5
Nếu nói hai kiếp của tôi có chuyện gì hối hận nhất, thì việc ngu ngốc nhất chắc chắn là tin lời con cáo già Phan Liên Liên.
Tôi nhớ rất rõ, có một lần cô ta bảo tôi đánh cô ta ngay trước cổng trung tâm học thêm của anh tôi.
Tôi thật sự ra tay.
Nhưng tôi chỉ khẽ chạm vào người cô ta một chút, vậy mà cô ta đã ngã lăn ra đường, gào khóc thảm thiết.
Anh tôi tưởng tôi thực sự làm cô ta bị thương, cuống quýt đưa cô ta vào viện.
Bác sĩ nói gì tôi không rõ, chỉ biết sau đó anh tôi không cho tôi chơi với cô ta nữa.
Nhưng khi đó tôi quá ngu, bị cô ta dỗ vài câu lại tiếp tục làm theo lời cô ta.
Anh tôi mắng tôi vài lần, nhưng tôi không nghe.
Mãi đến khi anh ấy cắt đứt quan hệ với Phan Liên Liên, kết hôn với chị dâu, tôi mới dần tỉnh ngộ.
Sau này, khi gia đình tôi tan nát, tôi bí mật theo dõi cô ta một thời gian, mới phát hiện đó chỉ là một trong những chiêu trò của cô ta.
Cô ta luôn khinh thường anh tôi, nói anh vừa đần vừa nhạt nhẽo.
Nếu không phải vì anh tôi vừa đẹp trai lại trung thực, thì ngay cả tư cách làm dự phòng cũng không có.
6
Tôi đồng ý đi cùng Phan Liên Liên đến bệnh viện kiểm tra.
Trong lúc chờ, cô ta tìm cớ để đuổi tôi ra ngoài.
Tôi cũng giả vờ ngoan ngoãn, đi đến cửa nhưng không rời đi quá xa.
Một lát sau, cô ta bước ra với vẻ mặt hớn hở, đưa tờ giấy xét nghiệm cho tôi.
“Này, tự cô xem đi.”
Tôi liếc qua.
Ngoài chỉ số Hcg hơi cao một chút, thì không có bất kỳ dữ liệu nào chứng minh cô ta mang thai.
Tôi cầm lấy tờ giấy, thẳng bước đến phòng siêu âm.
Phan Liên Liên giữ tôi lại.
“Cô đi đâu đấy?”
“Tôi đi siêu âm.”
Mặt cô ta sa sầm.
“Kiểm tra xong rồi còn đi siêu âm làm gì? Đi, chúng ta về nhà. Cô mau về nói với họ là tôi thực sự mang thai, hơn nữa còn là con trai của anh cô.”
Cô ta kéo tôi, nhưng không kéo nổi.
Ngược lại, tôi kéo cô ta về phía phòng siêu âm.
“Tôi vừa hỏi bác sĩ sản khoa rồi, tốt nhất nên kiểm tra thêm cho chắc. Hơn nữa cô cũng đã đến tuần 12, là thời điểm cần làm siêu âm NT. Tiện thể làm luôn đi.”
Phan Liên Liên lập tức hất tay tôi ra, gào lên.
“Cô bị điên à? Hà Thi Thi, cô trúng tà rồi đúng không? Cô chưa từng sinh con, đừng có nghe người ta nói linh tinh!”
Tôi nhìn chằm chằm vào cô ta, rồi bất chợt quay đầu nhìn về phía sau lưng.
“Anh, chị dâu kiểm tra thế nào rồi? Được mấy tuần rồi?”
Phan Liên Liên còn chưa kịp phản ứng việc anh tôi sao lại có mặt ở đây, đã nghe thấy câu nói của tôi, theo phản xạ hét lên:
“Cô ta có thai rồi sao? Hà Tịch, sao anh có thể để cô ta mang thai?”
Anh tôi ôm lấy chị dâu, bất lực nói:
“Vì sao anh lại không thể làm vợ mình có thai?”
Phan Liên Liên chỉ vào bụng mình, giọng lạc đi:
“Nhưng sao anh có thể khiến hai người phụ nữ mang thai cùng lúc?”
Đang là giờ cao điểm khám thai, lời cô ta lập tức thu hút ánh nhìn của vô số người xung quanh.
Mọi người nhìn anh tôi như nhìn một gã tra nam chính hiệu.
Thế nhưng, anh tôi bây giờ không phải dạng vừa.
Anh ấy không hề nao núng, thậm chí còn ung dung hôn lên trán chị dâu, dịu dàng nói:
“Vợ ơi, lát nữa em nghe thấy gì cũng đừng kích động. Từ trong ra ngoài, anh đều là của em. Đừng tin những con hồ ly tinh bên ngoài.”
Chị dâu ngoan ngoãn gật đầu.
“Cần em giúp gì không?”
“Chuyện nhỏ thôi, anh tự giải quyết được. Em ngoan, đứng sang một bên là được rồi.”
Phan Liên Liên nhìn mà mắt gần như tóe lửa.
“Hà Tịch!!!”
Anh tôi chậm rãi xắn tay áo, để lộ cánh tay săn chắc được rèn luyện sau khi trọng sinh chỉ để lấy lòng chị dâu.
“Anh biết mình nhìn cũng được, nhưng đâu đến mức cứ đi ngoài đường là lại bị nhận vơ làm cha? Vợ anh còn đứng đây, ai lại mặt dày đến mức muốn phá hoại gia đình người khác vậy?”
Tôi vô thức liếc sang chị dâu.
Quả nhiên, mặt chị ấy đỏ lên.
Anh tôi tiếp tục.
“Nếu cô có thể đưa ra bằng chứng đứa bé trong bụng là của tôi, tôi sẽ để vợ tôi đá tôi ra khỏi nhà ngay lập tức.”
Phan Liên Liên ú ớ:
“Tôi… tôi…”
Nửa ngày vẫn không nói nổi một câu trọn vẹn.
Chị dâu thấy không nỡ, khẽ đấm vào vai anh tôi, trách yêu.
“Cô ấy là con gái, anh cũng phải chừa chút thể diện cho người ta chứ. Thế này đi, khi nào cô ấy rảnh, em đưa cô ấy đi chọc ối kiểm tra nhé?”
Anh tôi còn chưa kịp lên tiếng, Phan Liên Liên đã như phát điên hét lên.
“Tôi không đi! Các người chỉ muốn hại tôi! Tôi không để các người có cơ hội làm hại con tôi đâu!”
Nói xong, cô ta lao ra khỏi bệnh viện.
Tôi và anh tôi nhìn nhau.
Mới thế mà đã chịu không nổi rồi sao?
Nhưng tôi không lo chuyện cô ta có đến gây rối nữa không.
Bởi vì, chưa đầy một tháng nữa, giấy tờ về việc nhà tôi được đền bù giải tỏa sẽ chính thức có hiệu lực.
Sao cô ta lại biết chuyện này?
Vì cô ta có một ông chú làm trong cơ quan liên quan, nên đã có được tin tức từ sớm.
Theo chính sách hiện tại, gia đình tôi sẽ nhận được ba căn hộ ở trung tâm thành phố và một khoản tiền đền bù.
Trong đó, một căn hộ sau này tăng giá gấp mấy chục lần.
Kiếp trước, khi anh tôi đã phát điên, cô ta đã dùng một căn hộ để hối lộ chú mình, sau đó đuổi ba mẹ tôi ra khỏi nhà để bố mẹ cô ta vào ở.
Còn tôi…
Nghĩ đến những gì mình đã trải qua kiếp trước, tôi siết chặt nắm đấm.