#40
Là người trong cuộc, Linh Đan nghe còn thấy đầu óc quay quay. Anh có thể từ từ từng bước được không, ai lại thay đổi luôn cả xưng hô rồi thế.
Cả nhà chìm trong khoảng im lặng đến đáng sợ. Ngồi xuống ghế, Linh Đan đá chân anh trai nhờ lên tiếng nhưng anh không đoái hoài. Ba mẹ thì nhìn cả hai không chớp mắt. Lâm Khải bình thản lấy ra đăng kí kết hôn để lên bàn, mẹ liếc qua lập tức nổi giận:
– Vừa mới hôm qua cậu nói sẽ theo đuổi Linh Đan sao nay đã đăng kí rồi hả?
Ba bình tĩnh hơn im lặng không nói chỉ chờ nghe trình bày. Dù quan điểm của ông khá thoáng nhưng bất ngờ như này thì quá mức không bình thường.
– Con muốn chịu trách nhiệm về những chuyện đã xảy ra giữa hai bọn con mong ba mẹ chấp thuận.
Trọng Tường liếc em rể mỉa mai:
– Xưng hô thuận miệng gớm nhỉ?
Linh Đan cấu tay anh trai giận dỗi. Trọng Tường nhìn ba mẹ vẫn đang sốc mắng vốn vợ chồng em gái:
– Làm gì có kiểu đăng kí kết hôn rồi mới báo ba mẹ chấp thuận bao giờ chứ? Ít ra cũng phải yêu đương hẹn hò đi đã chứ?
– Mẹ nói với em không muốn con gái yêu đương không kết quả nên bọn em kết hôn luôn cho chắc hơn nữa lần trước tới đây mẹ bảo không phải là con rể thì đừng tới.
Nói rồi anh nhìn mẹ vợ nhấn mạnh:
– Nay con quay lại với tư cách là con rể rồi đây ạ.
Tiếng cười của mọi người vang lên đồng loạt nhìn về phía mẹ, Linh Đan cào lòng bàn tay Lâm Khải một cái. Đúng là con người nhớ dai thù lâu, đến lời nói khi tức của mẹ mà anh cũng nhớ nay đem ra làm vũ khí thuyết phục. Trông kìa, mẹ bị anh làm cho sượng đến á khẩu luôn rồi.
Trọng Tường thấy Lâm Khải chẳng chút lo lắng từ lúc vào nhà còn bình tĩnh chầm chậm giải thích chiếm thế thượng phong khiến mẹ cũng chào thua thì nhẹ ý cười:
– Mẹ nói thế hả?
– Thì mẹ chỉ muốn nó đừng yêu đương trêu đùa em gái con thôi chứ ai bảo kết hôn nhanh như vậy đâu?
– Mẹ bảo cậu ấy là con rể hãy đến nhà thì gián tiếp đồng ý cho kết hôn rồi còn gì?
– Nó cố tình hiểu sai ý mẹ.
Ba hắng giọng lên tiếng:
– Hai đứa yêu đương hẹn hò thì không ai nói nhưng quyết định kết hôn cũng phải thông báo trước cho gia đình hai bên một tiếng chứ?
– Ba vợ, con đang báo mọi người đây ạ.
– Làm rồi còn gọi là báo à? Đây là con cái đặt đâu cha mẹ ngồi đấy rồi.
Dù ba nổi cáu nhưng Linh Đan lại nhìn thấy sắc mặt ông thoáng ý cười. Chẳng biết thế nào mà ông lại thích Lâm Khải như thế?
Lâm Khải đứng dậy cúi thấp người lễ phép:
– Ba mẹ, con xin lỗi.
– Xin lỗi thì được gì chứ?
Mẹ giận dỗi lườm nguýt trong bất lực. Mắt nhìn con gái cứ tay trong tay người ta từ lúc vào nhà càng ngứa mắt, yêu đương gì mà vừa mới hẹn hò đã đăng kí kết hôn luôn rồi.
– Con đã nói với gia đình chưa?
– Chưa ạ, con nói mọi người trước rồi mới báo ba và ông bà ngoại.
