Advertise here
Chuyện Tình Chú Cháu

Chương 29



Diệu Nhi thấy cách xưng hô của hai người Diệu Nhi liền hỏi:

-Sao lại xưng chú, anh Cường có già lắm đâu Thiên Lam. Hai người là vợ chồng cũng nên thay đổi lại. Chị dâu của chị cũng nhỏ tuổi nhưng lấy anh hai chị về xưng anh em rồi đấy.

Thiên Lam khẽ cười:

-Tại em quen miệng rồi ạ.

-Quen dần dần tập lại, chứ thành vợ chồng kêu chú sao được em.

Đức Cường lên tiếng:

-Gọi sao cũng được em à. Thôi anh gửi vợ anh tí nhé.

-Dạ. Anh cứ ra ngoài bàn chuyện với chồng em đi. Nói anh ấy uống ít thôi không lại say đó.

-Uhm.

Sau khi Đức Cường đi, Thiên Lam đi tới chỗ đứa bé ngồi xuống chơi thì Diệu Nhi hỏi:

-Em chưa có tình cảm với Đức Cường à. Chứ chị thấy ánh mắt Đức Cường thích em rồi đấy.

-Sao chị hỏi vậy?

-Chị là người từng trải nhìn hành động ánh mắt chị biết à. Thế hai người quen nhau lâu chưa. Nhà em ở đâu vậy?

Thiên Lam ngập ngừng một hồi rồi nói:

-Ba mẹ em mất rồi. Em được bác ruột nhận nuôi sau này cô Nga về dưới biết hoàn cảnh em như thế dẫn em lên đây nuôi ăn học ạ.

-Chị xin lỗi, chị không biết, vậy em giống hoàn cảnh Trâm Anh vợ của anh hai chị, cũng mất ba mẹ lên đây làm rồi gặp đủ chuyện hết cũng may anh hai chị thương Trâm Anh nên lấy làm vợ.

Thiên Lam liền hỏi:

-Vậy chị ấy đâu rồi ạ.

-Trâm Anh chắc nhỏ tuổi hơn em. Đang bầu sắp đẻ nên ở nhà rồi. Bữa nào rảnh chị dẫn qua chơi. Thế em giờ làm gì không?

-Dạ. Em làm cùng với chú ạ.

Diệu Nhi chép miệng:

-Lại chú à. Xưng anh đi, anh Cường cũng tốt lắm. Xưa anh Cường học cùng với anh hai chị với chồng chị nên cũng gặp vài lần. Sau này nghe lấy vợ rồi từ đó không gặp lại nữa.

-Dạ. Vậy chị cũng biết anh Cường lâu rồi nhỉ?

-Xưa có bốn người có cả Đình Thái nữa nhưng sau này tách ra, cũng nghe cậu ta với vợ trước của Đức Cường có gì với nhau nữa. Khổ, chơi thân cho lắm rồi cắn nhau đau. Em cố gắn chăm sóc giữ chồng chứ không lại mấy em trà xanh nó me đấy. Lúc yêu chồng chị gặp hai ba cô chị ớn luôn.

Thiên Lam khẽ cười:

-Anh Cường cũng nhiều cô để ý lắm nhưng em….

-Em sao? Mình phải giữ lấy hạnh phúc đừng để ai xen vào. Có gì qua đây chị giúp đỡ cho.

-Dạ. Em cảm ơn chị ạ.

Ngồi chơi được một lúc thấy chú bước vào, cô liền đứng lên chào chị Diệu Nhi rồi ra về, thấy chú mặt đỏ gay cô liền hỏi:

-Chú say rồi à.

-Uhm.

-Vậy chú lái xe về được không ạ.

-Hay lại muốn vào khách sạn, lần này tôi vào là làm thật đó. Còn không ngồi im để tôi lái xe.

Nghe tới đây Thiên Lam im lặng không dám nói thêm nữa.

Về tới nhà cô bước xuống mở cửa để chú đi vào, thấy chú đi loạng choạng cô đỡ lấy chú.

-Để em dắt vào? Nay chú uống nhiều thế?

-Cô vào trong phòng ngủ trước đi. Tôi đi được.

-Chú đi kiểu thế mà đi được, đưa em dìu chú vào trong.

Cô mặc kệ chú nói cô vẫn đỡ chú vào trong phòng để chú nằm xuống giường rồi cô bước ra ngoài, đi xuống bếp pha ly nước cho cho chú uống giải rượu, vừa vào trong thấy chú nằm im cô đi tới gọi:

-Chú dậy uống nước chanh đi ạ.

