#16
Cô vừa sợ vừa ấm ức tuôn một tràng:
– Sau khi em ngủ say có phải anh sẽ làm t ình với phụ nữ khác ngay trong phòng này không? Em biết mình không được phép c ấm cản anh nhưng em không thích chuyện ấy.
– Em đọc truyện và xem phim ngôn tình nhiều quá rồi nghĩ b ậy bạ cái gì đấy?
– Em không nghĩ bậy bạ, sáng nào em cũng thấy thùng rác có b ao c ao s u đã sử dụng. Chẳng lẽ những người ngoài kia vào phòng anh vứt thứ đó.
Anh nắm cằm cô xoay trái xoay phải bật cười thành tiếng:
– Là tôi dùng
Cô không ngờ anh thẳng thắn thừa nhận như vậy, trong lòng khó chịu liền đứng dậy nhưng bàn tay anh đặt trên eo cô không buông, chỉ một cái động tay đã ôm cô trở lại ngồi trong lòng. Anh g ặm xuống cổ cô một vết thật mạnh. Linh Đan nhăn mặt nhưng không dám kêu chỉ có thể chịu đựng.
– Sao? Chê tôi không sạch sẽ à?
– Vâng
Anh không ngờ cô dám trả lời như vậy, rõ ràng là đang muốn lấy lòng anh nhưng lại thẳng thắn đến mức đáng bị phạt. Mỗi khi thấy cô trong bộ dạng sắp khóc, ấm ức mà không dám nói là anh lại muốn chà đạp không thương tiếc, cảm giác đó khiến cơ thể hừng hực ham muốn không thể nào dập tắt.
Anh tức giận mà hung hăng hôn, cô không phản kháng nhưng lại đơ ra như khúc gỗ. Cánh môi bị c hà x át mạnh mẽ phát đ au, răng môi bị c ạy ra, anh luồn lách đầu lưỡi trong khoang miệng cô có phần điên cuồng. Linh Đan không phối hợp nên chỉ một lát đã thấy ngộp thở mà dứt khoát đẩy vai anh.
Lâm Khải nếm được vị mặn nơi đầu lưỡi mới từ từ dừng lại, chậm rãi rời khỏi cánh môi sư ng đỏ của cô. Giọt nước mắt trong suốt như pha lê từ lúc nào rơi đầy mặt cô chảy vào miệng. Bộ dáng yếu đuối đáng thương này chỉ khiến anh càng hưng phấn hơn. Lau nước mắt cho cô, anh chậm rãi giải thích:
– Mỗi lần bị em ôm chặt, cơ thể đụng chạm nên tôi nảy sinh ham muốn mà không muốn gọi em dậy.
Cô nâng mặt lên ngang bướng lớn giọng:
– Vậy nên anh tìm người khác giải tỏa sao?
– Tôi tự xử
Nhìn ý cười tụ nơi khóe môi vừa nhếch lên của anh, cô đỏ mặt lí nhí:
– Vậy sao lại phải dùng thứ đó?
– Thêm chứng cứ chứng minh quan hệ yêu đương mãnh liệt của tôi và em.
Với trí tuệ phong phú thông qua việc đọc truyện và xem phim, cô liền tưởng tượng ra cảnh đen tối ấy. Người đàn ông vất vả tự mình phóng sinh ham muốn…
– Thật chứ?
– Ngốc thật
– Em không ngốc
– Tôi mà làm tì nh với phụ nữ khác ngay trong phòng khi em đang ngủ thì có khác nào tự vác đá đ ập chân mình. Bọn họ sẽ nghĩ tôi không coi trọng em. Như vậy em còn có thể an toàn ở cạnh tôi như vậy sao?
Nghe anh giải thích cô thấy mình ngốc thật, ghen tuông đến úng cả não. Cảm giác bực bội nặng nề cuối cùng cũng được gỡ bỏ. Cô cười trừ lảng tránh:
– Anh xóa hết video gốc chưa?
– Mau lấy thân báo đáp đi đừng có lười biếng.
– Em lười bao giờ chứ?