– Linh Đan còn đang đi học, ba cũng mới nhậm chức nên chuyện đám cưới cứ từ từ rồi tổ chức cũng được.
Mẹ nhìn ba cáu kỉnh:
– Sao ông đồng ý dễ dàng vậy hả?
– Anh thấy hai đứa đẹp đôi mà, Lâm Khải cũng lễ phép lại có tài sao không đồng ý chứ? Bạn bè Linh Đan cũng kết hôn rồi vẫn học tốt mà, thà kết hôn sớm còn hơn là ế.
– Anh… suốt ngày chiều hư chúng nó thôi.
– Vậy mà con trai em vẫn ế đấy.
Trọng Tường đang uống nước chết sặc khi tự dưng lại bị kéo vào. Anh nhìn hai đứa em càng ghét bỏ:
– Không ai như hai đứa hết, yêu đương đến kết hôn như tàu siêu tốc vậy hả? Lỡ không hợp nhau thì sao?
– Em sẽ cố gắng để phù hợp với em gái anh.
– Nhớ lời cậu nói, đừng làm nó khóc không tôi đ/ánh ch/ết cậu đấy.
Nhà đã có hai người đồng ý, mẹ vẫn giận dỗi mặt nặng mày nhẹ kéo con gái đi nói chuyện. Ba mở hộp quà lấy ra chiếc ấm Tử Sa chạm rồng kiểu cổ thích thú khen ngợi:
– Con tìm đâu được cái này vậy?
– Con có người bạn chuyên kinh doanh mặt hàng này nên tìm loại nào cũng có chỉ là mất thời gian chờ thôi ạ. Lần trước đến nhà thấy ba có sưu tập nên đã nhờ cậu ấy tìm mua.
– Pha trà bằng ấm này mới thưởng thức được trà ngon.
– Con mua thêm trà Shan tuyết và Ô Long Nhân Sâm, ba uống thử xem nhé!
– Cẩn thận quá rồi đấy.
Trọng Tường nghiêng mặt thì thầm:
– Thành ý của cậu tôi ghi nhận nhưng không cần phải tốn nhiều tiền như vậy đâu.
– Lương đại úy của anh thì lớn chứ t/ội phạm như em thì không là bao.
Bị anh vợ đ/ập cho một phát muốn thăng thiên, Lâm Khải xoa bả vai nhăn nhó:
– Anh nhẹ tay một chút không được hả? Xem đồng hồ em mua có đeo vừa không?
– Chẳng phải cậu từng nắm cổ tay anh lấy số đo à?
– Anh nhớ dai thật đấy.
Linh Đan ngồi nhấp nhổm chờ mẹ hỏi tội, đến cô còn thấy vội vàng nữa là mẹ.
– Con sẽ không hối hận vì kết hôn vội vàng chứ?
– Trước mắt thì không ạ.
– Vì sao lại kết hôn nhanh như thế? Hai đứa còn nhiều thời gian để tìm hiểu cơ mà.
Cô cũng không ngờ lời trêu đùa của mình anh lại đồng ý rồi thực hiện nhanh như vậy? Bây giờ nói với mẹ chuyện này cũng không hợp lí nên chỉ có thể kiếm cớ:
– Anh ấy ngỏ ý và con không muốn từ chối, trước kia con tưởng anh ấy không có tình cảm nên mới nói với mẹ không thích chứ thực ra con không quên được người ta. Mẹ đừng cho rằng con còn trẻ mà cả thèm chóng chán, người như anh ấy sẽ rất khó chán ạ.
Bà ngồi sát lại nắm tay con gái hỏi dò:
– Nó ép con phải không? Đừng giấu mẹ, con phải nói mẹ mới biết cách giải quyết. Dù con đã trưởng thành nhưng vẫn bé nhỏ với mẹ, đừng âm thầm chịu đựng.
Nghe mẹ nói, cô thấy thương vô cùng. Đúng thực là có hơi nhanh nên khiến bà không tin cũng đúng thôi. Ghé người dựa đầu vào vai mẹ, cô trấn an bà:
– Mẹ à, con thích anh ấy trước nên chắc chắn sẽ khiến mẹ lo lắng nhưng hiện tại cả hai bọn con đều rất tốt, anh ấy đối xử với con nhất mực cưng chiều. Bọn con kết hôn là tự nguyện và con đang rất hạnh phúc.
