấy hắn xem gì đó, lúc cô vào hắn liền cất lại giấu đi.

Hành động thì lén lút mờ ám.

Cổ Lạc Hy phồng má thở ra, nghi ngờ đấy nhưng cô thăm dò lại chẳng ra!

Khó quá Lạc Hy cũng bỏ cuộc.

______________

Buổi chiều, Lâu Kiêu có việc ở căn cứ nên rời nhà tới giải quyết, phải đến tối hắn mới quay về, nhưng tình trạng kha khá say.

Kể từ hôm Lâu Kiêu ở nhà dưỡng thương thì tần suất chạm mặt với Lưu Hạo không có, mãi tới hôm nay cô mới gặp lại.

Đợt trước cô thấy hầu hết Lưu Hạo toàn báo cáo qua di động.

Chỉ là, buổi tối nay gặp Lạc Hy cảm nhận anh có thứ gì đó khang khác.

Lạnh lùng hơn, nghiêm túc hơn.

Không biết do anh mệt mỏi, hay là còn vì thứ khác?

Sau khi dìu Lâu Kiêu nằm trên giường xong xuôi. Cổ Lạc Hy tiễn Lưu Hạo xuống lầu.

Lúc bước ra ngoài sân, cô mỉm cười:

– Cảm ơn anh nhé Lưu Hạo? Anh cũng về nghỉ ngơi đi, tôi thấy anh có vẻ hơi mệt.

– Lạc Hy.

Cô nghiêm túc đứng nhìn anh, ánh mắt Lưu Hạo dịu xuống, nhưng chần chừ mãi cũng không thấy nói gì.

Chờ hoài không thấy anh lên tiếng, Lạc Hy ôn hòa:

– Sao thế ạ?

Lưu Hạo như hồi thần lắc đầu:

– Không có gì, vậy tôi xin phép!

– Được, anh lái xe cẩn thận.

Lưu Hạo gật đầu, xong quay người sải bước ngồi vào trong xe rời khỏi. Cổ Lạc Hy đứng yên ở đó nhìn theo chiếc xe chạy đi.

Trên tầng hai, bên khung cửa sổ lớn xuyên suốt luôn có một đôi mắt âm trầm dõi theo.

Đuôi xe mất hút, Lạc Hy thở ra quay người bước vào nhà, cô tiện thể vô bếp lấy cốc nước giải rượu từ chỗ thím Hạnh pha giúp xong mới đi lên tầng.

Vừa đẩy cửa bước vào, cô liền giật mình khi thấy Lâu Kiêu ngồi ở ghế sofa.

– Chú tỉnh rồi ạ?

Cô bước đến nhẹ nhàng đặt ly nước xuống bàn, đằm thắm nói thêm.

– Chú uống chút nước giải rượu đi ạ.

– Anh không say.

– Hả? Nhưng mà vừa rồi… em thấy chú đi có vẻ còn không nổi, phải nhờ Lưu Hạo dìu lên.

Khóe môi hắn nhếch lên:

– Lạc Hy, em còn nhỏ, chỉ thấy được những thứ trước mắt.

Cô khẽ cắn môi, đột nhiên cảm giác hắn cũng khang khác. Hôm nay… không chỉ Lưu Hạo mà ngay cả Lâu Kiêu cũng thế.

Không phải tính khí thất thường của Lâu Kiêu đã hết rồi ư?

Lạc Hy thả lỏng lên tiếng:

– Vậy chú chờ em một chút, em vào trong bật nước cho chú tắm.

Giây phút Lạc Hy chuẩn bị đi, cổ tay liền bị Lâu Kiêu kéo lại, bước chân của cô chao đảo ngả ngồi lên trên đùi hắn.

Cô giật mình “Á!” lên một cái.

– Kiêu… ưm…

Còn chưa nói xong, gáy đã bị bàn tay người đàn ông giữ chặt kéo sát, cánh môi bị hắn cắn mút hôn mạnh.

– Ưm…

Tay cô đẩy đẩy ở khuôn ngực, ngay tức khắc cả thân thể được Lâu Kiêu bế lên đi về hướng chiếc giường ngủ lớn, hắn chậm rãi thả cô xuống, vóc dáng cường tráng khống chế phía trên.

Cổ Lạc Hy hốt hoảng:

– Kiêu, hôm nay chú sao thế? Chú muốn làm gì.

– Muốn làm em!

– Khoan! Khoan đã, vết thương của chú chưa cắt chỉ.

– Không sao…

Hắn áp người xuống, bồi thêm:

– Nếu em sợ thì ngồi lên nó tự mình nhún.

Má Cổ Lạc Hy đỏ lựng, cô vươn tay chống trên ngực hắn, nhổm người dậy lắc đầu khước từ:

– Không được, chờ vết thương lành hẳn đã.

– Em đoán xem? Liệu anh có chờ đến khi vết thương lành hẳn?

Vừa dứt câu! Hắn một lần nữa đè ở trên người cô, đôi mắt đã nhuộm kín sắc màu dục vọng nhìn cô, song cúi đầu hôn xuống môi cô.