Đức Cường từ từ mở mắt ra làu bàu nói:

-Về phòng ngủ đi. Để đó lát tôi uống.

-Chú ngồi dậy uống nước chanh đã rồi em về phòng.

-Tôi đang say, cô ở đây tôi không kiềm chế được đấy, về phòng ngủ đi.

Thiên Lam nghe vậy mặt lập tức đỏ ửng khi hiểu ra vấn đề, cô đứng lên định đi như chú yêu cầu thì bàn tay Đức Cường nắm lại, quá bất ngờ không kịp phản ứng nên cô té xuống nằm lên người chú, khuôn mặt cô đỏ gay lên vì ngại, cô định ngồi dậy thì chú vòng tay ôm lấy cô, cô đẩy người chú ra, chú càng ôm chặt lại, cô liền nói:

-Chú thả em ra đi. Chú nói em về phòng ngủ mà.

-Tôi suy nghĩ lại rồi, cô ngủ ở đây với tôi đi.

Thiên Lam lắc đầu lia lịa:

-Không em về phòng ngủ, chú say rồi ngủ đi.

-Nhưng giờ tôi hết say rồi.

-Nhưng chú…..

Không để cô nói hết câu chú bất ngờ cúi xuống hôn lên môi cô khiến cô tròn xoe mắt. Cô vùng vẫy đưa tay đẩy ra chú thì chú đè tay cô xuống ga giường không để cô cử động, lúc này tâm trí của Thiên Lam đã mất đi sự chống cự vì sự càng quấy của chú. Cô cảm nhận được mùi vị rượu còn lưu lại trong miệng chú, cô thấy mình như say rồi. Cả người lâng lâng mê loạn…

———–

Đức Cường vẫn mạnh bạo hôn cô còn tay thì cởi chiếc váy trên người cô xuống, đến khi trên người không còn gì hơi lạnh của da thịt chạm vào Thiên Lam mới ngượng ngùng đưa tay chống vào ngực của chú, hai chân cũng theo phản xạ mà khép lại. Hành động của cô làm anh ngừng hôn lại. Đôi mắt anh chứa đầy dục vọng, anh cất giọng trầm khàn.

-Ngoan thả lòng ra.

Sau đó anh lại hôn cô, còn Thiên Lam lúc này ngoan ngoãn nghe lời mà nằm im, cô nghĩ cả hai đã là vợ chồng rồi thì chuyện này cũng nên có, mà trong lòng cô cũng xác định là thích chú. Chỉ do bất ngờ quá cô không kịp chuẩn bị mà thôi…

Thấy cô ngoan ngoãn hợp tác khóe môi mỏng của Đức Cường cong lên, anh cúi xuống hôn khắp da thịt cô, anh trêu đùa càng quấy nơi gò bồng căng tròn nhựa sống.

Thiên Lam không chịu nổi sự kích thích liên tục của anh mà cơ thể quắn quẹo. Cất giọng nỉ non.

-Chú Cường…ưhmmm…chú…dừng lại đi em sắp chịu không nổi nữa rồi.

-Tôi sẽ nhẹ nhàng được không?

Dỗ dành cô rồi Đức Cường lại di chuyển bàn tay dần xuống nơi khu rừng nguyên sinh huyền bí. Anh đưa ngón tay vào thăm dò hang động. Mỗi hành động dù là nhẹ nhất cũng làm Thiên Lam phải rên rỉ.

-Chú em khó chịu quá.

Thiên Lam cứ đi hết cảm xúc này đến cảm xúc khác mà những cảm xúc này cô thấy lạ lẫm vô cùng. Trong người cô lúc này có một nỗi khao khát mà cô không hiểu nổi, cô cứ thế bị cuốn vào những hành động của Đức Cường đến khi chợt cảm giác ở phía dưới như bị xé toạc ra vì có gì đâm vào thì cô liền bấu chặt hay tay vào ga giường.

Đức Cường biết cô đau nên anh không gấp gáp mà cứ từ từ chậm rãi ôm cô nói:

-Thế nào? Hối hận khi em không nghe lời tôi chưa.

Thiên Lam xấu hổ nhắm chặt mắt lại chú thì thầm bên tai:

-Tôi sẽ nhẹ nhàng, em cứ nằm hưởng thụ đi, dù gì chúng ta cũng là vợ chồng rồi.

-Nhưng lần đầu của em chú đã làm em đau như thế.

-Lần này nhẹ nhàng hơn, em đừng gồng quá, nghe tôi.