Anh cọ sống mũi chạm đến môi còn hơi sưng của cô nửa đùa nửa thật:
– Tôi còn bận làm việc, tự làm việc của em đi.
– Anh bận thì làm đi em không phiền nữa.
– Em rời khỏi người tôi thì video nào cũng được khôi phục. Trình độ của tôi không cần nói chắc em cũng biết nhỉ?
– Anh dọa em?
Lâm Khải không nói không rằng khôi phục video đã được xóa ngay trước mắt Linh Đan chỉ bằng vài thao tác đơn giản.
– Tôi sẽ đi vắng hai ngày chắc em ở đây quen rồi không cần gửi chỗ chú Hoan nữa nhỉ?
Dù ở đây không còn ai nghi ngờ cô và anh diễn trò nữa nhưng cô vẫn không có gan ở lại đây một mình.
– Em làm là được chứ gì?
– Tự nguyện?
– Vâng, nếu không vì mấy cái b ao c ao su kia thì em đã ăn anh xong rồi.
Nói xong, Linh Đan che tay lên miệng cười trừ. Dù có mê mẩn người ta đến cỡ nào cũng không nên thiếu đứng đắn như vậy chứ?
Lâm Khải kéo gáy cô sát lại ngậm lấy bàn tay trên miệng cô kéo ra thay thế bằng sự mềm mại của môi mình. Lần này cô không còn như khúc gỗ mà mềm mại quấn lấy anh đem theo hơi thở hòa quyện chỉ có sự ngọt ngào lan tràn. Cô cũng ném bay ra khỏi đầu sự ấm ức tích tụ nhiều ngày mà chủ động trong nụ hôn mỗi lúc một nóng.
Cô nắm lấy gấu áo len của anh lột qua đầu ném xuống đất, chỉ rời môi anh trong nháy mắt rồi lại dính chặt lấy đối phương.
Ngỡ rằng anh vẫn sẽ chủ động như mọi lần nhưng sau khi hôn thỏa mãn, anh buông cô ra, khóe miệng cong lên:
– Em tự chủ động.
Nói rồi anh tiếp tục kết nối làm việc của mình. Linh Đan ngơ người nhìn anh còn cố tình động chạm bên dưới chỗ mình ngồi. Rõ ràng vẫn rất căng sao anh có thể để mặc cô chứ…. Khi cô còn đang chần chừ, anh lại nói bên tai:
– Tôi không thích nghe hứa suông.
Anh vẫn tập trung vào giao dịch trên màn hình laptop vây quanh nhưng chắc chắn vẫn nhìn thấy sự hụt hẫng trong mắt cô.
– Còn cần tôi dạy em làm gì sao? Đống phim truyện em nạp vào đầu không giúp ích được gì à?
– Thứ em nạp vào đầu đều trong sáng.
Cô còn cố cãi liền thấy anh hơi nhăn mặt. Ngay lập tức cô nghe thấy âm thanh rên rỉ nỉ non của bản thân phát ra từ chiếc laptop sau lưng. Anh thổi hơi bên vành tai cô tê tê dại dại:
– Trong sáng của em đây sao? Mau…. lấy… thân… báo… đáp.
Anh nhấn mạnh từng chữ rõ ràng. Linh Đan rùng mình chậm chạp mang tay trượt từ vai anh chạm đến yết hầu đang chuyển động xoa một vòng tròn rồi nghiêng mặt hôn lên đó.
***** Lược H
Không làm thì thôi lần nào làm, anh cũng phải hết sức mới dừng lại. Lâm Khải thỏa mãn hôn xuống trán cô thật đậm thủ thỉ:
– Đừng chờ đàn ông nghĩ cho em, hãy tự bảo vệ mình trước.
Linh Đan mệt mỏi mơ hồ nhoẻn miệng cười, anh luôn làm mẫu trước rồi ép cô làm theo. Lần này cô còn để yên cho anh vệ sinh sạch sẽ cho mình. Vừa về giường, trước khi vào giấc ngủ, cô còn nói:
– Khi ngủ với đàn ông nhất định em sẽ chủ động mang bao cho họ.