– Á ưm… Lâu Kiêu!

Lưỡi cô bị hắn quấn chặt, cánh môi bị lực mút cắn tới tê rần. Hai tay Cổ Lạc Hy lóng ngóng muốn đẩy ngực hắn ra, thế nhưng ngay sau đó liền bị Lâu Kiêu khống chế trên đỉnh đầu, cổ tay bị ghì chặt không thể động đậy, trong lúc cựa mình đồng thời cô đụng phải một thứ cứng rắn.

Cô muốn nghiêng đầu tránh né, càng bị hắn ép buộc hôn mạnh hơn.

Bàn tay to của người đàn ông trượt xuống, đem theo hơi nóng hừng hực nương trên đường cong duyên dáng, hắn luồn lỏi vào trong váy ngủ, nắm chiếc váy kéo rách vứt xuống sàn nhà, cơ thể đã hoàn toàn nguyên sơ, ngón tay nhuần nhuyễn thuần thục mơn trớn, năm ngón tay dễ dàng bao lấy bầu ngực nhẵn mịn, mềm mại, dùng sức xoa nhẹ lên.

Bàn tay đều là vết chai, lòng bàn tay thô ráp xoa đầu vú, khiến Cổ Lạc Hy vừa đau vừa ngứa ngáy, chẳng mấy chốc đầu vú bị kích thích run rẩy mà dựng đứng lên.

Cổ Lạc Hy đau đau từ khóe môi tràn ra âm thanh rên rỉ yêu kiều. Lâu Kiêu cắn lên môi cô, dần dần mới buông tha, chậm rãi di chuyển từng chút trên làn da, bị hắn chạm vào, da thịt cô như bị hun bỏng.

Cô bị hôn đến thất thần mê man… miệng nhỏ giương lên thở dốc, dáng vẻ bấy giờ trông cực kỳ câu hồn và quyến rũ.

Lâu Kiêu hôn từ khóe môi Lạc Hy đi xuống dưới, mỗi nơi hắn hôn qua đều tê dại nóng bỏng.

Gặm nhấm trên làn da. Sau đó cúi đầu ngậm lấy đầu vú nho nhỏ hồng phấn của cô. Hắn dùng miệng bao bọc toàn bộ bầu ngực tròn vừa mút vừa liếm cắn lên.

Đầu lưỡi rất nóng.

Hôm nay lực đạo vô cùng mạnh, hàm răng quét qua, mút cắn khiến nụ hoa trở nên tê rần.

Bụng nhỏ bên dưới của Lạc Hy bắt đầu trừu run giữa hai chân thon thả, bỗng dưng chảy ra một dòng mật dịch ướt sũng.

Cô ngẩng đầu dồn dập thở hổn hển!

Thoát khỏi sự kìm hãm hai tay Lạc Hy dùng sức nắm lấy cánh tay Lâu Kiêu, cổ họng phát ra tiếng ngâm nga nhi nhí dường như giống hơn là tiếng yếu ớt nức nở:

– Kiêu… đừng mút nữa!

Cổ Lạc Hy ngứa ngáy, hơi cong cong người lên tư thế càng thêm thuận lợi, đẩy sâu bầu ngực vào trong khoang miệng hắn. Một bên hắn ngậm lấy ngực cô, bên còn lại không ngừng xoa nắn, đầu ngón tay thô ráp thi thoảng se se nụ hồng. Bầu ngực bị chơi đùa một hồi, hắn liếm dần xuống vòng eo cô, rồi từ rốn chầm chậm đi dọc xuống, vẫn không có dấu hiệu sẽ dừng!

Cổ Lạc Hy mê man mở to mắt hốt hoảng… muốn kéo hắn dậy, muốn khép chân lại ngăn không cho hắn tiến xuống nữa, thế nhưng hắn vẫn mặc kệ, Lâu Kiêu ghì chặt, thong thả há miệng ngậm vào.

– Á.

Cổ Lạc Hy nói không nên lời.

Một cảm giác vừa ướt át vừa nóng hổi lướt qua khiến cho Lạc Hy ngứa ngáy và tê dại. Hai chân cô thoáng chốc trở nên căng cứng, nhưng người đàn ông vẫn thư thả tiếp tục đưa lưỡi mình vào sâu hơn, liếm mút.

– Đ-đừng… Lâu Kiêu… không được!

Vách thịt non mịn bị chiếc lưỡi nóng hổi của hắn bao bọc mút mát.

Cô run run đến mức nức nở thành tiếng:

– Á ưm.

Đầu lưỡi thô dày, linh hoạt của người đàn ông, thong thả nhiều lần lướt qua, chạm vào nơi mẫn cảm e thẹn. Đầu lưỡi thuận thế thăm dò, đồng thời hắn giữ chặt eo khiến cho cô không còn khả năng được chạy thoát.

Âm thanh mút mát bên dưới dần truyền đến. Lọt vào lỗ tai hai người càng thêm kích thích những sợi dây thần kinh, cơ thể hừng hực.