Đức Cường cúi xuống hôn lên đôi môi của Thiên Lam, anh nhẹ nhàng để Thiên Lam không đau, chỉ có cách này anh mới giữ cô ấy bên cạnh mình được, thật lòng anh thích Thiên Lam nhưng anh biết Thiên Lam chưa có tình cảm với anh, nghe theo Duy Phong để bây giờ anh làm người Thiên Lam đau, đúng là thằng bạn chết tiệt này, nhưng anh cũng thấy vui khi Thiên Lam cũng chấp nhận làm chuyện này, anh thấy Thiên Lam sắp không chịu nổi nữa nên anh dừng lại, anh vòng ôm lấy Thiên Lam hỏi:

-Mệt lắm không?

Thiên Lam hờn dỗi nói:

-Chú cướp mất đời con gái của em rồi..huhu.

-Tôi nói sẽ chịu trách nhiệm với em cơ mà. Ngồi lên đi.

-Làm gì ạ.

-Tôi đưa em đi tắm.

Thiên Lam vội lắc đầu:

-Em đi được. Tất cả là tại chú.

-Uhm, thì tại tôi.

Đức Cường đứng dậy cúi xuống bế Thiên Lam lên.

-Chú thả em ra, em tự đi được.

-im lặng, để tôi đưa em vào trong?

-Chú say rồi, chú thả em ra đi.

-Em là thuốc giải rượu cho tôi rồi. Bây giờ tôi rất là tỉnh, có thể làm lần nữa. Em chịu không?

Thiên Lam hét lên:

-Em không chịu đâu.

-Thế thì im lặng để tôi bế em vào tắm đi.

Thiên Lam không tin vào tai mình, chỉ cách đây vài tiếng chú còn gắt gỏng bây giờ chú có được cô lại thay đổi cách xưng hô làm cô không quen chút nào.

Vào nhà tắm chú đặt cô xuống, cô liền nói:

-Em tự tắm được, chú ra ngoài đi.

-Chờ tôi pha nước ấm cho em.

-Em tự làm được. Chú hãy về lại chính mình, như thế em không quen chút nào.

Đức Cường không đáp lại anh đến pha nước tắm cho Thiên Lam.

-Em tắm đi. Tôi qua lấy đồ cho em.

-Chú…..

Không cho cô từ chối, chú đã bước ra ngoài đóng cửa lại, cô đi tới tắm, giờ trên người cô toàn dấu hôn của chú, côi ngại ngùng rồi tắm rửa. Xong xuôi cô lấy khăn quấn vào người rồi đi tới cửa gọi:

-Chú ơi, đưa đồ cho em đi.

Đức Cường đi tới.

-Đồ của em đây.

-Chú để đó đi.

-Em ra đây mà lấy, thân thể em lúc nãy tôi đã thấy rồi còn gì.

Thiên Lam đỏ mặt vội ôm lấy quần áo trên tay của chú, rồi nhanh chân chạy vào trong nhưng không ngờ hậu đậu vấp té làm cô đau hết người, cô định đứng dậy thì bàn tay chú bế cô lên, cô vội hét lên:

-Chú thả em xuống đi, em vào trong thay đồ.

-Em sợ tôi làm thêm nữa hay sao mà chạy để vấp té thế này, vào trong thay đi, tôi ra được chưa?

-Chú buông em xuống mới thay được,

Đức Cường buông Thiên Lam xuống rồi anh quay ra ngoài đóng cửa vệ sinh lại.

Sau khi chú ra ngoài cô vội vàng thay đồ xong đi tới cửa hơi ngại ngùng, sau chuyện lúc nãy cô không dám đối mặt với chú gì cả, cô rón rén bước ra ngoài không thấy chú đâu. Cô nhanh chân chạy về phòng mình đóng cửa lại, cô trèo lên giường nằm xuống lấy mền phủ hết người. Không biết ngày mai đi làm gặp chú phải làm sao đây. Nghĩ tới tối hôm nay làm cô đỏ cả mặt, quen Trọng Nghĩa hơn một năm nhưng cô không bao giờ cho Trọng Nghĩa đụng tới. Nên anh ta mới phản bội sau lưng, bây giờ một phút lỗi lầm khi chú say cô lại chấp nhận trao thân. Nhưng không hiểu sao bên chú cô có chút an toàn hơn mặc dù chú luôn quát mắng cô. Nhưng thái độ lúc nãy chú đã khác với cô quan tâm nói nhỏ nhẹ không còn gắt gỏng. Hay có được cô nên chú mới trở nên như thế, không suy nghĩ nữa cô nằm nhắm chặt mắt lại ngủ.

