Lộ nhếch miệng cười quỷ dị y hệt cơn ác mộng mà cô vẫn thấy. Cô nhìn sang Mây tự hỏi vì sao cô ta lại đưa hăn tới đây. Rõ ràng cô cũng không gây thù chuốc oán với cô ta.
Phía sau một đám người xuất hiện, cô bị vây lấy ở giữa. Mây bước chân đến gần, giống những lần trước, cô ta lại túm lấy cằm cô nhìn ngó:
– Mới có chục ngày không gặp mà cô lại xinh ra rồi. Anh Khải thật biết cách chăm sóc phụ nữ.
Nhìn mặt cô là tôi ghét đấy, ai bảo cô khiến anh Thiên chú ý, ai bảo cô gây thù chuốc oán với anh họ tôi.
Cô ta hất tay khiến cô lảo đảo suýt ngã. Hai gã đàn ông túm lấy tay cô giữ lại theo lệnh cô ta. Mây hả hê nhìn cô yếu thế hất hàm hỏi cô gái còn lại:
– Nguyệt, trò vui của cô là gì?
Mau bày ra đi, tôi cũng muốn nhìn cô ta bị dẫm đạp để xem còn gã đàn ông nào thích cô ta nữa không?
Nguyệt nắm lấy tóc cô giật ngửa đầu lên. Từng sợi tóc bị kéo căng, da đầu tê tái, Linh Đan trừng mắt nhìn
cô ta rít lên:
– Chúng mày động vào tao sẽ không được ch/ết tử tế đâu?
Cả đám cười rộ lên mang theo sự giễu cọt lẫn khoái chí. Gã đàn ông ở cạnh phòng Lâm Khải tiến lên cong ngón cái chạm lên gò má cô cười đê tiện:
– Mỗi đêm nghe cô em rên rỉ khiến bọn này rạo rực không yên, chi bằng hôm nay để tụi này thưởng thức một
chút. Mĩ nhân thì nên chia đều cho mọi người cùng hưởng chứ?
Ở trước Lâm Khải, bọn chúng như chó cụt đuôi. Nay không có mặt anh lập tức giở trò đê tiện. Linh Đan nhố nước bọt vào mặt hắn khinh bỉ. Hắn không đánh lại còn đem tay lau rồi đưa lên miệng liếm…
Hành động ấy khiến cô gập người nôn thốc nôn tháo. Nguyệt bị cô nôn vào người hét lên:
– Bấn quá! Con điên này…
Ả ta định tát cô nhưng Mây đã giữ lại:
– Đừng làm cô ta mất sức, trò hay sẽ mất vui.
Lộ đứng từ nãy giờ thong dong bước vào trong nhà:
– Đem cô ta vào đây, chuẩn bị tiệc rượu đi. Hôm nay để cô ta làm trò tiêu khiến.
Linh Đan bị xách vào trong ném trên sàn nhà. Lộ ngồi ghế nhìn cô chằm chằm như hổ rình mỗi. Rượu được Mây đem ra rót đầy tràn các ly.
Ngay trước mặt cô, Nguyệt lấy ra gói bột màu trắng đổ vào cốc khuấy lên. Cô ta nhìn cô nhếch miệng cười, ánh mắt độc ác thù hận không giấu giếm:
– Ai muốn chơi cô ta thì uống, phải có kích thích cuộc chơi mới hết mình.
Ngoài Lộ ra thì tất cả đám đàn ông còn lại đều cầm cốc uống. Lộ cầm một cốc có thuốc tiến lại phía Linh Đan. Hắn nhìn cô từ trên cao nhờ vả em họ:
– Mây, giữ lấy cô ta.
Cả Mây và Nguyệt đều đứng dậy đến ghì lấy hai cánh tay cô. Lộ bóp miệng cô mở ra nâng cao cốc rượu chầm chậm đổ xuống. Linh Đan bị rượu đố vào miệng vào mũi ho sặc sụa nhưng bị giữ cứng lấy không thể làm được gì. Rượu chảy ra ngoài rót xuống người cô. Lộ cười sằng sặc trước bộ dạng chật vật của cô:
– Hôm nay bọn tao chơi ch/ết mày mới hả giận. Ai bảo mày đắc tội nhiều người như vậy làm gì?
Ép rượu xong, bọn chúng mới buông cô ra. Linh Đan móc họng cho rượu ra ngoài. Chúng nhìn sự chật vật của cô càng thêm đắc ý mà cười hả hê.
Một gã đàn ông muốn chơi nhưng rồi đắn đo, lo lắng:
– Lỡ cô ta nói ra mọi chuyện với đại ca thì sao? Còn anh Khải nữa…
Nguyệt nâng mắt nhìn xuống Linh
Đan đưa ý kiến:
Mây châm thuốc hút nhìn sang Lộ, hắn ta lúc này mới rời ánh mắt khỏi người Linh Đan cất lời hiếm ác cay cú lẫn thù hận:
– Hãy nói cô ta chạy trốn trượt chân xuống núi chết rồi. Nếu qua đêm nay cô ta không ch/ết, sớm mai tao sẽ đưa người đi. Thù giữa tao và cô ta không thể trả hết trong một lúc được. Đời này tao bị nó làm hỏng thì phải cho nó sống trong địa ngục trần gian tao mới hả giận.