Khoái cảm cuồn cuộn kéo đến, vòng eo Lạc Hy cong lên, bàn tay nhỏ trượt xuống nắm tóc hắn không kìm được mà dùng sức.

Cô lên đỉnh chợt ngưỡng cổ hét lên:

– Á.

Một dòng chất lỏng ấm nóng từ sâu trong cơ thể của Lạc Hy tràn ra. Bên dưới, người nào đấy không ngần ngại nuốt lấy toàn bộ. Lâu Kiêu ngồi dậy, ánh mắt từ trên cao nhìn ngắm người con gái… Nơi đáy mắt, sắc dục càng đậm.

Thân thể Cổ Lạc Hy lúc này, mềm mại như một vũng nước, cũng chẳng còn một chút sức lực kháng nghị. Ý thức mơ hồ, ánh mắt mê ly quyến

rũ nằm trên giường nhìn người đàn ông, tựa hồ để hắn muốn làm gì thì làm.

Lâu Kiêu cúi xuống, cắn mút trên môi cô:

– Rất đẹp.

Lạc Hy bị cao trào đến thần sắc mê mang. Khóe mắt phiêm phiếm hồng, miệng nhỏ hơi giương lên không ngừng thở dốc.

Lâu Kiêu thẳng lưng, hắn đã bắt đầu cởi quần áo rất nhanh lộ ra thân thể khôi ngô, cường tráng. Cơ bụng và cơ ngực cuồn cuộn. Ánh mắt Lạc Hy rũ xuống chợt chú ý đến một thứ đã trướng phồng trong chiếc quần lót tối màu.

Lúc nào “nó” cũng thô to, phình lớn như vậy.

Khoảnh khắc hắn kéo quần lót xuống, bật ra một cây gậy màu đỏ tím khổng lồ, Cổ Lạc Hy lại vô thức nuốt nước bọt từng ngụm, cô nhìn chăm chăm.

Ý cười trên cánh môi của người đàn ông dần hiện lên đầy đắc ý. Hắn ép người xuống, hai tay chống bên người cô, cúi đầu thanh âm khàn khàn thốt ra.

– Em không trốn nữa sao?

Cổ Lạc Hy hít thở sâu. Bàn tay mang theo sự nghịch ngợm táo bạo nắm lấy cây gậy cứng nhắc đang đè ép trên bụng mình sờ vào vuốt ve, môi cô hé mở thỏ thẻ:

– Cũng… không phải em chưa nhìn thấy.

Hắn phì cười, tinh tế hôn lên cánh môi cô, khẽ khàng đáp:

– Nhưng hôm nay nó sẽ khiến em mệt hơn một chút.

Vừa dứt câu… Lâu Kiêu ngồi dậy tay nắm lấy gậy thịt đặt ở cửa động ma sát cọ qua vài lần, nhân lúc dòng mật dịch chảy ra thấm ướt quy đầu liền đỉnh vào một đường.

– Á.

– Chặt quá, đừng siết anh!

Lạc Hy có thể cảm nhận rõ ràng gậy thịt kia đâm vào trong cơ thể, lại nhanh chóng rút ra, ngay sau đấy lại lấp đầy cô.

– Ưm.

– Có đau không em?

Cô mê man chìm đắm trong hương vị khoái lạc, cũng có đau nhưng nhiều hơn là sự sung sướng. Khắp thân thể như có dòng điện đánh vào tê tê dại dại. Cổ Lạc Hy lắc đầu, hai chân vô thức vòng qua thắt lưng hắn.

– Không.

Gương mặt Lâu Kiêu nhuộm bởi màu dục vọng càng trở nên bắt mắt câu hồn. Hai tay hắn giữ vòng eo thon nhỏ của cô, dồn hết sức ở dưới háng đột nhiên tăng tốc độ, cực nhanh dồn dập đỉnh thẳng vào bên trong cô.

Lối nhỏ chật chội, xoắn chặt lấy dương vật càng làm hắn thêm khoái cảm, da đầu tê rần.

Dương vật khổng lồ ra sức đỉnh vào, quy đầu cực đại chọc đến chỗ tử cung. Lạc Hy run rẩy rùng mình, hai chân bất giác duỗi thẳng, trong miệng tràn ra những tiếng rên rỉ.

Ở bên dưới nơi giao hợp khăng khít, mỗi lần va chạm vào nhau vang lên tiếng nước nhớp nhép, cùng tiếng bành bạch.

Càng lúc lại càng vang to.

– Á… chậm, chậm một chút!

Gương mặt Lâu Kiêu hiện tại, hiện lên sự điên cuồng, gân xanh trên cổ cuồn cuộn nổi lên. Dương vật ở giữa hai chân lại thô to, lớn thêm một vòng đầy kinh người.

Cổ Lạc Hy thở hổn hển, đôi mắt thất thần mê ly.


               
Mẹo: Bạn có thể sử dụng các phím trái, phải, A và D trên bàn phím để chuyển giữa các chương.                
 
×           Ad Banner