——————

Sáng hôm sau thức dậy, cô bước vào nhà vệ sinh cá nhân nhìn vết hôn trên cổ làm cô không biết phải làm sao đây, cô đánh chút phấn ở cổ rồi trang điểm nhẹ rồi bước ra khỏi phòng, nhìn đồng hồ thấy còn sớm nhưng chợt nghĩ giấy tờ hôm qua làm chưa xong nên cô hơi vội. Vừa mở cửa thì tiếng gọi của chú ở phía sau:

-Thiên Lam, em đứng lại đó cho tôi.

Cô xoay người lại khẽ cười:

-Em đi làm ạ. Công việc hôm qua còn nhiều lắm.

-Chờ tôi thay đồ rồi đưa em đi ăn sáng rồi đi làm.

Thiên Lam lắc đầu lia lịa:

-Chú đi một mình đi, em đi một mình chứ không người ta thấy lại đàm tiếu không hay. Em đã nói với chú nhiều lần rồi mà.

-Tôi là chồng em, sao lại phải giấu giếm, điều đó tốt cho em.

-Chú thấy tốt nhưng em sợ mọi người nghĩ ngợi, em đi làm trước đây, chú đi làm sau nhé.

-Em….

Không để chú nói thêm cô nhanh chân đi thẳng ra ngoài dắt xe lái đi tới công ty.

Vừa tới nơi cô thấy Tường Vy còn đi sớm hơn cô nữa, cô gật đầu chào rồi chuẩn bị bước đi thì Tường Vy gọi lại.

-Chị Thiên Lam, chờ em lên cùng với.

Thiên Lam dừng chân lại quay sang Tường Vy.

-Em đi làm sớm nhỉ?

-Dạ. Em mới tới đây làm nên em đi sớm ạ. Chị ăn sáng chưa?

Nghe Tường Vy hỏi cô chợt nhớ vì sợ đụng mặt chú nên cô đi thật nhanh đến đây quên mất phải ăn sáng, giờ cô cũng thấy đói nhưng phải lên làm việc chứ không chị Tuyết Minh lại nói, cô trả lời Tường Vy.

-Chị lên làm việc tí lát nữa chị đi ăn sáng.

-Em có mua ít bánh, chị lấy ăn đi ạ.

-Thôi em ăn đi. Chị không ăn đâu tí chị xuống căn tin cũng được.

Tường Vy gật đầu:

-Dạ.

Thiên Lam khẽ cười rồi bước vào thang máy, khi cô quay lại không thấy Tường Vy theo sau mình mà thấy Tường Vy đi tới chỗ chị Tuyết Minh đang đến. Cô không quan tâm mà lên phòng làm việc. Lấy giấy tờ hôm qua để làm cho xong.

Một lát sau cả phòng rộn ràng lên khi thấy anh Hoàng Minh đang phát đồ gì đó cho mọi người, có một chị nói to:

-Hôm nay sao anh Hoàng Minh lại mua đồ ăn sáng cho mọi người thế.

-Sếp mua đó. Chứ tôi làm gì có tiền mà mời mọi người thế này.

Cả phòng ồ lên, xong rồi một chị ngồi gần đó nói:

-Từ hồi làm ở đây lần đầu tiên sếp lại quan tâm nhân viên đến thế, hay do có Tường Vy nhỉ? Có người quen có khác.

Tường Vy khẽ cười:

-Hihi. Chắc không phải đâu chị, chắc sự trùng hợp vậy thôi à.

-Chứ sếp có tiếng khó tính nay lại mua thế này nên mới lạ đó.

Hoàng Minh xen vào:

-Mọi người chia nhau ăn đi. Phần này của Thiên Lam, cô đưa giúp cho em ấy nhé.

Tường Vy vội cầm lấy nói:

-Để em đưa giúp cho ạ.

-Ừ.

Tường Vy cầm lấy phần ăn của Thiên Lam chuẩn bị đi thì thấy chị Tuyết Minh đi vào, Tường Vy liền hỏi:

-Chị đâu nãy giờ đó ạ.

-Sáng đi vội chưa ăn sáng, xuống căn tin tìm gì ăn mà chẳng có món gì?

Tường Vy vội đưa hộp thức ăn trên tay đưa cho Tuyết Minh:

-Phần ăn sáng của chị đây ạ.

-Ở đâu ra đó em.

-Dạ sếp mua đó chị. Nay sếp bao cả phòng anh Hoàng Minh mới đem tới đó ạ.

Tuyết Minh bất ngờ liền hỏi:

-Phải vậy không? Sếp hôm nay mua đồ ăn sáng cho mọi người, em cũng được lòng sếp đó chứ. Khi nào mẹ sếp lên đây vậy.