Toàn thân Linh Đan run rây vì lạnh vì sợ hãi nhưng từ trong ruột gan lại như bị hun nóng một cách chậm ră1.
Nghe Lộ nói, đám người còn lại đồng tình hùa theo. Cứ bọn chúng uống một cốc rượu lại ép cô uống
một cốc. Khắp người toàn rượu cay nồng, ướt sũng, nhiệt độ bên trong cơ thể nóng giãy nhưng bề da thì lạnh buốt.
******
Lâm Khải vừa thấy xe về đến sân xồng xộc đi tới trước mặt người đàn ông lớn giọng:
– Chú đem cô ấy đi đâu?
Ông ta bỏ qua sự tức giận của anh vỗ vỗ vai cười:
– Cô bé không sao? Việc chưa xong mà cháu đã về đây là sao? Mau đi làm việc đi rồi mai đón con bé về.
Họng s/úng lạnh lẽo nhanh như cắt dán bên thái dương khiến nụ cười trên môi ông ta lập tức tắt ngấm.
Gương mặt phốp pháp cau lại tức
giận:
Đám đàn em lập tức vây quanh cũng hướng họng s/úng về phía Lâm
Khải.
– Cháu nghĩ mình nhanh hơn bằng kia người sao? Vì một đứa con gái mà chống lại chú thật chẳng có tiền
đồ gì cả. Mau thu s/úng đi làm nốt việc của cháu đi.
Tay cầm s/úng của Lâm Khải chẳng những không rời đi còn trực tiếp lên nòng:
– Dù họ có nhanh bao nhiêu thì mạng của chú vẫn phải do cháu quyết định.
Nói rồi anh rút điện thoại ra, ngay khi nhìn thấy con số trên đó mỗi lúc một giảm xuống, thái độ của ông ta hòà hoãn đi trông thấy:
Ông ta tức đến xanh mặt nhìn dòng tiền nhảy nhanh theo cấp số nhân. Cuối cùng đành hòa hoãn:
– Được rồi, chú chỉ mượn con bé lấy hàng thôi đừng nối nóng. Hiện tại con bé rất ổn, chú gọi cho bọn nó mang người về đây là được chứ gì?
Lâm Khải ấn vào dòng tiền trên phần mềm khiến nó chảy đi nhanh hơn gắn giọng:
Ông ta nhắm mắt tiếc ròng ròng tiền chảy đi. Số tiền ảo họ chiếm dụng từ lừ/a đ/ảo có lấy được hay không đều nằm trong tay Lâm Khải.
Ông ta cũng chỉ muốn đợi đêm nay chuyển hàng cảnh sát không làm khó là mai sẽ đưa Linh Đan về. Không ngờ Lâm Khải lại xuất hiện ở đây khi đáng lẽ đang phải ở giáp biên giới xử lí thông tin.
– Cháu…
Thiên được gọi đến nhìn thấy hoàn cảnh trước mắt bất ngờ đến sốc.
Anh ta chưa từng thấy ai dám chĩa s/úng vào đầu đại ca uy hiếp như này.
Ngồi vào khởi động xe, anh ta giục:
– Anh Khải, đi thôi.
Lâm Khải thu lại s/úng bước qua đám người chưa hạ s/úng tiện tay vung nắm đ/ấm khiến một vài gã chỉ kịp ré lên ôm mặt nằm trên đất.
– Chú hãy cầu nguyện cho cô ấy bình an đi.
Anh đội mũ bảo hiểm ngồi lên xe phân khối lớn rồ ga đi theo xe Thiên dẫn đường. Đường núi quanh co khiến quãng đường trở nên xa hơn.
Điện thoại kết nối, tiếng vù vù trong không gian thoáng rõ rệt hơn bao giờ hết.
Thiên dừng xe lại trước cống một biệt thự biệt lập lưng chừng núi, ánh đèn cùng âm thanh nhạc chát chúa vang vọng khắp không gian heo vu hoang vắng. Lâm Khải phanh xe gấp dựng xe chẳng cần đợi Thiên mở cửa đã dùng súng bắn vào ổ khóa.
Tiếng nhạc cùng tiếng cười nói ầm ĩ khiến những kẻ bên trong không hay biết có người đang đến.
Linh Đan yếu ớt mặt mũi đỏ gay gắt, dù cố móc rượu ra thì cô vẫn bị ngấm không ít. Khuôn mặt cô đỏ au, đôi mắt trong vắt giờ đây đã nhuốm một tầng mờ mịt.
Lộ như con quỷ dữ ngồi trước mặt cô, bàn tay hắn bóp chặt hàm cô đổ rượu vào họng rồi lại vuốt ve sườn mặt cô như thưởng thức như tiếc nuối.
Hắn đứng dậy liếc nhìn đám đàn ông đang sẵn sàng lao vào con mồi:
– Cô ta là của chúng mày, không được để cô ta ch/ết.