– Con có biết gì về cậu ta đâu, ít ra cũng nên tìm hiểu kĩ đã chứ?
– Ba và anh trai đều quý anh ấy như vậy thì mẹ lo gì chứ? Có phải ai cũng đủ dũng cảm làm rể nhà mình đâu.
Bà thở dài kí trán con mắng:
– Sau này có chuyện gì phải nói với mẹ trước nghe chưa? Chuyện hai đứa hiện chưa thể công khai ngay được do thân phận của Lâm Khải quá nhạy cảm không tốt cho ba nên từ từ rồi làm đám cưới.
– Mẹ yên tâm, con cũng định tốt nghiệp xong mới tính.
– Vậy thì phòng tránh cho tốt, lỡ thì để sinh còn không thì thôi. Con còn trẻ không cần vội vàng cũng không được dùng thuốc, giao cho Lâm Khải kế hoạch nghe chưa? Hai năm nữa con tốt nghiệp rồi sinh con, khi ấy hai đứa cũng hiểu nhau hơn.
– Vâng con nghe mẹ.
Dù vậy bà vẫn không ngừng thở dài, con gái bé bỏng mới đó mà đã bị người ta nẫng mất. Bà còn định cho Linh Đan đi du học rồi học luôn MBA đến khi thực sự chín chắn mới cho lập gia đình ai ngờ…
Số phận lại sắp xếp cho con bé gặp phải gã đàn ông già thừa thủ đoạn cơ chứ? Con gái còn quá trẻ mà Lâm Khải lại quá từng trải nên làm sao mà bà không lo cho được.
Trong bữa ăn tối thân mật, Lâm Khải nói chuyện tự nhiên với ba và anh trai cô nhưng không quên giúp cô gỡ xương cá lẫn bóc vỏ tôm. Linh Đan ngồi hưởng thụ cộng thêm uống chút rượu mà sắc mặt hồng hào lâng lâng trong men rượu và cả hạnh phúc. Mỗi lần mẹ thấy hành động Lâm Khải quan tâm cô lại ngẩn người nhìn chằm chằm rồi liếc con gái với sắc mặt nặng trình trịch.
Để đáp lại, mẹ cũng phá lệ mời con rể uống vài ly rượu dặn dò:
– Con gái mẹ còn trẻ người non dạ, con bao dung nó một chút. Nhỏ vậy thôi nhưng cũng ngoan ngoãn biết điều.
– Mẹ đừng lo, con sẽ không chấp trẻ con.
Ba và Trọng Tường phá lên cười:
– Hai đứa kể ra hơn nhau cũng khá tuổi nhỉ?
Linh Đan tiếp lời:
– 10 tuổi không nhiều đâu ba, con thích đàn ông trưởng thành.
Cô nhận được ánh mắt khen ngợi của Lâm Khải nên tủm tỉm cười. So với yêu bằng tuổi thì yêu một người lớn tuổi như anh tuyệt hơn rất nhiều.
– Hai đứa chưa tổ chức đám cưới nên Linh Đan vẫn ở nhà mẹ nhé! Mẹ chưa sẵn sàng cho con bé sang nhà người khác đâu.
Lâm Khải mỉm cười nuốt hết thức ăn trong miệng mới nói:
– Bình thường em ấy cũng ở kí túc xá nên giờ ở nhà con cũng không thay đổi mấy, cuối tuần vợ chồng con sẽ về bên này được không ạ? Đồ dùng của vợ con cứ để lại, bên nhà con đã sắm mới hết rồi.
– Vậy là con đã tính toán hết rồi, mới từ hôm qua thôi sao lại nhanh vậy hả?
Trọng Tường biết mẹ sốc nên đùa:
– Tàu điện siêu tốc còn thua hai đứa này mất thôi.
– Ba cũng hi vọng con giống hai em.
– Không lôi con vào không được hả ba?
Mẹ càm ràm:
– Đứa cần gả không ma nào í ới còn đứa vừa mới lớn đã bị nẫng mất rồi.