Tường Vy khẽ cười:

-Hihi. Chắc mẹ sếp thích em nên nói với sếp đó ạ. Chị ăn sáng đi, em vào làm đã nhé..

-Ừ, cảm ơn em nha, mới vào làm được lòng mọi người rồi đó, chứ không giống ai kia cứ im lặng không à.

Tường Vy đáp:

-Chắc chị ấy lo làm việc thôi ạ, chị ăn sáng đi rồi làm. Em làm việc đã nhé.

-Ừ. Em làm đi.

Tường Vy gật đầu rồi bước về bàn làm việc coi như không có chuyện gì xảy ra.

Thiên Lam từ nãy giờ lo tập trung nhìn vào máy tính để làm việc cho xong, còn chuyện bên ngoài cô không quan tâm mấy mà tiếp tục làm việc của mình. Hôm qua ở bữa tiệc cô cũng không ăn nhiều về lại bị chú hành sáng lại đi sớm nên giờ thấy đói rồi, nhưng còn chút xíu nên cô tập trung làm cho xong.

Sau khi làm xong cô đứng dậy đi ra thì một anh gần đó hỏi:

-Việc nhiều lắm à. Sao lúc nãy không ra đây ăn sáng cùng mọi người, nãy anh Hoàng Minh….

Tường Vy đi tới chen ngang:

-Dạ. Anh ơi, chị Minh nói em đưa giấy tờ này cho anh ạ.

-Ừ. Đưa cho anh.

Tường Vy đi tới đứng bên cạnh Thiên Lam hỏi:

-Chị đi đâu à.

-Chị xuống dưới căn tin.

-Vậy ạ. Lúc nãy anh Hoàng Minh đen thức ăn cho mọi người mà thiếu phần của chị mất, em định tới hỏi chị ăn gì em mua giúp mà giờ chị đi rồi.

Thiên Lam lắc đầu:

-Thôi em cứ làm việc đi. Chị tự đi được rồi em.

-Dạ. Vậy chị đi nhé, em vào làm việc đây ạ.

-Ừ.

Thiên Lam bước đi xuống căn tin xem gì ăn không? Cũng may còn bánh mì, cô lấy một ổ rồi mua một hộp sữa đi tới góc bàn ngồi xuống ăn. Đang ăn thì tiếng chuông điện thoại reo lên, cô lấy điện thoại ra thấy chú gọi, cô liền bắt máy:

-Chuyện gì vậy ạ.

-Sao lúc nào em cũng không nghe lời tôi vậy hả Thiên Lam. Bắt đầu ngày mai em để tôi chở đi làm đó.

-Dạ thôi, em tự đi làm được. Chú cứ quan tâm em không thấy quen gì cả.

-Sẽ tập dần cho quen, mà đang ở đâu sao ồn ào thế. Sáng em ăn hợp khẩu vị không?

Thiên Lam ngơ ngác khi chí hỏi hợp khẩu vị gì, cô liền hỏi:

-Em đang ăn sáng ở căn tin. Còn hợp khẩu vị gì em không hiểu?

-Vậy là sao, lúc sáng Hoàng Minh không đưa đồ ăn sáng gì cho em hả?

-Dạ. Sáng em thấy anh Minh có vào phòng? Nhưng em bận làm việc ạ. Thôi em ăn đây rồi lên phòng làm đã.

Đức Cường nghe thế anh tức giận, anh liền nói:

-Em lên phòng gặp tôi mau đi.

-Sao lại lên phòng chú. Em còn nhiều việc phải làm nữa.

-Tôi nói em nghe đi. Nhanh lên đây.

Thiên Lam ngơ ngác khi chú tắt máy, không biết lại có chuyện gì nữa, lúc nóng lúc lạnh cô không hiểu được con người chú như thế nào nữa. Cô chậm rãi ăn xong rồi đứng lên rồi đi tới phòng của chú, cô thấy khuôn mặt anh Hoàng Minh khác lạ. Cô liền hỏi:

-Sao anh lại đứng đây.

-Lúc sáng em không ăn sáng hả?

Thiên Lam ngơ ngác hỏi:

-Em mới ăn xong? Lúc nãy chú hỏi hợp khẩu vị không? Em đâu biết gì đâu.

Hoàng Minh gãi đầu:

-Thôi xong rồi, lần này vào sếp mắng anh cho mà coi.


               
Mẹo: Bạn có thể sử dụng các phím trái, phải, A và D trên bàn phím để chuyển giữa các chương.                
 
×           Ad Banner