Vốn dĩ nghĩ đó là ý anh muốn nói, cô chỉ nhắc lại theo ý hiểu vậy mà anh hung hăng đè cô xuống hôn và làm thêm lần nữa hại cô đến tận sáng thức giấc vẫn còn cảm giác lâng lâng lên đỉnh.
*****
Linh Đan được đưa trở lại quán ăn của người cảnh sát ngầm kia. Dù anh nói chú ấy sẽ bảo vệ nhưng cô vẫn không yên tâm. Cô níu tay anh không cho đi đàm phán:
– Anh mang em theo nhất định em sẽ ngoan không làm phiền anh.
– Tôi đi ch ơi g ái mang em đi làm gì?
Mặt mày Linh Đan ỉu xìu buông cánh tay anh ra xoay người vào trong.
– Đan
Ngỡ anh nghĩ lại, cô lập tức xoay người, ánh mắt sáng bừng:
– Dạ
– Ở đây ngoan, chiều tối mai tôi về đón em.
– Vâng
Chú Hoan đứng ngay cửa ra hiệu cho Lâm Khải mau đi. Linh Đan được đưa ra phía sau quán đến một căn phòng nhỏ dựa lưng nơi sườn núi, trước mặt là vườn hoa cải nở rộ vàng ươm. Không khí trên núi dội xuống vừa trong lành vừa dễ chịu.
Trong phòng kê một chiếc giường, một bàn nhỏ có sẵn bình và cốc uống nước, mọi ngóc ngách đã được lau dọn sạch sẽ. Mùi hương nước giặt từ ga đệm mới còn thoảng trong không khí.
– Cháu cần gì thì nói chú lấy nhé! Yên tâm ở đây nghỉ ngơi.
– Tại sao chú lại nằm vùng ở tận đây?
Cô không nhịn được muốn tìm hiểu. Dù trong thân phận chủ quán ăn chất phác nhưng cô thấy ánh mắt người đàn ông rất sáng, thân thể gầy gầy mà khỏe mạnh.
– Ở đây là địa bàn của t ội ph ạm b uôn l ậu, buôn hàng c ấm và b uôn b án người bất hợp pháp. Cứ tổ chức này bị phá lại mọc lên tổ chức khác nếu như không có cảnh sát thì bọn chúng còn làm mưa gió thế nào nữa. Cháu cũng là nạn nhân trải qua rồi biết chúng lộng hành thế nào rồi đấy.
Dù muốn hỏi chú ấy về Lâm Khải nhưng nhớ lời anh dặn nên cô đành thôi. Ở đây cô chỉ có thể tin tưởng anh thôi, để lộ bất kì sơ hở nào về quan hệ của hai người, cô sẽ gặp nguy hiểm.
– Bao giờ chú sẽ hết nhiệm vụ?
– Cái này không có thời hạn, chú ở đây cũng quen rồi. Cháu nghỉ ngơi đi đừng lên quán nhé! Chỗ này nhiều thành phần phức tạp, đám thổ phỉ thấy cháu lại gây loạn.
– Vâng
Lâm Khải đã tịch thu chiếc điện thoại chuẩn bị cho cô đọc truyện thay vào đó anh mượn ở đâu cho cô vài cuốn sách kinh tế bảo cô đọc nếu buồn.
Ngồi ngay ngưỡng cửa, ngắm nhìn từng chùm hoa cải vàng ruộm, đón gió mát từ trên núi trườn xuống, cô càng nhớ nhà. Từ bé đến giờ, cô chưa từng rời xa ba mẹ và anh trai lâu như vậy còn chị Vân Anh nữa không biết đã được chồng cứu chưa?
Chẳng có việc gì làm, cô lấy sách ra đọc g iết thời gian. Mỗi ngày ở cạnh Lâm Khải, sáng vừa mở mắt chẳng mấy chốc đã tối mà hôm nay có một mình thời gian cứ như bị chững lại.