– Anh là đàn ông nên lấy vợ muộn chút là bình thường. Biết đâu anh tìm được người phù hợp rồi cũng sẽ kết hôn nhanh như con thôi.
Mẹ hừ lạnh khi con rể bênh vực con trai còn Trọng Tường gật gù nhìn Lâm Khải bằng ánh mắt hài lòng khen ngợi.
Chuông điện thoại đổ dồn, Lâm Khải nhìn số không lưu lập tức tắt máy nhưng đối phương không ngừng gọi đến nên đành lau tay đứng dậy:
– Con ra ngoài nghe điện thoại một chút ạ.
Ra đến ngoài sân, anh mới kết nối cuộc gọi, giọng nói có chút bực bội:
– Alo
– Tôi là y tá bệnh viện Nhân Ái, chuyện là ba của cô Phương Ngân muốn cho cô ấy xuất viện nhưng do anh là người đóng viện phí và bảo lãnh nên bác sĩ phụ trách muốn gọi cho anh hỏi ý kiến. Nếu có thể bây giờ anh qua bệnh viện được không?
– Cô ấy tỉnh rồi hả? Sao không ai nói cho tôi biết?
Giọng nữ y tá trở nên rụt rè, dù không đối mặt nhưng nghe giọng nói đủ biết đối phương đang nổi giận.
– Xin lỗi anh, cô ấy tỉnh lại từ đêm hôm qua, chúng tôi đã thông báo cho gia đình. Ba và em gái cô ấy đã đến chỉ là bây giờ họ làm loạn nên bác sĩ phụ trách yêu cầu bệnh viện liên hệ với anh.
– Sức khỏe cô ấy thế nào rồi?
– Cô ấy nằm lâu choáng và cần tập lại các cơ vận động, bệnh viện đã tiến hành kiểm tra tổng thể các chỉ số đã bình thường nhưng vẫn nên ở lại bệnh viện theo dõi thêm.
– Vậy thì giữ lại không cho xuất viện nữa.
– Nhưng ba cô ấy nhất quyết muốn đưa bệnh nhân về nhà để rút viện phí anh đã đóng.
– Phiền cô nói với ông ta chờ tôi đến.
Tắt điện thoại, trở vào trong, bên phòng ăn ấm áp, cả nhà Linh Đan nói chuyện vui vẻ, tiếng cười của sự hạnh phúc đầm ấm khiến kẻ không gia đình như anh phải ghen tị.
Không muốn phá hỏng bữa ăn gia đình nên anh ngồi xuống tiếp tục dùng bữa. Chỉ cần y tá truyền đạt lời anh nói chắc chắn ông ta không dám manh động. Việc dừng duy trì mạng sống cho Phương Ngân anh cũng đã nghĩ tới nhưng muốn tham khảo kĩ hơn ý kiến chuyên gia. Không ngờ cô lại tỉnh dậy được, không uổng công sức tiền của anh đã bỏ ra suốt những năm qua.
Gắp đồ ăn vào bát Lâm Khải, Linh Đan hỏi nhỏ:
– Đã xảy ra chuyện gì sao anh?
– Sau bữa ăn chắc anh phải đi giải quyết công việc một chút, em ở lại nhà ba mẹ hay anh cho người qua đón về nhà.
– Nếu có việc anh cứ đi, em ở lại đây cũng được.
– Mai anh đón em đi làm.
– Vâng
Biết Lâm Khải có việc phải đi ba mẹ cô cũng không làm khó anh. Linh Đan muốn tiễn chồng ra tận xe nhưng chỉ vừa tới sân anh đã ngăn lại:
– Em ở lại đi, đường ra đến cổng ngõ hơi xa.
– Hôm trước ai đòi em ra đó chứ?
– Do anh có mục đích thôi, nay thì quang minh chính đại rồi có thể nhịn được.
Cô híp mắt cười kiễng chân hôn khóe môi anh tạm biệt nhưng rồi lại dây dưa một lúc. Dù không tiễn nhưng cô vẫn đứng nhìn anh tới khi bóng người khuất ngoài cổng mới trở vào nhà.
– Ngày đầu tiên kết hôn, có chuyện gì mà cậu ta không gác lại được sao?