– Bọn em đưa cô ta lên phòng nhé!
Nguyệt cười thành tiếng chêm lời:
– Lên phòng làm gì? Tại đây đi, tôi muốn nhìn bộ dạng lả lơi của cô ta.
Linh Đan co rúm người bò đi nhưng cổ chân bị túm lại. Những gã đàn ông xúm lấy cô khống chế nói những lời bẩn thỉu. Bàn tay to lớn thô lỗ nắm lấy quần áo của cô xé ra mặc cô giãy giụa gào thét.
Cánh cửa nhà bị đạp tung, những mảnh kính vỡ bay ra lao thẳng đến những kẻ ở trong. Tiếng cười hả hê lập tức tắt ngúm thay vào đó là tiếng thét đau đớn chói tai, tiếng sú/ng nổ tạo hiện trường hoảng loạn.
Gã đàn ông đang ngồi giữ chân
Linh Đan ngã vật ra, mắt mở trừng trừng khiến cả đám lập tức buông người. Rượu cùng chất kích thích lúc này cũng không cứu cánh được nỗi sợ hãi khi nhìn thấy hai người bước vào.
Lâm Khải lướt một lượt, sắc mặt u ám ch/ết chóc. Lướt đến người nằm trên sàn nhà bị xé quần áo tả tơi, sự tức giận đạt đỉnh. Anh dậm chân đi tới tung chân đá văng những kẻ ở cạnh cô, dường như chưa hả giận, anh liên tục nổ s/úng. M/áu bắn ra tanh ngòm cùng tiếng la hét đau đớn kinh hãi của kẻ gây tội.
Anh quỳ gối cúi người ôm Linh
Đan lên tay. Cơ thể cô nóng giãy mê sảng, khóc trong hoảng loạn:
– Đừng động vào tôi…
Bế cô trên tay, anh dùng lực thật chặt mới khống chế được sự phản kháng của Linh Đan. Trong lòng ngùn ngụt lửa giận, anh đè xuống ấm áp nói bên tai cô vỗ về:
– Ngoan… tôi đến rồi… đừng
SỢ…
Linh Đan yếu ớt mở mắt nhìn thấy gương mặt quen thuộc liền mỉm cười:
– Anh… em khó chịu quá!
Thiên cởi áo phủ lên người Linh
Đan ái ngại:
Thiên vừa đưa tay đỡ chân Linh
Đan, tay Lâm Khải chuyển động.
Tiếng thét trong phòng lần nữa lại vang lên, Thiên giật mình nhìn Lộ ngã sõng soài ngay cửa quằn quại nằm trên đống kính vỡ. S/úng trên tay Lâm Khải vẫn còn khói, anh xoay người ném khẩu s/úng đã hết đạn xuống sàn ôm lấy Linh Đan chặt chẽ vào lồng ngực.
Long cùng đàn em đã nhanh chóng xuất hiện nơi cửa nhà khiến cả đám sợ càng thêm sợ. Mây run rẩy đứng dậy mạnh miệng:
– Ba em là ông chủ của anh đấy, anh dám động vào em ông ấy sẽ không bỏ qua đâu.
– Ai bảo anh thích cô ta chứ? Từ lúc cô ta đến ai ai cũng so sánh em với cô ta còn không ngừng khen ngợi, đến ba em còn thèm muốn cô ta nên em ghét.
Lâm Khải cười nhạt nhưng đáy mắt thập phần lạnh. Linh Đan bắt đầu quấn lấy anh đòi hỏi, chỉ cần nhìn là biết bọn họ cho cô uống thứ gì.
Nhìn Long, anh hỏi:
– Có thuốc ở đấy không?
Long móc trong túi ra một gói những viên thuốc trắng giơ lên. Lâm Khải cười lạnh nhìn Mây, nụ cười tắt
Thiên nhìn cô ta thất vọng cực điểm hỏi:
– Vì sao em làm hại cô ấy?
ngấm chỉ còn lại một đám băng kết trên mặt:
– Cho tất cả chúng nó uống rồi nhốt chung một phòng.
Mây hét lên:
Linh Đan bắt đầu cào cấu. Anh phải giữ tay cô thật chặt giao việc cho Long:
Thiên định nói đỡ cho Mây nhưng
Lâm Khải đã sải bước đi như chạy ôm theo Linh Đan tìm phòng ngủ chính.
Long nhìn đám đàn ông bị ăn đạn nằm bò trên sàn không chút nhân nhượng đưa thuốc cho đàn em:
– Đổ vào miệng tất cả không chừa
a1.
Liếc nhìn thấy căn phòng tối tăm dưới chân cầu thang đang mở, anh tiếp tục:
– Rồi ném chúng vào phòng kia khóa lại chờ anh Khải.
Mây hoảng loạn lao đến chỗ
Thiên:
– Anh Thiên cứu em. Anh không thể để bọn họ làm vậy với em được.
Hắn lạnh lùng đẩy cô ta ngã gẵn từng tiếng.
– Tự làm tự chịu