Buổi trưa, chú Hoan đem cho cô đồ ăn. Linh Đan rụt rè hỏi:
– Chú có thể gọi cho anh Khải không ạ?
– Cậu ta đi đâu làm gì chú không thể liên lạc được, chưa gì đã nhớ rồi sao?
Cô nhẹ gật đầu, cảm giác bất an vẫn canh cánh trong lòng. Chỉ mong thời gian qua thật nhanh để thấy anh xuất hiện.
Chú xếp cơm canh ra bàn nói thật nhỏ:
– Đường dây của lão Sầm đang gặp biến, cảnh sát đang ráo riết siết ch ặt phá án. Vừa xong cảnh sát đã b ắt lô hàng lớn của chúng, phía Đài Loan còn giải cứu được rất nhiều người bị b ắt cóc. Chỉ cần thu đủ bằng chứng cho hắn lĩnh án t ử thì tổ chức sẽ bị xóa sổ. Bên ngoài đang ầm ĩ hỗn loạn, cháu cứ ở yên đây đừng lên đó nghe chưa?
– Vâng
Nói rồi chú lại băng qua khu vườn nhỏ lên quán. Linh Đan vừa sợ vừa lo lắng cho Lâm Khải. Nếu tổ chức của lão bị tr iệt phá có phải Lâm Khải cũng sẽ bị bắt theo? Chỉ cần anh thành thật khai nhận, trả t iền nạn nhân đã bị lừa cô sẽ nhờ ba can thiệp giúp anh á n thấp nhất.
Trời vừa chập choạng tối, ở ngưỡng cửa, cô nghe thấy trên quán ầm ĩ tiếng người. Nhớ lời dặn của chú Hoan nên cô cũng không tò mò đi lên tìm hiểu nhưng lại có sự đề phòng.
Linh Đan tắt điện tối om ra khỏi phòng bước vào trong vườn hoa cải ngồi ẩn mình trong đó. Đúng như cô dự đoán, một tốp người xuất hiện đi thẳng tới phòng cô. Một gã đ á tung cửa, bọn họ đồng loạt vào phòng bật sáng điện.
Tiếng quát sang sảng vang lên:
– Cô ta đâu rồi, mau tìm đi.
Đã loại bỏ được cảm giác sợ hãi ra khỏi người trong những ngày ở cạnh Lâm Khải vậy mà giờ đây điều đó lại trở về. Sống lưng cô cứng đờ, trống lòng đ ập mất kiểm soát. Ở đây không có đường thoát thân, xung quanh bao bọc núi cao, đường duy nhất đi ra chính là đi qua quán ăn nhưng trên đó chắc chắn còn người.
Bọn chúng lùng s ục trong phòng, đ ập vỡ đồ đạc lật tung các ngóc ngách không thấy thì ra ngoài quan sát. Một gã cười thành tiếng gõ gõ g ậy sắt trên tay xuống sàn:
– Cô em, khôn hồn thì mau ra đây sẽ được đối đãi nhẹ nhàng. Chúng tôi chỉ mượn cô giao dịch thôi.
Linh Đan c ắn môi đến bợt cả m áu. Có lẽ bọn họ muốn đưa cô ra để giao dịch lấy hàng bị b ắt. Dù sao người có quyền quyết định việc trả hàng cho chúng chính là ba cô. Những bước chân dậm mạnh trên nền đất, tiếng rào rào của từng nhánh cây hoa cải bị ch ém đ ứt.
– D ao k iếm vô tình, nếu cô em không ra để bị thương tụi này không chịu trách nhiệm đâu.
Tại sao bọn chúng biết cô ở đây mà tới tìm đúng lúc Lâm Khải không có mặt. Có lẽ cùng đường rồi nên lão ta mới cho người đến tìm cô hoặc có thể ông ta dùng cô để khống chế Lâm Khải. Nhắm mắt nhắc mình bình tĩnh, Linh Đan rời khỏi chỗ ngồi lao thẳng đến cửa quán ăn nhằm chạy ra ngoài đường.
– Cô em nghĩ mình có thể chạy sao?